(Đã dịch) Bất Hủ Kiếm Thần - Chương 144:
Chỉ một chiêu tất bại!
Các tu sĩ hoặc hiện rõ vẻ trào phúng trên mặt, hoặc thầm than thở trong lòng. Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, Tô Thất Thất nghe những lời ấy của Lâm Dịch lại không hề mảy may hoài nghi, nàng cảm giác mình càng lúc càng không thể nhìn thấu Lâm Dịch.
Tô Thất Thất cảm giác dường như trên người Lâm Dịch được bao phủ bởi một tấm màn thần bí. Một người dùng trận pháp có thể thông qua sát khí luyện tâm trận ở tầng thứ bảy, lại có thể nắm giữ sinh khí hư vô mờ mịt trong tay. Những điều này đều toát ra vẻ cổ quái, hoàn toàn không giống điều một tu sĩ Ngưng Khí tầng năm có thể làm được.
- Haizz, Mộc sư đệ quả thực không biết trời cao đất rộng. Mọi người đều là Ngưng Khí tầng năm, làm sao có thể một chiêu mà đánh bại Mã sư huynh được chứ?
- Đúng vậy, chắc là bị sự vui sướng khi vượt qua thí luyện nhập môn làm cho đầu óc mê muội rồi. Cứ để hắn nếm chút vị đắng cũng tốt, tránh cho tự phụ như vậy, sau này sẽ càng vấp ngã nặng hơn.
- Hơn nữa dường như theo Mộc sư đệ, hắn không hề quan tâm tới tu vi Ngưng Khí tầng tám của Mã sư huynh. Như vậy chẳng phải là điên rồi sao?
Lâm Dịch nghe thấy tiếng nghị luận của đám tu sĩ, vẻ mặt vẫn thản nhiên, hắn chỉ lẳng lặng nhìn Mã Quyền.
Mã Quyền sửng sốt nửa ngày, đột nhiên cười ha hả, dường như chưa từng nghe qua chuyện nào buồn cười như thế.
Mã Quyền nheo mắt, trong mắt lóe lên tia đùa cợt, hắn cười nói:
- Mộc sư đệ, vừa rồi ta nghe không rõ ngươi nói gì, phiền ngươi lặp lại lần nữa được không?
Những lời này của Mã Quyền mang theo trào phúng rất rõ ràng, các tu sĩ nghe vậy không khỏi khẽ cười vài tiếng.
Lâm Dịch lắc đầu, cười lạnh nói:
- Nói nhảm nhiều như vậy làm gì, lên Phù Không thạch đi.
Tiếng nói vừa dứt, Lâm Dịch tìm một khối Phù Không thạch rồi leo lên. Thân pháp hắn rất đỗi bình thường, nhìn qua vô cùng phổ thông.
Mã Quyền cũng không cam lòng chịu thua kém, khẽ hừ một tiếng. Thân ảnh hắn nhoáng lên, đạp chân vài bước giữa không trung, rồi leo lên Phù Không thạch. Màn khinh công này so với Lâm Dịch còn đẹp mắt hơn nhiều.
Các tu sĩ thầm khen một tiếng.
- Đăng Thiên Thê của Mã sư huynh đã đạt tới cảnh giới nhập thần, trong các tu sĩ Ngưng Khí hiếm ai làm được tốt như hắn.
- Không sai, chưa nói đến sức chiến đấu, chỉ riêng thân pháp này thôi đã kém hơn rất nhiều rồi. Cũng không biết Mộc sư đệ đang tính toán điều gì.
- Một khi leo lên Phù Không thạch, Mộc sư đệ đã không còn đường lui. Haizz, xem ra lần tranh ��ấu này không cần phải suy nghĩ kết quả nữa.
Minh Không cau mày, đi tới bên cạnh Tô Thất Thất, hỏi:
- Tỷ tỷ, đầu của người kia có vấn đề rồi sao? Hắn dám lên đánh với Mã Quyền thì muội không nói làm gì, nhưng lại dám nói người ta là gà đất chó kiểng, một chiêu đã bại, thì đúng là có phần quá đáng rồi.
Xét cho cùng, hắn cũng chỉ là Ngưng Khí tầng năm, mà Mã Quyền đã là Ngưng Khí tầng tám, dù thế nào đi nữa thì hắn cũng không có cửa thắng.
