(Đã dịch) Bất Hủ Kiếm Thần - Chương 14:
Thái độ đột ngột thay đổi của Dịch Kiếm Tông chủ khiến mọi người ở đó trở tay không kịp, ai nấy đều thất kinh. Tiểu tử này mới nói vài lời, làm sao có thể thuyết phục được Tông chủ một tông phái lớn như vậy? Chẳng lẽ, gã tiểu tử trông có vẻ tầm thường, ngây ngô này lại là át chủ bài của Dịch Kiếm Tông? Thế nhưng, nghĩ lại thì cũng không đúng. Nếu là át chủ bài, sao không tung ra sớm hơn, cần gì đợi đến tận bây giờ?
Ai nấy đều không hiểu nguyên do, chỉ những người từng chứng kiến Lâm Dịch ra tay mới không hề ngạc nhiên trước kết quả này chút nào. Đặc biệt là mấy tu sĩ của Hàn Nguyên Cốc, sắc mặt họ cực kỳ khó coi, rất sợ Lâm Dịch lại lôi Linh khí của họ ra khoe khoang, như thế thì thật sự mất mặt hết sức.
Thôi Dũng biết Lâm Dịch không hề dễ chơi, thế nên rất mong Sở Trường Phi ra tay báo thù cho mình. Hắn tiến tới, cười nịnh hót nói:
– Đại sư huynh, xin huynh hãy dạy cho hắn một bài học thích đáng! Kẻ ngạo mạn như hắn, đệ nhìn cũng ngứa mắt rồi.
Sở Trường Phi ngạo mạn ngút trời, vẻ mặt khinh thường ra mặt, quay đầu đi chỗ khác, hừ lạnh một tiếng rồi nói:
– Thứ kiến hôi như thế này, ta không thèm ra tay, e rằng sẽ tự hạ thấp thân phận của mình. Nếu ngươi có hứng thú, ta sẽ ban cho ngươi cơ hội xử lý hắn.
Thôi Dũng bị những lời này khiến cho sợ run người, hắn co rụt đầu lại, không dám đứng ra nữa.
Lâm Dịch đi lên Thí Kiếm Bình, khẽ cười nói:
– Ngươi sợ sao?
– Ngu ngốc!
Sở Trường Phi quăng lại một câu rồi dựa vào ghế, ngước mắt nhìn trời, không để ý tới Lâm Dịch nữa.
Bầu không khí nhất thời trở nên căng thẳng, giằng co. Mọi người cũng hiểu rõ ý đồ của Sở Trường Phi: một người ở cảnh giới Ngưng Khí vô địch, còn một người thì chưa đạt Ngưng Khí, sự chênh lệch này quá lớn, quả thực không phải cùng một đẳng cấp.
Trong lúc Lâm Dịch đang cân nhắc có nên phóng thích khí tức Ngưng Khí tầng tám để mọi người cảm nhận một chút hay không thì lại nghe thấy Hàn Nguyên Cốc chủ lắc đầu than thở:
– Thật là hồ đồ! Dịch Kiếm Tông các ngươi lại dám mang ra một tiểu bối không đáng mặt như vậy. Thôi được rồi. Trương Phong, ngươi tu vi Ngưng Khí tầng năm, hãy ra so chiêu với vị đạo hữu này một phen đi.
Hàn Nguyên Cốc chủ cũng để ý thấy Lăng Kiếp có vẻ mặt tràn đầy tin tưởng đối với tiểu tử ngây ngô này. Thế nên, hắn quyết định phái một đệ tử có tu vi Ngưng Khí tầng năm ra để thăm dò xem thực lực đối phương tới đâu.
Chỉ là, việc này lại khiến Trương Phong khổ sở. Hắn vốn chỉ ôm tâm lý xem náo nhiệt, đâu ngờ lại bị lôi xuống nư��c. Mấy hôm trước, tên tiểu tử này đã chủ động khiêu khích Lâm Dịch, bị y đánh cho trọng thương phun máu, còn phải nộp Linh khí ra. Đến bây giờ vẫn chưa lấy lại được, lúc này, làm sao dám tự mình tiến lên chịu khổ nữa chứ? Đây chẳng phải hành vi ngu ngốc tự hại bản thân sao? Nhưng Cốc chủ đã nói, hắn nào dám không nghe, ai...
Đúng là trong cái khó ló cái khôn, Trương Phong vã mồ hôi đầy đầu vì lo lắng. Đột nhiên trong lòng linh tính lóe lên, hắn làm vẻ mặt buồn bực, giọng hơi yếu ớt nói:
– Cốc chủ, hôm nay con bị tiêu chảy nặng, thân thể rất yếu, e rằng không thể ra trận. Nếu lỡ bại trận thì sẽ làm mất danh tiếng của Hàn Nguyên Cốc chúng ta, xin Sư phụ hãy tìm người khác thay con.
