(Đã dịch) Bất Hủ Kiếm Thần - Chương 109:
Giọng của nữ tử này trong trẻo, vang vọng khắp lầu hai, khiến ai nấy đều nghe rõ mồn một. Nữ tử thoát tục ngồi bên cạnh nàng vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, nhàn nhã nhấp rượu, không nói một lời.
Vẻ mặt của hai nhóm tu sĩ đang tranh chấp bỗng cứng đờ, rồi họ với vẻ khó chịu quay đầu lại.
Thấy chỉ là một đứa trẻ thậm chí còn chưa đạt Ngưng Khí, một tu sĩ Trúc Cơ trong số đó cười lạnh nói:
– Trẻ con ở đâu ra mà dám nói lời ngông cuồng? Một phàm nhân mà cũng dám vọng tưởng bàn luận chuyện tiên đồ sao!
Vài tu sĩ Ngưng Khí thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ:
– Nữ tử này xuất hiện thật đúng lúc, nếu không hai bên sẽ xé rách mặt nhau, chúng ta khó mà thoát thân toàn vẹn.
Một tu sĩ Ngưng Khí khác vội vàng phụ họa, nói:
– Tiểu bối vô tri! Mau về nhà mà nghịch bùn đi, nếu chọc giận Tiên nhân chúng ta, coi chừng sẽ bị giáo huấn cho một trận đấy!
Nữ tử kia đỏ bừng mặt, khẽ gắt lên:
– Ngươi mới là người chơi bùn, cả nhà ngươi mới chơi bùn! Miệng chó không mọc được ngà voi!
Đối mặt với những tu sĩ này, nữ tử kia không hề tỏ ra sợ hãi, lập tức mỉa mai đáp trả. Hải Tinh nghe nàng chửi mà thấy thú vị, y theo đó mà mỉm cười.
Mặc dù nữ tử này có vẻ đanh đá, nhưng tuổi tác lại xấp xỉ Hải Tinh, khiến hắn nảy sinh một loại cảm giác thân thiết đối với nàng.
Nữ tử kia dường như thoáng thấy nụ cười nơi khóe miệng Hải Tinh, nàng hung hăng lườm hắn một cái, nhưng không quát mắng gì.
Hải Tinh thấy vậy liền lắc đầu, thu lại nụ cười, lặng lẽ quan sát diễn biến tiếp theo. Tuy tâm địa thiện lương, nhưng hắn lại rất cơ trí, biết rõ loại tình huống này không thể nói năng lung tung hay nhúng tay vào.
Tên tu sĩ Ngưng Khí kia bị nữ tử này mắng cho ngây người một lúc, cảm thấy mất hết mặt mũi trước bao người, hắn híp mắt lại, lạnh giọng nói:
– Nữ oa nhi, ngươi chê bản thân sống quá lâu rồi sao?
Tu sĩ Trúc Cơ bên cạnh lại khẽ cười khẩy một tiếng:
– Phàm nhân bây giờ thật là không biết trời cao đất rộng, ngay cả Tiên nhân cũng dám chống đối!
– Tiên nhân thì sao chứ? Tiên nhân cũng là người, có gì là khác biệt đâu? Ta ghét nhất là cái lũ tu sĩ như các ngươi, cứ vọng tự xưng là tiên. Cứ ra vẻ tài trí hơn người, hở một tí là "con kiến hôi", "con kiến hôi". Ngươi xem thường người khác như con kiến hôi, nhưng kỳ thực trong mắt người khác, các ngươi cũng chỉ là lũ kiến hôi mà thôi!
Lời nói của nữ tử này vô cùng sắc bén, ánh mắt nàng lóe lên vẻ khinh bỉ.
Những lời nói ấy đầy khí phách, ch���m đúng tâm khảm của Lâm Dịch, khiến ánh mắt hắn ánh lên một tia tán thưởng. Không biết nữ tử này xuất thân từ môn phái nào, lại có thể bồi dưỡng ra được một nữ tử linh tính đến nhường này.
Hải Tinh nghe nàng nói thế cũng rất cảm động, hắn vốn xuất thân từ phàm nhân, trong lòng hắn, chúng sinh vốn bình đẳng, tu tiên thì đã sao, hà tất phải ra vẻ cao cao tại thượng.
Trong lời nói của nữ tử này toát lên vẻ không chịu nhún nhường, trong lòng Hải Tinh không khỏi thầm giơ ngón cái tán thưởng nàng. Hắn nhìn về phía Lâm Dịch, ánh mắt lộ ra vẻ cầu xin.
