Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Bất Hủ Kiếm Thần - Chương 134:

Mọi chuyện đến đây kết thúc, các tu sĩ cũng ào ào rời đi. Thế nhưng, ánh mắt mỗi người nhìn Lâm Dịch đều ánh lên vẻ kỳ lạ.

Trong ấn tượng của mọi người, chưa từng có tu sĩ nào gây ra động tĩnh lớn đến thế trong kỳ thí luyện nhập môn, khiến ba vị đệ tử hạch tâm hàng đầu trong tông môn phải kinh động, thậm chí suýt nữa đã động thủ với hắn. Sau đó lại còn có tông chủ xuất sơn, đồng thời khiến một trưởng lão ngoại môn mất chức vị.

Trong lòng các tu sĩ đều nảy ra một suy nghĩ:

– Sau này tiểu tử này tuyệt đối sẽ không phải là một người an phận.

Lý Trấn Hải hừ nhẹ một tiếng, trong mắt lóe lên vẻ xem thường, nhẹ giọng nói:

– Chỉ là Ngưng Khí tầng năm, không tạo ra được bao nhiêu sóng gió.

Dứt lời, hắn cùng Lăng Dược vai kề vai rời đi, bay vút lên tiên sơn ẩn mình trong mây mù, rồi mất hút.

Tô Thất Thất vẫy tay gọi một tu sĩ, người tu sĩ kia nhanh chóng bước tới. Lâm Dịch nhận ra đó chính là vị tu sĩ hiền lành, chất phác mà hắn gặp trên Tiềm Long sơn.

Tô Thất Thất giới thiệu:

– Đây là Vương Kỳ, là tu sĩ ta gặp vài ngày trước trong chuyến lịch lãm bên ngoài. Chính hắn đã kể cho ta nghe chuyện về Lâm Dịch, khác một trời một vực so với những tin đồn bên ngoài. Vì thế ta mới hiếu kỳ, tự mình đi tìm hiểu một phen. Hắn cũng mới bái nhập tông môn không lâu, các ngươi có thể làm quen nhau.

Lâm Dịch bừng tỉnh, thế mới biết vì sao Tô Thất Thất lại hiếu kỳ về chuyện của hắn, hóa ra là bởi vì người này.

Vốn dĩ ấn tượng của Lâm Dịch về Vương Kỳ không tệ, hắn cười nói với đối phương:

– Ta là Mộc Thanh, đây là Hải Tinh, sau này chúng ta chính là đồng môn.

Vương Kỳ cười ngây ngô, hết lòng khen ngợi:

– Mộc sư huynh, ngươi thật lợi hại.

Lâm Dịch mỉm cười nói:

– Quá khen.

– Mộc Thanh, ta sẽ nói với ngươi một chút quy củ trong tông môn.

Tô Thất Thất trầm ngâm một chút, nói:

– Đại khái trong tông môn không có quá nhiều lễ nghi rườm rà, ngươi và Hải Tinh vẫn xưng hô sư đồ cũng không thành vấn đề. Phần lớn thời gian, tu sĩ có tu vi thấp hơn khi thấy tu sĩ có tu vi cao hơn thường sẽ gọi một tiếng sư huynh hoặc sư tỷ. Đương nhiên, giữa ta và ngươi thì không cần câu nệ như vậy.

Minh Không chen lời vào, nói:

– Đúng vậy, không nên có quá nhiều quy củ như vậy. Ta gặp vài đệ tử hạch tâm cũng gọi thẳng tên của bọn họ, hứ hứ.

Quả đúng là vậy, Minh Không không những không xưng hô sư huynh sư tỷ với người khác, mà còn gọi thẳng tên Lăng Dược và Lý Trấn Hải, thậm chí còn đặt cho họ biệt hiệu "nham hiểm".

– Đúng vậy, tông môn không quản lý nghiêm ngặt đến thế, đương nhiên sẽ chẳng bận tâm đến những chuyện nhỏ nhặt này, phải không Minh Không tiểu ma nữ?

Tô Thất Thất lắc đầu cười khẽ.

Minh Không đỏ bừng mặt, chu môi nói:

– Tỷ tỷ, tỷ đừng có trêu chọc muội. Nếu không phải đám người Đông Phương D�� ức hiếp người khác thì muội cũng chẳng thèm để ý đến bọn họ.

Trong lòng Lâm Dịch khẽ lay động, tò mò hỏi:

– Thất Thất, ngươi cũng là người của phe Minh Không hay sao?

– Không phải, tỷ tỷ không muốn dính dáng vào những chuyện thế này, nhưng nếu như ta bị bắt nạt, nhất định tỷ tỷ sẽ ra mặt bảo vệ ta!

Minh Không giơ nắm đấm nhỏ lên, với vẻ khoe khoang.

Tô Thất Thất khẽ vuốt mái tóc của Minh Không, trong ánh mắt lộ ra vẻ cưng chiều và yêu thích.