Tiểu tử này làm vẻ mặt đổ mồ hôi đầm đìa, sắc mặt tái nhợt, diễn xuất cũng rất ra gì. Hắn cứ tưởng lời mình nói không chê vào đâu được, ai ngờ trên trán của mọi người có mặt ở đó đều nổi gân xanh, trợn mắt há hốc mồm nhìn hắn, cứ như đang nhìn một kẻ ngốc vậy.
Không đợi Trương Phong kịp phản ứng, đã nghe Hàn Nguyên Cốc chủ vỗ bàn giận dữ hét lớn:
– Nói bậy! Tu sĩ Luyện Khí chúng ta thân thể mạnh mẽ, làm sao lại tiêu chảy như phàm nhân được chứ?
Mọi người có mặt ở đây cùng cười phá lên. Nếu tu sĩ này nhát gan sợ ra trận thì cũng có thể tìm một lý do hợp lý hơn. Cớ gì lại nói mình bị tiêu chảy? Mọi người cũng không hề biết được nguyên do chân chính trong chuyện này.
Trương Phong sửng sốt, rồi sau đó cúi đầu, quỳ gối trước mặt Hàn Nguyên Cốc chủ, nước mắt nước mũi giàn giụa nức nở nói:
– Cốc chủ đại nhân! Thật sự là con bị tiêu chảy. Hôm qua con không biết đã ăn phải loại thảo dược gì, lúc đó tưởng chừng có thể tăng tiến công lực, ai ngờ ngoài đau bụng ra lại chẳng có chút hiệu quả nào cả. Con oan uổng quá!
Mọi người vừa nghe vậy cảm thấy có lý đôi chút, lại nhìn dáng vẻ của tiểu tử này, cũng không giống đang nói dối. Thế nên, cả đám không khỏi len lén cười thầm. Mấy người bị hại còn lại của Hàn Nguyên Cốc thấy Trương Phong quẫn bách như vậy lập tức cảm thấy thú vị, hồn nhiên không phát giác ra được nguy cơ đang tới gần mình.
Chỉ có tiểu tử Hàn Lỗi đã linh cảm thấy có điều chẳng lành.
Hàn Nguyên Cốc chủ nhìn thấy Trương Phong khóc thê thảm, trông thật đáng thương, thế nên hắn cũng không làm khó hắn nữa mà chỉ khiển trách một tiếng, sau đó quay đầu nói:
– Khổng Tuế, ngươi hãy ra giao thủ với hắn thử xem.
Nhắc tới cũng thật trùng hợp, Khổng Tuế này cũng là một trong những người bị hại, Linh khí của hắn vẫn còn nằm trong tay Lâm Dịch. Vốn dĩ hắn thấy Cốc chủ phái Trương Phong ra trận, trong lòng bình tĩnh hẳn lại, còn âm thầm cười trộm. Hắn vốn chỉ ôm tâm lý của kẻ đứng ngoài xem, ai ngờ tình thế lại xoay chuyển nhanh đến vậy. Giờ đây chính bản thân hắn cũng khó giữ được, giống như bị một chậu nước lạnh dội từ trên đầu xuống, khiến người hắn lạnh lẽo thấu tận tâm can.
Lúc này đến phiên Trương Phong cười trộm, chỉ là tiểu tử này cũng coi như cẩn thận, vẫn cúi thấp đầu như cũ, vẻ mặt sầu khổ, nhưng khóe mắt lại ánh lên ý cười.
Hàn Nguyên Cốc chủ nhìn thấy Khổng Tuế chậm chạp không chịu ra, sắc mặt không khỏi sa sầm lại, lạnh giọng nói:
– Sao vậy, ngươi cũng tiêu chảy sao?
Những lời này vốn đã khiến Hàn Nguyên Cốc chủ tức giận, thế nên hắn thuận miệng nói ra.
Nhưng Khổng Tuế đã gấp đến phát hoảng, sau khi nghe được câu này, hai mắt lại sáng rực lên, không khỏi nhe răng nhếch miệng ra vẻ, lại còn thấp giọng nói:
– Cốc chủ anh minh! Con cũng dùng loại dược thảo này, hôm nay con cũng đang rất yếu...
Các tu sĩ khác không chút kiêng dè mà cười ha hả, đều cảm thấy vô cùng thú vị với cảnh này. Còn sắc mặt của Hàn Nguyên Cốc chủ thì âm trầm, ánh mắt hắn đảo qua, mang theo hàn ý lạnh lẽo. Mấy tu sĩ đang cười ngửa cười nghiêng vội vã im lặng, ngồi nghiêm chỉnh lại, thế nhưng vẫn cố nín cười, vẻ mặt đỏ bừng.
