Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Bất Hủ Kiếm Thần - Chương 169

Lý Trấn Hải, Lăng Dược và Trần Mặc không hẹn mà cùng hướng ánh mắt về phía người kia. Chẳng hiểu sao, một suy nghĩ có vẻ hoang đường lại đồng thời hiện lên trong đầu họ, dù không muốn kìm nén cũng chẳng được.

- Chẳng lẽ là hắn? Mộc Thanh!

Vốn dĩ, ba người họ tuyệt đối không tin rằng Mộc Thanh có thể lĩnh ngộ được kiếm ý. Thế nhưng, sau bao chuyện đã xảy ra, trong lòng họ dần mơ hồ nhận ra rằng, dường như đối với tu sĩ này, mọi kỳ tích đều có thể xảy ra.

Suy nghĩ ấy cứ đeo bám họ dai dẳng như dòi trong xương, khiến cả ba đều muốn tự mình hỏi cho ra lẽ.

Người này đã không ít lần gây náo động trong tông môn, mỗi lần xuất hiện đều thu hút mọi ánh mắt tu sĩ. Chẳng lẽ chỉ vài ngày không gặp, hắn đã lại lĩnh ngộ được kiếm ý hay sao?

Ba người không hề trao đổi, nhưng cứ như thần giao cách cảm, họ cùng tiến về phía Lâm Dịch.

Lâm Dịch hơi ngạc nhiên khi thấy ba người tiến về phía mình. Hắn khẽ nhíu mày, không biểu lộ gì, chỉ đứng yên tại chỗ, lặng lẽ nhìn họ thong thả bước tới.

Lăng Dược cười, cất tiếng trước:

- Mộc sư đệ, vài ngày không gặp, phong thái vẫn y như trước. Không hay gần đây sư đệ có lĩnh ngộ điều gì mới mẻ không, có thể kể cho ba người chúng ta nghe một chút được chứ?

Lâm Dịch mỉm cười, nói:

- Dài dòng lắm, nên ta không muốn nói.

Lăng Dược nhướng mày, nụ cười trên mặt càng thêm đậm vẻ âm lãnh. Lý Trấn Hải lập tức chen lên một bư��c, lớn tiếng hỏi:

- Mộc Thanh, ta hỏi ngươi, kiếm ý vừa rồi có phải là ngươi lĩnh ngộ ra hay không?

- Đúng thì sao, không phải thì sao chứ?

Lâm Dịch không trả lời thẳng mà còn hỏi ngược lại.

Lý Trấn Hải liên tục cười lạnh, hừ nhẹ nói:

- Tiểu bối, ngươi đừng tưởng lĩnh ngộ được kiếm ý là có thể kiêu ngạo trước mặt bọn ta. Đợi đến đại bỉ tông môn, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là đệ tử hạch tâm, thế nào là kim đan đại đạo!

Lâm Dịch khẽ cười nói:

- Tốt, hy vọng đến lúc đại bỉ tông môn, các ngươi sẽ không khiến ta thất vọng.

Ánh mắt Lăng Dược khẽ động, cười nhạo nói:

- Kiếm ý kia căn bản không phải thứ ngươi có thể lĩnh ngộ. Ngươi đã từng học kiếm pháp bao giờ chưa? Làm sao có thể lĩnh ngộ kiếm ý được chứ, ha ha, chỉ là làm ra vẻ mà thôi.

Lâm Dịch làm sao có thể không nghe ra lời kích tướng của Lăng Dược. Hắn cười nhạt, không để ý đến hai người nữa.

Lý Trấn Hải hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng lại chẳng còn cách nào đối phó với Lâm Dịch. Hắn hít sâu một hơi, cùng Lăng Dư��c phất tay áo bỏ đi.

Sau một lát, trên tầng năm Tiên Sơn chỉ còn lại Lâm Dịch và Trần Mặc.

Lâm Dịch không quen biết người này, thấy hắn chậm chạp không chịu rời đi, ánh mắt phức tạp cứ nhìn chằm chằm vào mình, không khỏi mở miệng hỏi:

- Trần sư huynh, có gì chỉ giáo không?

Trần Mặc trầm ngâm một lát, chậm rãi nói:

- Mộc sư đệ, ngươi không cần phải giấu giếm. Ta là người luyện kiếm, sự cảm ứng với kiếm vượt xa người thường, ta có thể cảm nhận được một luồng kiếm ý tồn tại trên người ngươi.

- Ồ?