Lâm Dịch suy nghĩ một chút hỏi:

– Vậy phải làm như thế nào mới có thể trở thành đệ tử hạch tâm?

Mục đích duy nhất của Lâm Dịch khi đến tông môn này là trở thành đệ tử hạch tâm, đại diện cho tông môn tham gia Bách Tộc Đại Chiến. Trong thâm tâm, hắn nghĩ rằng biết đâu có thể gặp được Mộc Tiểu Yêu và Vũ Tình ở đây.

Minh Không không nhịn được cười lớn, chỉ vào Lâm Dịch nói:

– Ngươi thư sinh này thật là kỳ quái. Ngươi lợi hại về trận pháp, Minh Không ta rất phục ngươi. Nhưng ngươi vẫn còn cách đệ tử hạch tâm xa lắm, hì hì.

– Muốn trở thành đệ tử hạch tâm không phải là chuyện ngày một ngày hai, cần trải qua vô số thử thách, đạt đến đỉnh phong trong số các đệ tử tông môn. Đầu tiên, ngươi phải trở thành đệ tử nội môn đã. Hàng năm vào cuối năm sẽ tổ chức một kỳ khảo hạch nội môn, hay còn gọi là Luyện Tâm điện chi chiến. Đó là cơ hội duy nhất để tấn thăng lên hàng đệ tử nội môn. Còn một tháng nữa là đến cuối năm, ngươi còn có một nhiệm vụ khác: trước cuối năm phải chữa trị hoàn chỉnh trận pháp bên trong Luyện Tâm điện.

Tô Thất Thất nói đại khái một lần.

Lâm Dịch gật đầu, đối với chuyện trở thành đệ tử nội môn, hắn vẫn còn có chút nắm chắc.

Lâm Dịch chỉ đang suy nghĩ, liệu hắn và Hải Tinh có thể cùng tiến vào nội môn tu luyện, hay hắn nên đi trước một bước.

– Để trở thành đệ tử nội môn, cần trải qua vài bước. Thứ nhất, phải có khả năng chịu đựng thí luyện từ Sát Khí Luyện Tâm Trận. Vì vậy, để Luyện Tâm chi chiến diễn ra thuận lợi vào cuối năm, ngươi nhất định phải chữa trị hoàn chỉnh đại trận trong Luyện Tâm điện.

Lâm Dịch nói:

– Chuyện này không thành vấn đề. Ta đã có hiểu biết tương đối về đại trận bên trong, lại có thêm quyển sách cổ này, ta tin rằng sẽ rất nhanh có thể chữa trị được Luyện Tâm đại trận.

Tô Thất Thất gật đầu. Tạo nghệ về trận pháp của Lâm Dịch, mọi người đều đã thấy rõ. Nếu hắn đã nói vậy, tin rằng sẽ không xảy ra sai sót nào.

– Thứ hai, chính là tại tầng một Luyện Tâm điện, dưới điều kiện tiên quyết là chịu đựng Sát Khí Luyện Tâm Trận, so tài đấu pháp với đối thủ. Mười người cuối cùng còn trụ lại mới có tư cách khiêu chiến cửa thứ ba. Về cơ bản, cửa thứ nhất hàng năm cũng đã loại bỏ phần lớn tu sĩ, những người còn trụ lại cũng chỉ vài trăm người. Nhưng có thể chịu đựng được Sát Khí Luyện Tâm Trận thì chưa hẳn đã có thể phân tâm tranh đấu, thi triển pháp thuật bên trong. Cho nên trong quá trình tranh đấu, nếu bị sát khí phệ tâm, sẽ bị bắn ra khỏi điện, hoặc thua trong lúc giao thủ, đều bị tính là thất bại.

Lâm Dịch biết lời Tô Thất Thất nói là thật. Lúc ở tầng sáu của Luyện Tâm điện, hắn nhất tâm nhị dụng đã cảm thấy không đủ sức. May mắn là hắn nghiên cứu trận văn, nếu là thi triển pháp thuật hay chiến đấu, có lẽ đã sớm lộ sơ hở, bị sát khí phệ tâm rồi đẩy ra khỏi Luyện Tâm điện.

Tô Thất Thất nói:

– Ngươi thông qua cửa thứ nhất thì không thành vấn đề, nhưng với tu vi Ngưng Khí tầng năm, trong lúc giao thủ ở cửa thứ hai, sẽ rất khó để kiên trì đến cuối cùng. Cửa thứ hai là một trận hỗn chiến diễn ra tại tầng một Luyện Tâm điện, có thể ngươi sẽ đối mặt với một tu sĩ, nhưng cũng có thể là cả một đám tu sĩ vây công ngươi. Cho nên, với tu vi Ngưng Khí tầng năm của ngươi, sẽ rất khó để đảm bảo bản thân bất bại.