Khổng Tuế cũng nở nụ cười lúng túng, sau đó chỉ vào Trương Phong nói:
– Đều do hắn, lôi kéo con, nói đó là loại dược thảo giúp tăng tiến công lực, con tin tưởng không chút nghi ngờ, thế nên… thế nên con mới ăn vào.
Trong lòng Trương Phong vốn đã cười thầm nở hoa, đâu ngờ thoắt cái mình lại bị kéo xuống nước. Hắn không khỏi trợn mắt nhìn về phía Khổng Tuế, trong lòng mắng thầm:
– Ngu ngốc, thằng nhóc ngươi chơi ta!
Dường như Khổng Tuế đã nghe thấy tiếng oán giận trong lòng Trương Phong, hắn thầm đáp lại trong bụng, nói:
– Lão tử chơi ngươi thì đã sao? Ai bảo ngươi tự mình thêu dệt chuyện, đừng mơ có thể yên bình thoát nạn.
Lúc này sắc mặt của Hàn Nguyên Cốc chủ tái xanh, âm trầm đáng sợ. Sau khi hắn nhắm mắt một lát, lại chậm rãi nói:
– Còn có ai ăn phải dược thảo kia nữa?
Vốn dĩ, mấy người bị hại còn lại đang không biết tìm lý do gì để tránh được lần đại nạn này. Sau khi nghe Cốc chủ hỏi vậy, họ cảm thấy có hy vọng, một cảm giác thoải mái ập đến, thế nên ào ào đứng dậy, tranh nhau nói:
– Ta! Ta! Ta! Còn có ta nữa!
– Ta ăn sớm hơn ngươi!
– Nói thế vô ích! Ta ăn nhiều nhất, giờ đây ta là người yếu nhất!
– Mẹ kiếp! Ta ăn lung tung, đã ăn vài loại rồi…
Đông đảo tu sĩ ở đây trợn mắt há hốc mồm kinh ngạc. Đây là tình huống gì chứ? Tiêu chảy tập thể sao? Dường như ai nấy còn rất hạnh phúc thì phải?
Cho dù là nữ tử tuyệt sắc của Sơn Nhạc Môn kia cũng không nhịn được mà khẽ cười vài tiếng, nhưng không thu hút được quá nhiều sự chú ý. Đại đa số mọi người đều đang nhìn chằm chằm vào màn kịch đáng yêu ở bên phía Hàn Nguyên Cốc.
Mấy người bị hại thấy ánh mắt lạnh như băng của Cốc chủ, bọn họ cắn răng nghiến lợi, những tiếng cãi vã dần dần hạ thấp xuống, từng người một cúi gằm đầu, im lặng không lên tiếng.
Hàn Nguyên Cốc chủ khẽ thở ra một ngụm trọc khí. Mọi người đều biết vị này đã tức giận không ít, thế nên cố nén tiếng cười, không dám lên tiếng. Lúc này, bầu không khí trong trường hoàn toàn yên tĩnh, đến mức có thể nghe rõ tiếng kim rơi.
Một trong số những người bị hại đó, thấy mấy vị sư huynh đệ của mình kẻ thì ăn sớm, kẻ thì ăn nhiều, kẻ thì ăn lung tung. Bản thân mình không có chút ưu thế nào, đang lúc hắn nghĩ xem phải làm thế nào mới có thể tranh thủ được sự đồng tình, thì đột nhiên trong lòng khẽ động, thầm nghĩ:
– Diễn thì phải chuyên nghiệp! Hãy xem ta đây!
– Phụt...
Vị huynh đệ này thừa dịp toàn trường đang yên tĩnh, đánh ra một tiếng rắm lớn ở trước mặt mọi người.
Sau đó sắc mặt hắn ửng đỏ, ngượng ngùng nói:
– Cốc chủ, con không nhịn nổi nữa...
– ...
– ...
Ha ha ha ha!
Lần này các tu sĩ cũng không nhịn được nữa mà bùng nổ thành từng tràng cười lớn. Có tu sĩ cười đến mức không thở nổi, ngửa tới ngửa lui, thậm chí còn ôm bụng cười nói:
– Không được, ta cười đến đau bụng rồi, ta cũng bị tiêu chảy rồi, ha ha ha.
– Nếu không cười ra tiếng, ta cũng không nhịn nổi mất thôi, ha ha...
Mấy người này đã làm mất hết mặt mũi của Hàn Nguyên Cốc rồi, nhưng trong lòng mấy người này đều có một suy nghĩ chung. Đó là dù chết cũng không chịu giao thủ với tên tiểu tử ra vẻ ngây ngô kia, bằng không kết cục sẽ còn thảm hại hơn.
Lâm Dịch mỉm cười nhìn mấy người kia trình diễn màn khôi hài, nhưng hận ý trong lòng y đối với Sở Trường Phi lại không giảm bớt chút nào.
Những con chữ đã được sắp xếp lại này thuộc quyền sở hữu của truyen.free.