Tô Thất Thất cũng không giải thích gì thêm, chỉ lắc đầu nói:
- Chưa hẳn.
Trong mắt Minh Không lóe lên vẻ kinh ngạc, nàng biết ánh mắt của tỷ tỷ không hề kém cạnh. Nếu tỷ tỷ đã cho rằng Mộc Thanh có thể thắng, vậy thì tuyệt đối không sai.
- Lẽ nào Mộc Thanh này thực sự có bản lĩnh, ta cũng nhìn lầm rồi sao?
Minh Không cúi đầu nghĩ ngợi.
Trên Phù Không thạch, Lâm Dịch và Mã Quyền đối diện nhau từ xa, chỉ chừng mười thước mà thôi.
Lâm Dịch mặc áo trắng như tuyết, chắp hai tay ra sau lưng, tóc đen theo gió mà tung bay, ánh mắt trầm ổn, khí định thần nhàn, từ xa nhìn lại quả thật có phong thái của một đại tông sư.
Mã Quyền thấy bộ dáng này của Lâm Dịch tức giận đến không còn chỗ phát tiết, hắn bèn cười khẩy với Lâm Dịch đầy ác ý.
- Mộc sư đệ, không bằng chúng ta đánh cược một trận đi, ngươi có dám không?
Lâm Dịch nhíu mày, nhẹ giọng nói:
- Đánh cuộc gì?
Khóe miệng Mã Quyền nhếch lên một chút, trong mắt lóe lên tia lạnh lẽo, hắn nói:
- Đường trưởng lão muốn một cánh tay của ngươi, không bằng ta cũng đánh cược một cánh tay của ngươi. Nếu ngươi thua, tự chặt một tay, được chứ?
Một tu sĩ trong đó chăm chú nhìn không chớp mắt vào Phù Không thạch, thấp giọng nói:
- Nếu như Mộc Thanh này không phải người ngu thì không đồng ý chứ.
Tên tu sĩ bên cạnh đáp:
- Không sai, tình thế vốn đã thua, nếu lại tăng thêm một cánh tay thì thực sự sẽ không còn đường sống nào nữa.
Lâm Dịch lại làm như không nghe thấy gì, hắn chỉ lắc đầu cười khẽ, rồi than thở:
- Ai ai cũng muốn cánh tay của Mộc Thanh ta, nhưng không ai thành công, ngươi cũng không ngoại lệ.
- Ngươi chỉ cần nói có dám đánh cuộc hay không là được!
Mã Quyền quát lên.
- Có gì mà không dám, nếu như ngươi thua thì sao?
Lâm Dịch lạnh nhạt hỏi.
Mã Quyền ngửa mặt cười lớn, chỉ vào Lâm Dịch mà lớn tiếng nói:
- Ta mà thua ư? Nếu ta thua thì sẽ giao mạng cho ngươi! Thế nào, một cánh tay đổi lấy một mạng, ngươi đã hời to rồi.
Ánh mắt Lâm Dịch trầm trọng, như lợi kiếm sắc bén bắn thẳng vào mặt Mã Quyền, trầm giọng nói:
- Ngươi đang đùa giỡn với mạng của mình.
- Phải thử qua mới biết được!
Mã Quyền hét lớn một tiếng, khí tức Ngưng Khí tầng tám ầm ầm bộc phát. Hai tay hắn trong nháy mắt đã đánh ra bảy quyền vào hư không, quyền phong lạnh buốt thấu xương, quyền ảnh trùng điệp chập chùng.
Bảy đạo quyền ảnh ở trên không trung lập tức ngưng tụ thành một đạo quyền ấn to lớn, lực lượng tăng vọt, trực tiếp đánh vào mặt của Lâm Dịch.
- Trời ạ, không ngờ lại là pháp thuật cao giai, Cửu Trọng Quyền!
- Không ngờ Mã sư huynh đã luyện Cửu Trọng Quyền đến tầng thứ bảy, đánh ra bảy trọng quyền ảnh. Bảy quyền hợp nhất, uy lực tăng lên gấp b���i!
- Một kích này sợ rằng nếu không có tu vi Ngưng Khí tầng sáu đỉnh phong thì không thể đỡ nổi. Không biết Mộc sư đệ sẽ dùng loại công pháp nào để đối kháng đây?
