(Đã dịch) Bất Hủ Kiếm Thần - Chương 140
Bên ngoài Tiên Sơn, vài tu sĩ nhìn thấy ánh sáng phát ra từ đại trận Luyện Tâm điện, ai nấy đều không ngừng cảm thán.
— Khả năng bố trận của Mộc Thanh này thật sự quá kinh người, chỉ vỏn vẹn ba ngày mà đã khôi phục được hai tòa sát khí luyện tâm trận.
— Đúng vậy, hơn nữa Mộc Thanh này vừa bái nhập tông môn đã đắc tội với các tu sĩ phe Đông Phương, chắc chắn giữa họ sẽ có một trận long tranh hổ đấu trong tương lai.
— Ta thấy chưa hẳn đâu, dù trận pháp của Mộc Thanh này rất lợi hại, nhưng dù sao tông môn chúng ta cũng không phải là tông môn chủ tu trận pháp. Nếu tu vi không theo kịp, hắn cũng khó lòng đứng vững trong tông môn được.
— Thế nhưng cũng không biết chừng người này sẽ mang đến cho chúng ta một sự chấn động khác, giống như lần thí luyện nhập môn của hắn vậy, khi đó hầu như đã kinh động toàn tông.
Khi những tu sĩ này đang bàn tán xôn xao thì Lâm Dịch đã đi tới cửa vào của tông môn.
Lâm Dịch nhìn thấy một thân ảnh quen thuộc trên tảng đá lớn màu xanh, anh không khỏi mỉm cười nói:
— Tiền bối, tiểu tử Mộc Thanh đến thăm ngài.
Lão giả đang nằm trên tảng đá chính là Trưởng lão thủ vệ, vẫn với vẻ ngoài lôi thôi luộm thuộm. Nghe thấy tiếng cười của Lâm Dịch, ông ấy ngáp một cái thật to, miễn cưỡng hé đôi mắt ra, lầm bầm nói:
— Tiểu tử ngươi, cười nói ồn ào gì thế, đánh thức lão già này rồi.
Lâm Dịch nào tin lời ấy, anh mỉm cười nói:
— Tiền bối, mặt trời chói chang thế này, ngủ thì thật lãng phí thời gian. Chi bằng đứng dậy vận động gân cốt một chút đi ạ.
Lão nhân lôi thôi nhíu mày, vẻ buồn ngủ vẫn chưa tan hết, hai mắt còn mơ màng, nói:
— Sao nào, muốn tìm ta luận bàn một chút sao?
— Đúng là có ý đó ạ.
Lâm Dịch gật đầu, ý cười trong mắt không hề giảm bớt.
Lão nhân lôi thôi chẳng thèm để ý, xua xua tay, ghét bỏ nói:
— Tiểu tử ngươi về tu luyện thêm đi, mới ba ngày thì có gì mà so sánh chứ?
— Ta đã có chút kiến giải về Nhập vi đạo, chạm đến một chút môn đạo của nó, nên mới tìm ngài luận bàn một phen. Cảnh tượng giao đấu lần trước vẫn còn mới mẻ, kính xin tiền bối thành toàn.
— Cái gì cơ, lão già này không nghe nhầm chứ? Mới có ba ngày mà ngươi có thể lĩnh ngộ được bao nhiêu Nhập vi đạo chứ hả? Về tu luyện thêm một năm đi rồi hãy nói.
Vẻ mặt lão nhân lôi thôi tràn đầy vẻ khinh thường.
Lâm Dịch cũng không nói thêm nữa mà xòe bàn tay ra, ngưng tụ ra một đạo kiếm khí màu lam ngay trên đầu ngón tay, từ xa chỉ thẳng vào lão nhân lôi thôi, trong tư thế sẵn sàng phát động.
Mắt lão nhân lôi thôi khẽ liếc qua, khẽ "ồ" một tiếng, lập tức ngồi dậy, nhìn chằm chằm vào đạo kiếm khí trên đầu ngón tay của Lâm Dịch, im lặng không nói.
— Cũng có chút thú vị.
Một lúc sau, trong mắt lão nhân lôi thôi lóe lên vẻ kinh ngạc.
