Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Bất Diệt Thánh Linh - Chương 70 : Phụng Thiên chi nữ

Cổ Dịch và Túc Không trò chuyện với nhau một cách tự nhiên, dường như không hề xem Thiên Khung thánh nữ ra gì.

Mà Thiển Y vẫn luôn trầm mặc, trong lòng lại vô cùng bình tĩnh.

Đối mặt với nhiều cường giả như vậy, Thiển Y không hề có chút tự tin nào có thể thoát khỏi vòng vây, nhất là trong tình cảnh phải mang theo Vân Mục và Đông Lai, nàng càng phải phân tán nhiều tinh lực để chiếu cố hai người họ.

Xem ra, một cuộc tranh đấu là không thể tránh khỏi.

***

"Đại Càn Thánh Địa Đệ Nhất Thánh Tử Tô Vô Kế, ra mắt Thiên Khung thánh nữ."

Tô Vô Kế đầu đội kim quan, mình vận thanh y ngân bào, không chỉ toát ra khí thế bức người mà còn mang theo vài phần cao quý và thận trọng. Trên người hắn không hề thấy chút kiêu ngạo nào của một thánh tử, mà chỉ thấy vẻ mặt lạnh nhạt điềm tĩnh, trong ánh mắt lại ẩn chứa vài phần hòa nhã, xen lẫn chút thâm thúy và cơ trí.

Khí chất như thế, trong mâu thuẫn lại tràn ngập hài hòa, làm cho người ta khó có thể quên.

So sánh lại thì nữ tử trẻ tuổi bên cạnh Tô Vô Kế lại khác hẳn, tuyệt đẹp nhưng lạnh lùng, cao cao tại thượng, ngạo khí hiển lộ rõ ràng trong ánh mắt.

"Ngươi chính là Thiên Khung thánh nữ đến nơi đây? Nhìn cũng chẳng ra sao, lại là một nữ nhân mù."

Nữ tử xinh đẹp lạnh lùng thốt ra câu đó khiến không khí xung quanh nhất thời đông cứng tới cực điểm.

Thánh nữ chính là thánh nữ, dù là thánh nữ của quốc gia khác nhưng thân phận địa vị vẫn còn đó và không chấp nhận bất kỳ sự khinh nhờn nào.

Chỉ có điều, nghe nữ tử xinh đẹp lạnh lùng khinh thị, vốn dĩ Thiển Y nên xuất thủ nhưng nàng không hề vọng động, thậm chí trên mặt không có một chút phẫn nộ nào, tựa hồ lời đối phương nói không liên quan đến mình.

Thấy tình hình như vậy, trong lòng nữ tử xinh đẹp lạnh lùng càng xem nhẹ Thiển Y thêm vài phần, cho rằng đối phương nhát gan sợ phiền phức, không dám động thủ.

"Tâm Oánh sư muội, không được vô lễ."

Tô Vô Kế ngữ khí nhẹ nhàng, ôn hòa, khiến người ta có cảm giác như cây khô gặp gió xuân: "Thiên Khung thánh nữ, vị này chính là Đệ Tam Thánh Nữ của Đại Càn Thánh Địa chúng ta – Nguyễn Tâm Oánh, vừa rồi có chỗ thất lễ, mong Thiên Khung thánh nữ không lấy làm phiền lòng."

"..."

Thiển Y không hề có phản ứng gì, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Nguyễn Tâm Oánh thấy đối phương không để ý đến mình, trong lòng không khỏi tức giận, trong mắt lộ ra hàn ý nhàn nhạt.

"Hừ!"

Hừ lên một tiếng kiêu căng, Nguyễn Tâm Oánh nói thẳng: "Vô Kế sư huynh, cần gì phải phí lời với nữ nhân này làm gì, cứ b���t nàng mang về thánh địa là được, nếu như trì hoãn Tiên Võ đại hội thì các sư tôn sẽ mất hứng."