Đại đa số tu sĩ vây xem đều là đệ tử ngoại môn. Nhìn thấy pháp thuật cao giai Cửu Trọng Quyền, mà một khi đánh ra hiệu quả thất trọng thì không ai có thể sánh kịp, nay lại xuất hiện, cả đám không khỏi liên tục xuýt xoa. Cũng có không ít người lo lắng thay cho Lâm Dịch.
Ngay cả trên mặt Minh Không cũng có chút ngưng trọng. Chỉ có Tô Thất Thất là không hề biểu lộ điều gì, vẫn lẳng lặng quan sát động tác của Lâm Dịch. Nàng biết, nhất định Lâm Dịch có thủ đoạn để đối phó với tình thế tưởng chừng bị động này.
Sắc mặt Lâm Dịch rất bình tĩnh, một bàn tay từ sau lưng hắn vươn ra. Trong lòng bàn tay đột nhiên hiện ra một luồng kiếm khí màu lam, kiếm khí vờn quanh tay, vô cùng linh động.
Một tu sĩ trong đó cau mày nói:
- Đây là... Hóa Hình thuật? Kiếm khí màu xanh lam này là sao chứ? Hóa Hình thuật biến dị sao?
- Chắc là Hóa Hình thuật. Pháp thuật cấp nhập môn này chúng ta biết rất rõ, chắc chắn không sai được. Lẽ nào người này định dùng Hóa Hình thuật để đối kháng với pháp thuật cao giai hay sao?
- Kiếm khí màu xanh lam này quả thực có uy lực lớn hơn một chút, nhưng nếu dùng Hóa Hình thuật để đối địch, sợ rằng sẽ kém xa quá. Làm sao có thể nói là một chiêu đã bại, chỉ cần đối đầu được với Cửu Trọng Quyền cũng đã là không tệ rồi.
- Nghe nói tông chủ đã từng nói, trong Hóa Hình thuật có một loại Nhập Vi Đạo. Chẳng lẽ Mộc sư đệ đã lĩnh ngộ được đạo này sao?
- Tuyệt đối không thể!
Một tên tu sĩ quả quyết nói:
- Đa số tu sĩ nội môn cũng không thể lĩnh ngộ được đạo pháp trong đó. Mặc dù có một vài tu sĩ đạt được chút thành quả, thế nhưng hiệu quả cũng không thể hiện rõ ràng lắm. Nếu muốn dùng Hóa Hình thuật này để đối kháng với Cửu Trọng Quyền, như vậy sẽ là bọ ngựa đấu xe, đúng là kẻ si nói mộng!
Tu sĩ không lĩnh ngộ được Nhập Vi Đạo sẽ không cảm nhận được loại biến dị không thể dò xét từ kiếm khí trong lòng bàn tay của Lâm Dịch, cùng với loại rung động, cộng hưởng mơ hồ với đại đạo.
Hai mắt Minh Không trợn tròn, trong mắt lóe lên vẻ không thể tin nổi, nàng nghi ngờ nói:
- Tỷ tỷ, dường như trong Hóa Hình thuật của hắn có dấu vết của Nhập Vi Đạo, hơn nữa còn rất mạnh!
Trong mắt Tô Thất Thất cũng lộ ra sự chấn động, giữa đôi lông mày hiện lên vẻ ngưng trọng, nàng gật đầu nói:
- Thứ này đã không còn thuộc về phạm trù pháp thuật nữa, đã mơ hồ va chạm vào Đạo. Sợ rằng nói một chiêu đã bại e rằng là quá bảo thủ rồi. Nếu Mộc Thanh toàn lực đánh ra, thì Mã Quyền ngay cả nửa chiêu cũng không đỡ nổi!
Nhưng vào lúc này, kiếm khí màu lam vờn quanh Lâm Dịch lại một lần nữa thu về đầu ngón tay hắn.
Trong nháy mắt, kiếm khí của Lâm Dịch chợt lóe lên, đón lấy một quyền do quyền ảnh thất trọng huyễn hóa thành.
Bản quyền dịch thuật này thuộc về truyen.free, xin vui lòng trân trọng thành quả lao động.