Lâm Dịch mỉm cười nói:
— Ta cũng không giấu tiền bối, linh khí c��a ta có chút đặc biệt. Chỉ cần vận dụng linh khí của Ngưng Khí tầng ba đã đủ sức đối kháng với năng lượng Ngưng Khí tầng năm của ngài. Tiền bối cứ thử dùng linh khí Ngưng Khí tầng năm đi, thử một chiêu với ta, cũng tiện để ta nắm được đại khái thực lực của mình.
Lão nhân lôi thôi cũng không nói nhiều lời, trực tiếp ngưng tụ một khối linh lực hình vòng tròn trong lòng bàn tay, ngưng tụ lại tinh túy, rồi phóng thẳng về phía Lâm Dịch.
Lâm Dịch khẽ búng ngón tay, kiếm khí màu lam xẹt ngang không trung, nghênh đón khối linh lực hình tròn kia.
"Phốc!" Một tiếng động nhỏ vang lên, kiếm khí màu lam và khối linh lực hình tròn chạm vào nhau giữa không trung, sau đó cả hai cùng tan rã, hóa thành hư vô.
Ngang tài!
Lão nhân lôi thôi hít một hơi khí lạnh, ánh sáng kỳ lạ trong mắt ông ta bùng lên mạnh mẽ, hai mắt chăm chú nhìn vào Lâm Dịch, như muốn ăn tươi nuốt sống anh vậy.
Lâm Dịch thì lại rất thư thái, anh nói:
— Rốt cuộc ba ngày này cũng không uổng phí, ta đã bước nửa bước vào cánh cửa Nhập vi đạo.
Lâm Dịch bị ánh mắt kỳ lạ của lão nhân lôi thôi nhìn đến mức có chút sợ hãi, anh không khỏi khẽ ho một tiếng, dò hỏi:
— Tiền bối, ngài vẫn ổn chứ?
Lão nhân lôi thôi bật dậy một cái, nhảy bổ đến trước mặt Lâm Dịch, nắm lấy hai tay anh nhìn hồi lâu, sau đó lại sờ soạng khắp người anh, miệng không ngừng lẩm bẩm:
— Không có lý nào cả!
Lâm Dịch cười khổ một tiếng, nói:
— Tiền bối, sao ngài lại nói không có lý nào cả chứ?
Lão nhân lôi thôi trừng mắt trách móc, lớn tiếng nói:
— Ngươi hãy thành thật nói cho ta biết, trước đây ngươi đã từng học qua Nhập vi đạo hay chưa?
— Không có, ba ngày trước là lần đầu tiên nghe ngài nói tới, trong lòng ta mới nảy sinh cảm ngộ.
Lâm Dịch bình tĩnh đáp.
Lão nhân lôi thôi cau mày, trong mắt tràn ngập vẻ không thể tin nổi, nhẹ giọng lẩm bẩm:
— Nói như vậy, ngươi chỉ tốn ba ngày đã lĩnh ngộ được Nhập vi đạo đến trình độ này sao?
Lâm Dịch gật đầu, chuyện như thế không có gì phải giấu giếm. Ba ngày nay anh không ngừng nghiên cứu đạo này, quả thực đã tốn không ít tâm sức.
Lão nhân lôi thôi đột nhiên quát lớn một tiếng:
— Khốn kiếp! Tiểu tử ngươi chỉ mất ba ngày mà trình độ đã sánh ngang với ba năm lĩnh ngộ của lão già này? Không có lý nào cả, thật sự là không có lý nào hết!
Lâm Dịch bị tiếng rống của lão nhân lôi thôi làm cho suýt chút nữa thì té ngã, trán anh nổi gân xanh, vẻ mặt vô cùng bất đắc dĩ.
Lão nhân lôi thôi trừng mắt nhìn Lâm Dịch rồi nói:
— Ngươi là yêu quái à?
...
Lão nhân lôi thôi thôi không nhìn Lâm Dịch nữa, miệng lẩm bẩm:
— Ngươi đi đi, ngươi mau đi đi! Tiểu tử nhà ngươi không bình thường, đặc biệt đến đây chỉ để đả kích người khác. Năm đó lão già này cũng coi như là một thiên tài, không ngờ vừa so sánh với ngươi lại trở nên ngay cả chó má cũng không bằng.
Lâm Dịch nghe xong thấy rất buồn cười, vị tiền bối này thật đáng yêu, nào có ai tự hình dung mình như vậy chứ.