"Tâm Oánh sư muội, an tâm một chút chớ nóng, Đại Càn ta chung quy là nước có lễ nghi, nên những lễ tiết cần thiết không thể thiếu."

Tô Vô Kế nói vài ba câu trấn an Nguyễn Tâm Oánh, sau đó chuyển sang nói với Thiển Y: "Thiên Khung thánh nữ, Thánh Chủ đã mệnh hai người chúng ta mời các hạ đến Đại Càn Thánh Địa làm khách, chẳng biết ý Thiên Khung thánh nữ thế nào?"

"Dối trá!"

Thiển Y lạnh nhạt phun ra hai chữ, mặt không có cảm xúc gì: "Lễ nghi của Đại Càn Thánh Địa các ngươi chính là cường thế như thế? Sai người vây ở nơi này, tiếp theo lấy thế áp người, cuối cùng ta nếu không theo liền mạnh mẽ động thủ bắt người?"

Tô Vô Kế cũng không buồn bực, khẽ cười cười: "Kỳ thật điều này không coi là dối trá, chính là một loại khách khí, Thiên Khung thánh nữ cũng có thể coi đó là thủ đoạn tiên lễ hậu binh. Đương nhiên, nếu Thiên Khung thánh nữ có thể đáp ứng lời mời của Thánh Chủ thì chúng ta tất nhiên sẽ không động thủ với khách nhân."

"Nếu ta cự tuyệt thì sao?"

Thiển Y hỏi lại một câu, Tô Vô Kế bất đắc dĩ thở dài: "Tại hạ phụng mệnh mà đến, cho nên mặc dù biết có chút ép buộc, nhưng cũng không thể không mạnh mẽ động thủ, đem các hạ mang về thánh địa."

"Các ngươi muốn bắt ta? Các ngươi dựa vào cái gì bắt ta?"

Ánh mắt Thiển Y lạnh lùng và nói với vẻ mặt hờ hững: "Đệ tử tứ đại thánh địa hành tẩu đại lục, thế lực các nơi không được vô cớ cản trở, lại càng không được ngầm gia hại. Đây là quy củ được lập ra lúc mới sáng tạo thánh địa, chẳng lẽ Đại Càn Thánh Địa các ngươi muốn khiến cho nhiều người tức giận? Hay là muốn khiêu khích Thiên Khung đế quốc?"

"Thiên Khung thánh nữ nói sai rồi..."

Ngữ khí của Tô Vô Kế vẫn bình thản như cũ: "Đầu tiên, ta không muốn gia hại các hạ, chỉ muốn mời các hạ đến Đại Càn Thánh Địa ta làm khách, điều này không tính là vi phạm quy định của tứ đại thánh địa đúng không? Thứ hai, không phải chúng ta vô cớ cản trở, mà các hạ vốn là con cháu của Phong gia nhưng lại đào thoát gia tộc, bỏ đi quốc tịch, chính là phản nghịch của Phong gia. Đại Càn cổ quốc ta luôn luôn chú trọng tôn ti thứ tự, hành vi đại nghịch bất đạo của các hạ đã chạm đến điểm mấu chốt của Đại Càn ta, mặc dù chúng ta mạnh mẽ bắt người thì Thiên Khung Thánh Địa cũng chưa chắc chiếm được một chữ 'lý'."

"Thật không."

Thiển Y đột nhiên nở nụ cười, nụ cười có chút lạnh lẽo: "Không hổ là Đệ Nhất Thánh Tử của Đại Càn Thánh Địa, lưỡi trơn như thoa dầu, nói năng ba hoa chích chòe, nếu tiếp tục cho ngươi nói nữa chỉ sợ ngay người chết cũng có thể sống lại! Đáng tiếc, ta không phải người chết, cũng không ngốc, mục đích thực sự của các ngươi chắc là muốn lợi dụng thân phận của ta đổi lấy càng nhiều chỗ tốt đúng không?"