Trong lòng Lâm Dịch chợt lạnh, hắn nghĩ ngợi rồi nói:

– Hóa ra là vậy, xem ra cũng có chút khó khăn. Thế cục trên chiến trường thay đổi liên tục, ai cũng không thể suy đoán được sau đó sẽ xảy ra loại tình huống nào.

Lâm Dịch không phải lo lắng cho mình, mà là lo lắng cho Hải Tinh. Lần này hắn thí luyện nhập môn đã gây tiếng vang lớn, hơn nữa dường như đã đắc tội với phe Đông Phương. Nếu như bọn họ vây công Hải Tinh, việc vượt qua cửa thứ hai này cũng sẽ rất khó khăn.

Trong lúc Lâm Dịch suy nghĩ, Minh Không ở bên cạnh nói:

– Ngoại môn có hơn ba ngàn đệ tử, không ít người là đệ tử của phe Đông Phương. Đến lúc đó, bọn họ nhất định sẽ ra tay với các ngươi trước. Ở bên trong, các ngươi nhất định phải đoàn kết thì mới có hy vọng.

Lâm Dịch suy nghĩ một chút, hỏi:

– Việc ra tay trong Luyện Tâm điện có yêu cầu gì về mức độ không? Đánh đến mức nào thì dừng lại hay là…

Trong mắt của Tô Thất Thất lóe lên một tia tán thưởng, nói:

– Về điểm này cần phải nói rõ một chút. Đệ tử trong tông môn tranh chấp, so tài, nhưng không được đánh chết hoặc phế bỏ tu vi, còn những chuyện khác thì tùy ý. Nhưng dù sao cũng là đồng môn, phần lớn đều biết dừng đúng lúc. Đương nhiên, trong lúc giao thủ, đấu pháp khó tránh khỏi bị thương. Chỉ cần không gây ra cái chết, tông môn sẽ giữ thái độ làm ngơ.

– Mặt khác, trong tông môn cho phép ước chiến riêng, nhưng phải đến Phù Không Thạch ở phía đông tông môn để tỷ đấu, không thể tùy tiện ra tay bên trong tông môn.

Tô Thất Thất suy nghĩ một chút, nói bổ sung.

Minh Không ở bên cạnh lên tiếng nói:

– Đúng vậy, hôm nay tỷ tỷ để các ngươi thuận lợi thông qua thí luyện nhập môn mà không bị quấy rầy, cho nên mới chịu nguy hiểm bị tông môn trừng phạt, liều mình ra một chiêu với tên nham hiểm kia.

Lâm Dịch biết tính tình của Tô Thất Thất lạnh nhạt, không thích tranh chấp, thế nhưng việc nàng có thể làm đến mức này vì hắn quả thực không dễ chút nào.

Trong mắt Lâm Dịch ánh lên vẻ cảm động, hắn chân thành nhìn Tô Thất Thất nói:

– Đa tạ!

– Không sao, bọn họ cắt ngang thí luyện nhập môn của các ngươi vốn dĩ đã không hợp quy củ, ta ra tay cũng không có gì đáng trách.

Tô Thất Thất nhẹ nhàng cười nói.

Lúc nàng cười rộ lên thật đẹp, tỏa sáng rạng rỡ, đôi mắt như biết cười biết nói, vô cùng động lòng người.

– Mười người cuối cùng trụ lại ở cửa thứ hai mới có tư cách tiến vào cửa thứ ba để thi đấu, khiêu chiến với đệ tử nội môn. Mỗi người trong số m��ời người đó đều có thể lựa chọn một đệ tử nội môn làm đối thủ. Nếu thắng, sẽ thành công tấn thăng thành đệ tử nội môn, còn đệ tử nội môn thất bại thì có một cơ hội khiêu chiến lại đệ tử ngoại môn. Nếu như khiêu chiến lại thất bại, chỉ có thể chờ đến kỳ khảo hạch nội môn một năm sau mà thôi.

– Tàn khốc như vậy sao? Hóa ra đệ tử nội môn bất cứ lúc nào cũng có thể bị giáng xuống thành đệ tử ngoại môn.

Hải Tinh hơi tặc lưỡi, kinh ngạc nói.

Minh Không nói:

– Đương nhiên là vậy rồi. Chỉ là trong đó cũng có một chút bí quyết. Khi khiêu chiến đệ tử nội môn, sẽ cố gắng chọn một đối thủ trong số một trăm tu sĩ ở tầng thứ hai của tiên sơn. Họ đều là những người yếu nhất trong hàng đệ tử nội môn, tỷ lệ khiêu chiến thành công cũng sẽ cao hơn nhiều.

– Tầng hai tiên sơn?

Trong mắt Lâm Dịch ánh lên vẻ nghi hoặc, ánh mắt hắn chuyển động xung quanh tiên sơn được mây mù bao phủ. Bản quyền nội dung thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free