Lâm Dịch làm sao có thể không nhìn ra tâm tư của Hải Tinh chứ? Đứa trẻ này lo lắng nữ tử kia sẽ bị đám tu sĩ này bắt nạt, nên muốn Lâm Dịch ra tay.
Lâm Dịch lắc đầu cười khẽ, cho Hải Tinh một ánh mắt an ủi.
Nữ tử này và nữ tử thoát tục kia chắc chắn có lai lịch bất phàm. Chưa kể tu vi của nữ tử thoát tục, hắn không thể nhìn thấu hư thực, ngay cả nữ tử này, Lâm Dịch cũng cảm thấy nàng không hề đơn giản.
Tên tu sĩ Trúc Cơ kia bị những lời chống đối của nữ tử kia khiến trong lòng khó chịu, ánh mắt chợt lóe lên vẻ ngoan độc, đầu ngón tay lóe lên ánh sáng, linh lực hiện rõ, dường như định ra tay với nữ tử kia.
– Khụ khụ...
Trên bàn của các Tu sĩ Trúc Cơ, có một tu sĩ khẽ ho một tiếng. Người này thân thể gầy gò, không giống như đa số tu sĩ có mái tóc dài, mà lại để tóc ngắn.
Tu sĩ Trúc Cơ đang định ra tay bỗng cứng đờ, nhanh chóng thu lại ánh sáng trên đầu ngón tay, dường như vô cùng kính nể vị tu sĩ này. Hắn lui sang một bên, đứng yên không nói một lời.
Lúc Lâm Dịch tiến đến đã chú ý tới tu sĩ này, thứ nhất là kiểu tóc ngắn rất nổi bật, thứ hai là người này đã đạt đến Trúc Cơ viên mãn, có tu vi cao nhất trong đám người này.
Đầu ngón tay của tu sĩ tóc ngắn không nặng không nhẹ gõ nhẹ lên mặt bàn, mặt trầm tĩnh như nước. Dường như đã nhìn ra điểm bất phàm của hai nữ tử này, hắn ánh mắt đầy thâm ý nhìn nữ tử kia, rồi nhẹ giọng nói:
– Ngươi vừa mới nói, những tu sĩ như chúng ta đi Tiềm Long sơn cũng sẽ chết ở đó, lời nói này có căn cứ từ đâu vậy?
Nữ tử kia hừ nhẹ một tiếng, nói:
– Ta và tỷ tỷ cũng đã đi qua Tiềm Long sơn. Căn cứ vào linh lực dao động còn lưu lại ở đó, tỷ tỷ đã nói, trước kia nơi đó từng bùng nổ một trận chiến kịch liệt, năng lượng bùng nổ đủ sức gây vết thương nặng cho tu sĩ Huyễn Đan kỳ. Tiềm Long sơn vẫn còn lưu lại một tia thần thông lực vô cùng bất phàm. Trong đám các ngươi, người có tu vi cao nhất cũng chỉ là Trúc Cơ viên mãn, đi tới đó chắc chắn sẽ không khác gì chịu chết.
– Thần thông lực!
Nữ tử này tuổi không lớn lắm, mà miệng lại thốt ra những lời kinh người.
Đám tu sĩ này ồ lên, nghị luận ầm ĩ, lẽ nào ma đầu kia lại cường hãn đến vậy, khiến tu sĩ Kim Đan phải ra tay rồi hay sao?
Đám tu sĩ Trúc Cơ ào ào nhìn về phía tu sĩ tóc ngắn, ánh mắt lộ rõ ý hỏi.
Tu sĩ tóc ngắn gật đầu, ra hiệu lời nữ tử kia nói không sai. Những tu sĩ Trúc Cơ ồ lên. Đa số những tu sĩ này đã xông pha nhiều năm trong Tu Chân giới, ít nhiều cũng đã từng trải, không cần nhiều lời, lúc này đã nhận ra hai nữ tử này không phải phàm nhân.
Vài tu sĩ Ngưng Khí lại không có được sự giác ngộ này. Tu sĩ Ngưng Khí tầng chín dẫn đầu kia cười lạnh một tiếng, nói:
– Ngươi nói có thần thông lực là có thần thông lực sao? Tu sĩ Kim Đan đa số chuyên tâm tu luyện, làm sao có thể vì một ma đầu nho nhỏ mà ra tay chứ? E rằng ngươi đã nói quá sự thật.