Tay Trần Mặc nâng kiếm, đặt ngang trước ngực. Ánh mắt hắn nhìn trường kiếm, lộ ra vẻ ỷ lại mà người thường khó lòng thấu hiểu.

Hắn nhẹ giọng nói:

- Từ khi ta tu đạo đến nay, ta vẫn luôn không rời kiếm, kiếm chính là sinh mệnh của ta. Ta vẫn luôn muốn lĩnh ngộ kiếm ý, thế nhưng lại không thành công. Nếu Mộc sư đệ đã lĩnh ngộ kiếm ý, xin hãy chỉ giáo cho ta!

Lâm Dịch cảm nhận được Trần Mặc không hề có địch ý với mình, đối phương chỉ đơn thuần muốn tìm hiểu về kiếm ý mà thôi.

Lâm Dịch có thể cảm nhận được sự si mê và cuồng nhiệt bất chấp tất cả toát ra từ đôi mắt Trần Mặc khi nhắc đến kiếm.

Lâm Dịch thấy hắn có tình cảm chân thành với kiếm đạo đến vậy, nảy lòng trắc ẩn, bèn chỉ điểm vài câu:

- Kiếm ý là khi ý chí và tư tưởng đối với kiếm hòa nhập vào kiếm pháp. Thứ ngươi si mê, kỳ thực cũng là một dạng kiếm ý. Hãy tiếp tục đi theo con đường của mình, lòng không nên hoài nghi, lĩnh ngộ kiếm ý cũng chẳng khó. Kỳ thực, kiếm ý chính là sự thể hiện cực hạn của kiếm pháp; khi ngươi yêu thích kiếm đạo đến cực điểm, tự nhiên kiếm ý sẽ bộc phát từ trong ra ngoài.

Trần Mặc khẽ nhíu mày, trong ánh mắt hiện lên một tia suy nghĩ sâu sắc.

Nửa ngày sau, hắn ngẩng đầu lên, nhẹ giọng nói:

- Xin Mộc sư đệ hãy đến Phù Không thạch, chỉ điểm cho ta một phen. Ta muốn cảm nhận về sự tồn tại của kiếm ý.

Lâm Dịch mỉm cười, liếc mắt nhìn Trần Mặc thật sâu, nói:

- Kiếm ý có mặt ở khắp nơi.

Trần Mặc đột nhiên cảm nhận được trên không trung bỗng xuất hiện một loại ba động kỳ quái. Ngay khoảnh khắc ấy, hắn có cảm giác toàn thân mình như trở nên trong suốt, khắp nơi đều lộ rõ sơ hở.

Thậm chí hắn còn chẳng thể dấy lên dù chỉ một tia dũng khí để xuất kiếm về phía Lâm Dịch. Trong lòng hắn dấy lên một cảm giác, rằng chỉ cần xuất kiếm, nhất định sẽ bại!

Kiếm còn chẳng thể xuất ra thì làm sao có thể chiến đấu được chứ?

Trần Mặc sững sờ đứng ngay tại chỗ, suốt nửa ngày không nói lời nào. Cánh tay cầm kiếm khẽ run lên, trên trán không khỏi toát ra một tầng mồ hôi lạnh.

Lâm Dịch cười cười, rồi nhẹ nhàng bay khỏi Tiên Sơn.

Trong ánh mắt vừa rồi, Lâm Dịch ẩn chứa kiếm ý – kiếm ý tầng thứ nhất của Dịch Kiếm thuật, giúp nhận rõ hư thực, nhìn thấu sơ hở. Trần Mặc bị luồng kiếm ý này ảnh hưởng đến tâm thần, đương nhiên không thể xuất kiếm.

Bất kỳ kiếm pháp nào cũng đều có sơ hở, chỉ là có những kiếm pháp cao minh có thể ẩn giấu sơ hở rất khéo, hoặc lợi dụng chiêu thức kiếm pháp nhanh chóng để che giấu đi sơ hở.

Nhưng kiếm ý tầng thứ nhất của Dịch Kiếm thuật chính là nhận rõ hư thực, nhìn thấu sơ hở. Trừ phi kiếm pháp của đối phương cũng có kiếm ý nhiễu loạn, bằng không rất khó chống lại kiếm ý của Lâm Dịch.

Lâm Dịch không ở lại tầng năm Tiên Sơn quá lâu. Sau khi lĩnh ngộ kiếm ý tầng thứ hai của Dịch Kiếm thuật, trạng thái đã được điều chỉnh tốt, hắn cũng có thể tới Kiếm Trủng chi địa để tìm cơ duyên kia.