Lâm Dịch chớp mắt mấy cái, dường như đã nhớ ra điều gì đó, đột nhiên anh hỏi:
— Tiền bối, ta có một điều rất thắc mắc.
— Chuyện gì? Bí ẩn của tông môn ta thì ta không thể nói cho ngươi biết đâu.
Trong mắt lão nhân lôi thôi hiện lên vẻ đề phòng, cứ như đề phòng trộm cướp vậy.
Lâm Dịch cảm thấy rất buồn cười, anh nói:
— Ta có chút nghi hoặc về kỳ khảo hạch nội môn tại Luyện Tâm điện. Quy củ của Luyện Tâm điện có chút kỳ lạ, bên trong là cuộc loạn chiến của một nhóm người. Có thể chỉ đối mặt với một người, nhưng cũng có thể sẽ phải đối mặt với một đám tu sĩ, như vậy căn bản chẳng có chút công bằng nào đáng nói. Ta không hiểu, vì sao tông môn lại bố trí một hình thức loạn chiến như vậy trong khảo hạch chứ? Liệu có nguyên nhân nào ẩn chứa bên trong không?
Lão nhân lôi thôi cười mưu mô, vẻ tán thưởng trong mắt chợt lóe lên, nói:
— Công bằng ư? Ta hỏi ngươi một chút, trên thế gian này liệu có công bằng nào đáng nói hay không?
Lâm Dịch khẽ nhíu mày, không hiểu ý trong lời nói này của lão nhân lôi thôi.
— Cuộc đời con người chia ra làm trăm ngàn loại, sinh ra đã không công bằng rồi. Có người cả đời chỉ là phàm nhân, nhưng có người lại có duyên tu tiên, đây chẳng phải là điều bất công sao? Mà trong các tu sĩ, tư chất lại càng phân thành nhiều cấp bậc, đây cũng là chuyện không công bằng. Lấy ngươi làm ví dụ đi, ta mất ba năm mới chạm tới được ranh giới Nhập vi đạo, ngươi ba ngày đã lĩnh ngộ được, cái này công bằng sao? Cơ duyên, duyên phận, căn cốt, thể chất vốn không giống nhau, vậy trong những chuyện này có công bằng sao?
Lão nhân lôi thôi hừ nhẹ một tiếng rồi tiếp tục nói:
— Khắp nơi trên Hồng Hoang đại lục đều tràn ngập sự bất công, Luyện Tâm điện chỉ là một hình ảnh thu nhỏ trong đó mà thôi. Sau này xông pha Tu chân giới, ai có thể đảm bảo rằng kẻ địch của ngươi sẽ quyết đấu công bằng với ngươi chứ? Nếu ngay cả cửa ải này cũng không vượt qua được mà đã oán giận, khà khà, vậy thì sau này những chuyện bất công mà ngươi gặp phải trong Tu chân giới sẽ còn nhiều hơn nữa mà thôi.
Lâm Dịch híp hai mắt lại, chìm vào trầm tư.
Lời nói của lão nhân lôi thôi không sai, trong thế gian này khắp nơi tràn ngập sự bất công. Thậm chí có nhiều chuyện bất công không phải là chuyện mà ngươi có thể can thiệp được, chuyện duy nhất ngươi có thể làm chỉ là đối mặt với nó, chịu đựng nó mà thôi.
— Luyện Tâm điện quả thực không công bằng, nhưng điều ngươi phải làm không phải là oán giận, mà là khắc phục nó, chiến thắng nó.
Lão nhân lôi thôi lớn tiếng nói.
Lâm Dịch hít sâu một hơi, trong mắt lấy lại vẻ tỉnh táo, anh gật đầu dứt khoát.
— Sao nào? Ngươi muốn tham gia khảo hạch nội môn cuối năm sao? Với tu vi Ngưng Khí tầng năm của ngươi, chưa chắc đã đủ gây chú ý đâu.
Lão nhân lôi thôi cười một cách quái dị nói.
Lâm Dịch đột nhiên nghĩ đến Hải Tinh, không khỏi khẽ thở dài, trong mắt anh đột nhiên hiện lên vẻ ưu tư.
— Khảo hạch nội môn cuối năm... Ta có cần phải tham gia không?
Mọi quyền lợi của bản dịch này thuộc về truyen.free.