Một người khác đáp lời:
– Không sai, ta từng học qua một chút thuật tra xét, hai người các ngươi căn bản chưa đạt Ngưng Khí, làm sao có thể cảm nhận được linh lực dao động chứ, thật nực cười!
– Vô tri!
Vẻ mặt nữ tử này đầy xem thường, lạnh lùng thốt ra một câu.
Lâm Dịch không khỏi mỉm cười, ngôn từ của nữ tử này rất sắc bén, nói năng không hề lưu tình, hơn nữa lại thêm vẻ bí hiểm, ngược lại càng đáng yêu.
Tên tu sĩ Ngưng Khí vừa nãy bị tu sĩ Trúc Cơ cười nhạo, trong lòng đã sớm tức giận, lần này lại bị nữ tử kia khinh bỉ, khiến hắn không thể kiềm chế được nữa.
Tu sĩ này đứng lên, thân hình thoắt cái đã vọt đến bên cạnh nữ tử kia, bàn tay giương ra, đánh về phía đỉnh đầu nàng.
Nhìn khí thế ấy, không chút ý lưu tình nào, chỉ vì lời nói không hợp ý mà hắn muốn đánh chết nữ tử kia ngay dưới tay mình.
Hải Tinh trải qua Long Tiên Quả gột rửa, tố chất thân thể đã vượt xa trước kia. Thân hình của tu sĩ kia vừa động, hắn đã kịp phản ứng, lập tức đứng dậy, quát lên một tiếng:
– Dừng tay!
Lâm Dịch vẫn ngồi đó, trong mắt hắn hiện lên vẻ lạnh lẽo, nh��ng thấy nữ tử kia trấn định tự nhiên, dường như có chỗ ỷ lại nên hắn không ra tay trước.
Bàn tay vừa chực rơi xuống đỉnh đầu nữ tử kia, nàng đã không chút hoang mang giơ bàn tay nhỏ lên, nắm chặt tay, xuất chiêu sau nhưng lại đến trước để nghênh đón.
– Phanh!
Chưởng và quyền va chạm.
Điều khiến mọi người ngoài ý muốn chính là, ngay cả một quyền của nàng mà tu sĩ Ngưng Khí tầng chín kia cũng không thể kháng cự nổi, chỉ thấy y phục trên cánh tay phải của hắn đột nhiên nổ tung, lộ ra cánh tay trần, máu rỉ ra nhè nhẹ, theo đó là tiếng xương gãy vang lên.
Tu sĩ Ngưng Khí kia kêu đau một tiếng, với vẻ mặt ngạc nhiên, bị một quyền đánh bay ra ngoài, đập vào bàn, chật vật vô cùng, lập tức bất tỉnh nhân sự.
Các tu sĩ Trúc Cơ bên cạnh cười rộ lên, ào ào lắc đầu. Tên tu sĩ Ngưng Khí tầng chín này tính tình cao ngạo, không coi ai ra gì, không ngờ lại bị một nữ nhân ra tay dạy dỗ.
Nhưng đây rõ ràng là tiếng xương gãy, mọi người đều nghe rõ mồn một. Trong lòng âm thầm tắc lưỡi, thân thể của nữ tử này thật mạnh mẽ.
Đám tu sĩ Ngưng Khí kia vội vàng tiến lên, đỡ tu sĩ Ngưng Khí đang bất tỉnh lên, liên tục đút cho hắn vài viên đan dược linh khí vờn quanh. Rồi họ trợn mắt nhìn về phía nữ tử kia, cũng không dám ra tay với nàng nữa.
Nữ tử kia chu môi nhỏ nhắn, hừ nhẹ một tiếng, mắng:
– Tên tu sĩ nhà ngươi, dù đối mặt với một đứa trẻ như ta mà cũng không chút lưu tình, kết quả này xem như đã quá nhẹ rồi.
Hải Tinh thấy nữ tử này không hề hấn gì, ngược lại còn đánh lui đối phương. Lúc này hắn mới biết được người ta còn mạnh hơn hắn rất nhiều, là người có bản lĩnh lớn, căn bản không cần hắn lo lắng cho nàng.
Hải Tinh đỏ bừng mặt, lúng túng ngồi lại xuống ghế.
Nội dung này được truyen.free độc quyền đăng tải, xin chân thành cảm ơn sự ủng hộ của quý độc giả.