Lâm Dịch ghé thăm động phủ của Hải Tinh và Vương Kỳ một chút, truyền thụ cho họ những gì mình vừa lĩnh ngộ, không giữ lại chút nào, đồng thời cũng chỉ cho họ thấy sự tồn tại của kiếm ý.

Hai người nghe mà cảm thấy mơ hồ, nhưng ít ra cũng có được một phương hướng đại khái.

Lâm Dịch dặn dò Hải Tinh và Vương Kỳ tu luyện thật tốt trong tông môn. Hắn có việc cần ra ngoài lịch lãm, không nói đến Kiếm Trủng chi địa vì sợ hai người lo lắng.

Lâm Dịch đến từ biệt Tô Thất Thất. Tình giao giữa hai người như quân tử chi giao, tuy bình thản như nước nhưng lại tâm đầu ý hợp. Chẳng cần hàn huyên nhiều, nàng chỉ gật đầu nói:

- Một đường cẩn thận.

- Bảo trọng.

Lâm Dịch hơi ôm quyền, sau đó lập tức rời đi.

Lâm Dịch có hứng thú rất lớn đối với Kiếm Trủng chi địa.

- Thiên Đạo thiếu sót, Cự Khuyết hiện!

Vì sao lại là Thiên Đạo thiếu sót? Thiên Đạo là gì, và thiếu sót của nó là gì chứ?

Lâm Dịch luôn có cảm giác trong đó ẩn chứa một điều mới lạ kinh người. Hơn nữa, việc thần đúc kiếm Âu Dã Tử ngã xuống cũng rất kỳ quái. Nghe hai vị tiền bối nói, dường như cũng không ai xác định được rốt cuộc vì sao Âu Dã Tử lại ngã xuống.

Nếu trong sách cổ ghi chép rằng ông ngã xuống trong Thần Ma chi chiến, vậy vì sao lại còn có lời đồn rằng sau Thần Ma chi chiến, ông đột nhiên gặp vận rủi? Ông ngã xuống thì cũng thôi đi, nhưng vì sao ngay cả nơi ông đúc kiếm cũng biến thành một Kiếm Trủng cơ chứ?

Trong lúc bất chợt, Lâm Dịch cảm thấy mình thật nhỏ bé. Tu vi càng cao thì tầm nhìn càng xa, điều biết được càng nhiều, nhưng những điều chưa xác định cũng càng lắm.

Ở cửa vào tông môn, lão nhân lôi thôi vẫn nằm trên tảng đá trơn nhẵn như gương để phơi nắng như mọi khi. Thấy Lâm Dịch tiến lại gần, lúc này lão mới lười biếng ngồi dậy.

Lão nhân lôi thôi dùng ánh mắt đầy thâm ý nhìn hắn một cái, nói:

- Tiểu tử, đã lĩnh ngộ kiếm ý, không tệ, không tệ.

Lâm Dịch cười nói:

- Nhờ có hai vị tiền bối chỉ điểm, Mộc Thanh mới thoát ra khỏi lớp sương mù dày đặc, coi như đã thật sự bước chân vào kiếm đạo.

- Đây là việc nh��� mà thôi.

Lão nhân lôi thôi tùy ý phất tay.

Hai người đột nhiên trở nên trầm mặc. Lâm Dịch cũng không biết nên nói gì. Từ sau khi bái nhập tông môn, hắn và lão nhân lôi thôi thường xuyên trao đổi, tự nhiên tình cảm cũng sâu đậm nhất.

- Sao, định rời khỏi tông môn sao?

- Đúng vậy.

Lâm Dịch gật đầu, nhẹ giọng nói:

- Đã đến lúc rồi.

Lão nhân lôi thôi suy nghĩ một lát, nói:

- Ta cũng chẳng có gì để dặn dò ngươi. Ngươi muốn làm gì thì làm, đừng làm thủng trời là được.

Những lời này tuy nghe như đùa vui, nhưng trong lòng Lâm Dịch lại rất cảm động, hắn mím chặt môi, im lặng không nói gì.

Lão nhân lôi thôi lại nói một câu:

- Nửa năm sau là đại bỉ tông môn, nhất định phải nhanh chóng trở về cho kịp đấy!

Lâm Dịch nặng nề gật đầu.

***

Bản biên tập này được thực hiện bởi truyen.free, nơi những câu chuyện trở nên sống động.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free