(Đã dịch) Bất Hủ Kiếm Thần - Chương 171:
Giữa những tiếng pháp thuật linh khí bay lượn và những tiếng nổ vang va đập, một thanh âm trong trẻo như tiếng chuông bạc thoảng qua, khi ẩn khi hiện. Thế nhưng, trong tai Lâm Dịch, nó lại vang vọng rõ ràng như âm thanh của tự nhiên.
Lâm Dịch sững sờ đứng bất động, như bị sét đánh. Dù chưa tới gần, thế nhưng trước mắt hắn đã hiện rõ mồn một một khuôn mặt tươi cười tự nhiên, cùng hình ảnh một người vận y phục xanh biếc, trên cổ tay trắng nõn lấp lánh chuỗi chuông bạc.
– Tiểu Yêu Tinh!
Lâm Dịch suýt nữa bật thốt thành lời. Vừa nghĩ tới, tim hắn đã đập rộn ràng, khó lòng kiềm chế, khí tức cũng trở nên không đều.
– Đám người Tống Minh đang bắt nạt Tiểu Yêu Tinh!
Nghĩ đến đó, lòng Lâm Dịch tức thì rối bời. Chẳng dám chần chừ, hắn dốc toàn lực lao về phía trước, thân ảnh hóa thành một vệt cầu vồng lướt qua hư không.
Lâm Dịch cảm thấy mình chưa bao giờ chạy nhanh đến thế, ngay cả những lúc rơi vào tuyệt cảnh, chạy trối chết cũng không nhanh bằng.
Nghĩ đến người hắn ngày đêm mong nhớ đang ở ngay trước mắt, lòng Lâm Dịch bỗng nóng bỏng. Trong đầu hắn lúc này không còn chứa đựng bất kỳ điều gì khác, bất kỳ ai khác. Hắn quên bẵng Kiếm Trủng chi địa, quên ước hẹn mười năm, quên cả Vũ Tình, chỉ còn duy nhất nụ cười ấy.
Khi Lâm Dịch tới gần, hắn liếc mắt đã thấy Tống Minh dẫn đầu mười mấy tu sĩ, đang vây công một nữ tử vận y phục xanh, đeo khăn che mặt.
Chiếc khăn che mặt màu tím che khuất dung nhan động lòng người, bên dưới là bộ y phục xanh thẳm ôm lấy vòng eo thon thả, để lộ làn da nõn nà, trắng muốt như ngọc, khiến người ta ngắm nhìn mà thất thần. Trên cổ tay nàng đeo một chuỗi chuông bạc, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng ngân khe khẽ.
Một tu sĩ trong đó lớn tiếng nói:
– Quả nhiên là yêu nữ! Ăn mặc hở hang như vậy, hèn chi Lý sư đệ lại bị ngươi mê hoặc!
Mộc Tiểu Yêu cười lạnh nói:
– Ta thích mặc sao thì mặc! Ai như Nhân tộc các ngươi, toàn che che giấu giấu, ai biết sau lưng các ngươi đã làm những chuyện xấu xa gì chứ!
Tống Minh khẽ cười một tiếng, tay không ngừng ra chiêu, pháp thuật liên tiếp được phát động. Trong mắt hắn lóe lên tia tàn khốc, hắn nói:
– Yêu nữ, ngươi nên ngoan ngoãn bó tay chịu trói đi, tránh tự rước khổ vào thân. Theo ta về tông môn, nếu ta chịu mở miệng cầu tình vài câu, ngươi có thể tránh khỏi tội chết. Bằng không, khà khà... Tống Minh ta cũng không nỡ làm tổn thương thân thể ngọc ngà của ngươi đâu!
Một tu sĩ khác cũng cười dâm đãng nói:
– Thiếu chủ, ta đoán dung mạo yêu nữ này chắc chắn không tầm thường. Nhìn làn da nàng kìa, non mịn như da trẻ con, ha ha.
Hiện tại, tu vi của Mộc Tiểu Yêu chỉ ở Trúc Cơ viên mãn. Nghe những lời đùa cợt đó, trong mắt nàng lóe lên tia lửa giận, thân hình hơi khựng lại. Chỉ trong tích tắc, các tu sĩ đã chớp lấy sơ hở, dồn ép khiến nàng luống cuống tay chân.
Đúng vào lúc này, bên tai đám tu sĩ đột nhiên vang lên một giọng nói lạnh lẽo như băng, không chút tình cảm, ẩn chứa sát khí ngùn ngụt!