Tô Vô Kế lắc lắc đầu không trả lời, ngược lại tự nói một mình: "Trong mười đại thánh nữ của Thiên Khung Thánh Địa chỉ có Phụng Thiên Thánh Nữ mù hai mắt, tên là Thiển Y, Tô mỗ có nói sai không?"

"Ngươi nói đúng."

Tâm thần Thiển Y khẽ run rẩy, đặc biệt khi nghe hai chữ "Phụng Thiên" thì đôi mắt không linh thoáng hiện lên vẻ phức tạp.

Phụng Thiên, là tế dâng thiên ý, đây là vận mệnh của nàng, cũng là sứ mệnh của nàng.

Tô Vô Kế nhìn đối phương, lần đầu tiên lộ ra vẻ nghiêm túc: "Thiển Y thánh nữ, hẳn ngươi cũng thấu rõ ý nghĩa của Phụng Thiên, bề ngoài trông có vẻ huy hoàng, nhưng kể từ nay về sau sẽ thân bất do kỷ. Ý Thánh Chủ là hy vọng ngươi có thể trở về Đại Càn ta, trở thành thánh nữ của Đại Càn Thánh Địa ta, có Đại Càn Thánh Địa che chở, cho dù là Thiên Khung Thánh Địa cũng không dám làm gì ngươi."

"Ha hả, nói thật dễ nghe, Thánh Chủ các ngươi chẳng phải vì muốn tìm được từ trên người ta một vật trời ban sao."

"Hoàn toàn khác nhau!"

Tô Vô Kế khuyên: "Ít nhất Đại Càn là cố thổ của ngươi, ít nhất ngươi có thể nhận tổ quy tông, làm rạng rỡ gia tộc... Ngươi cần thứ gì thì nhất định Thánh Chủ sẽ tìm mọi cách thỏa mãn yêu cầu của ngươi."

"Nhận tổ quy tông? Làm rạng rỡ gia tộc?"

Thiển Y bỗng nhiên thất thần, đôi mắt không linh hiện lên một chút bi thương.

Cuối cùng, nàng vẫn lắc đầu: "Sư tôn có ân tái sinh ta, cho nên ta mới có thể cam tâm tình nguyện trở thành Phụng Thiên chi nữ, ta sẽ không phản bội Thiên Khung Thánh Địa."

Tô Vô Kế còn muốn khuyên bảo thì Nguyễn Tâm Oánh đột nhiên ngắt lời: "Vô Kế sư huynh, không cần nói vô nghĩa với nữ nhân này nữa, cứ bắt nàng trước rồi nói sau!"

Thiển Y cũng nói: "Nhiều lời vô ích, một khi các ngươi muốn bắt ta, vậy động thủ đi, để ta nhìn xem thực lực Đại Càn Thánh Địa các ngươi."

"Thiển Y tỷ tỷ..."

Vân Mục đang muốn nói chuyện thì Thiển Y khoát tay áo ngắt lời: "Các ngươi không cần lo lắng, tránh ra xa một chút, miễn cho bị lan đến."

Vân Mục tự biết không thể giúp gì nên cũng không nói lời nào, miễn cho Thiển Y phân tâm.

Đông Lai che Vân Mục ở sau lưng, trong lòng âm thầm lo lắng.

Tiên võ hai đại thế lực, lại thêm các thánh tử, thánh nữ của các thánh địa, nhìn kiểu gì cũng không thấy Thiển Y có chút phần thắng nào.

"Làm ra vẻ, để ta đến gặp ngươi trước!"

Một tiếng hét to vang lên, chỉ thấy một vị cường giả cấp Cửu Tinh Tiên Linh, dựa vào thượng phẩm hồn bảo cùng sự gia trì của thượng phẩm tiên thuật, vọt thẳng về phía Thiển Y!

Mọi người nhìn lại thấy người xuất thủ đúng là Tả Phó Minh Chủ Bành Việt Trạch.

*** Chặng đường vạn dặm tu chân này, nay được chuyển ngữ độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free