– Các ngươi chết đi cho ta!
Trong lòng Lâm Dịch bốc lên lửa giận hừng hực, hai mắt trợn trừng, sát khí đằng đằng, hắn xông thẳng vào đám tu sĩ.
Nhìn thấy đám tu sĩ vây công Mộc Tiểu Yêu, nghe những lời lẽ hạ lưu không thể chấp nhận được, Lâm Dịch suýt nữa tức bể phổi. Hắn không nói một lời, trực tiếp vung tay đánh ra ngàn đạo kiếm khí màu lam.
Hóa Hình thuật được vận dụng đến cực hạn!
Mỗi một đạo kiếm khí màu lam đều ẩn chứa Nhập vi đạo, đồng thời vận dụng kiếm ý của Dịch Kiếm thuật.
Có tu sĩ bị tấn công bất ngờ, không kịp đề phòng, lại càng không ngờ có tu sĩ khác từ bên ngoài xông tới. Đến khi bọn họ định quay đầu lại nhìn thì đã quá muộn.
Một đoàn kiếm quang màu lam được ném vào giữa đám người, rồi đột nhiên bộc phát ánh sáng chói mắt, bắn ra ngàn đạo kiếm khí màu lam. Mộc Tiểu Yêu đứng giữa vầng sáng màu lam, thế nhưng hơn ngàn đạo kiếm khí phát ra không hề gây chút thương tổn nào cho nàng; mỗi tia kiếm khí đều cố ý tránh nàng, bắn thẳng vào đám tu sĩ đang vây công.
Các tu sĩ vây công bị vầng sáng này làm cho thất thần trong chốc lát. Khi bọn họ nhìn lên, một đoàn kiếm quang như ngọc, hoa mỹ đã ập tới. Với tổng cộng hơn ngàn đạo kiếm khí, hầu như mỗi tu sĩ đều phải đối mặt với gần trăm đạo kiếm khí màu lam.
Kiếm khí ẩn chứa Nhập vi đạo, lại mang theo kiếm ý, khiến lực sát thương tăng lên gấp mấy lần.
Một vài tu sĩ Trúc Cơ có tu vi hơi thấp, không kịp phản ứng, toàn thân đã chi chít trên trăm lỗ máu. Đầu bọn họ cũng bị kiếm khí xuyên thấu, nguyên thần bị chém nát và thiêu rụi, chết bất đắc kỳ tử tại chỗ.
Có mấy tu sĩ Trúc Cơ đại thành, với kinh nghiệm chiến đấu phong phú, trong nháy mắt đã lập tức móc ra các loại linh khí phòng ngự, chắn trước người rồi vội vã lùi về phía sau.
Nhưng hơn trăm đạo kiếm khí dường như đã nhìn thấu quỹ tích lùi bước của những tu sĩ này, đồng thời nắm rõ sơ hở phòng ngự của bọn họ, trực tiếp phóng tới. Ngay lập tức, trên mặt đất lại có thêm mấy cỗ thi thể chi chít lỗ máu.
Kiếm ý tầng thứ nhất của Dịch Kiếm thuật, nhận rõ hư thực, nhìn thấu sơ hở, khiến mọi động tác của những tu sĩ này đều bị kiếm ý nhìn thấu, không có chỗ nào ẩn giấu được nữa.
Trong chớp mắt, trong rừng rậm đã có thêm mười mấy cỗ thi thể không còn chút sinh khí nào.
Nhưng mà Tống Minh vẫn còn sống.
Ngay khi Lâm Dịch xuất thủ, Tống Minh đã cảm nhận được một trận nguy cơ chưa từng có. Hắn biết rõ chiêu này mình không thể đỡ nổi, mà kết quả của việc không ngăn được, chính là cái chết!
May mà một năm trước, sau khi gặp biến cố ở Dịch Kiếm tông, Tông chủ Đan Hà phái, cũng chính là phụ thân hắn, đã giam lỏng, bắt hắn tu luyện đến Trúc Cơ mới được ra ngoài. Đúng lúc này Kiếm Trủng chi địa tái hiện Hồng Hoang, tông chủ mới cho hắn đi tìm cơ duyên. Tuy nhiên, vì có vết xe đổ từ trước, nên trước khi đi, tông chủ đã đưa cho hắn một tấm bùa, có thể chống đỡ một kích toàn lực của tu sĩ Kim Đan sơ kỳ, dùng làm thủ đoạn giữ mạng.
Tấm bùa này vốn hắn định dùng trong Kiếm Trủng chi địa, thế nhưng không ngờ lại đột nhiên có một tu sĩ với tu vi kinh người xông tới, ra tay sát phạt bọn họ không chút nương tình.
Thấy một đoàn kiếm quang màu lam ẩn chứa ngàn đạo kiếm khí, trong nháy mắt, Tống Minh đã mồ hôi lạnh tuôn ra như mưa. Hắn không chậm trễ chút nào, lập tức lấy tấm bùa kia ra.
Tấm bùa trực tiếp hóa thành tro tàn, toàn thân Tống Minh được bao phủ bởi một vòng kim quang.
Hơn trăm đạo kiếm khí không ngừng nghỉ chút nào, trực tiếp va chạm vào vòng kim quang. Vòng kim quang run rẩy kịch liệt, màu sắc cũng ảm đạm đi vài phần. Tống Minh sợ đến tái mét mặt mày, may mà quả thực đã chặn được hơn trăm đạo kiếm khí công kích này.
Mộc Tiểu Yêu cũng bị biến cố bất thình lình khiến nàng hoảng sợ. Nàng nhìn thấy người tới vận y phục trắng, diện mạo thanh tú, thân hình thon dài, nhưng lại mang sát khí đằng đằng.
Mộc Tiểu Yêu khẽ nhíu mày, nàng thầm nghĩ:
– Kẻ này rốt cuộc có lai lịch gì? Ta không quen biết hắn, vì sao lại ra tay giúp ta chứ? Chẳng lẽ cũng là kẻ lòng dạ bất chính sao? Lát nữa mình phải cẩn thận một chút.
Bên kia, Tống Minh đang chống đỡ kiếm khí công kích của Lâm Dịch, thở hổn hển từng hơi, con ngươi đảo liên tục, chuẩn bị kéo dài thời gian chờ tông môn cứu viện.
Tống Minh cố gượng cười nói:
– Không biết vị đạo hữu này là người của môn phái nào, e rằng có sự hiểu lầm nào đó chăng?
Lâm Dịch không đáp lời, chỉ lạnh lùng nhìn Tống Minh, hệt như đang nhìn một người chết.
Lâm Dịch trực tiếp giơ bàn tay ra. Trong lòng bàn tay hắn, một đám kiếm quang màu lam bắt đầu ngưng tụ, hơn ngàn đạo kiếm khí bay lượn xoay quanh bên trong.
Nhìn thấy đám kiếm quang này, sắc mặt Tống Minh trở nên cực kỳ khó coi, cảm giác trái tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Hắn run giọng nói:
– Đạo... đạo... đạo hữu xin nương tay! Ta... ta là thiếu chủ Đan Hà phái! Phụ thân ta là tu sĩ Kim Đan viên mãn của Đan Hà phái, nếu ngươi giết ta, ông ấy nhất định sẽ chạy tới. Khi đó ngươi cũng không trốn thoát được đâu. Đạo hữu đừng hồ đồ nhất thời mà đánh mất tính mạng của mình.
Lâm Dịch lạnh lùng cười khẩy, trực tiếp ném hơn ngàn đạo kiếm khí về phía Tống Minh.
Tống Minh muốn trốn tránh, thế nhưng lại có một loại cảm giác rằng dù tránh cách nào cũng không thể thoát khỏi hơn ngàn đạo kiếm khí này.
Hắn vừa do dự, kiếm khí đã ập tới, ầm ầm đánh thẳng vào quang tráo trước người hắn.
Quang tráo phát ra những tiếng nứt vỡ liên hồi. Dưới sự hợp lực công kích của hơn ngàn đạo kiếm khí màu lam, quang tráo không chịu nổi sức nặng, đã gần như vỡ vụn hoàn toàn.
Tống Minh vừa định lần nữa cầu xin tha thứ thì đột nhiên hoa mắt, một bàn tay trong suốt đang lớn dần, hiện ra trước mặt hắn.
– Phốc!
Quang tráo vốn đã sắp vỡ vụn bị bàn tay này đánh trực tiếp thành từng mảnh nhỏ, rơi xuống mặt đất.
Tống Minh vẫn không kịp phản ứng, chỉ thấy bàn tay kia đột nhiên nắm chặt lại, không chút do dự nện thẳng lên đỉnh đầu hắn.
Tống Minh chỉ cảm thấy trước mắt tối đen, rồi sau đó mất đi tri giác.
Bản dịch chất lượng này thuộc quyền sở hữu của trang truyen.free.