(Đã dịch) Bất Bại Thăng Cấp - Chương 934: Như thiểm điện đập phát chết luôn
"Tổ kế tiếp!"
"Tứ Hải Môn Trương Minh Thành đối chiến kẻ vô môn vô phái La Thiên!"
Trọng tài cố ý nhấn mạnh mấy chữ "kẻ vô môn vô phái".
Vừa dứt lời.
Mọi người đã cười ồ lên.
"Tiểu tử, đến lượt ngươi lên sàn rồi."
"Ngẩn người ra đó làm gì, chẳng lẽ sợ đến chân nhũn ra rồi à?"
"Ha ha ha... Trương Minh Thành tỷ lệ cược không tệ, lần này kiếm đậm rồi, La Thiên, ngươi nhất định phải thua thật đẹp mắt vào, tốt nhất là trong vòng ba chiêu bị đánh bại, ha ha ha..."
...
Cái tên La Thiên này cũng chẳng ai lạ gì.
Chẳng qua là.
Hắn bị coi là đối tượng trào phúng, còn Ngô Phong thì là đối tượng sùng bái, hai người hoàn toàn trái ngược nhau.
Ngô Phong hờ hững liếc nhìn, nhìn Trương Minh Thành nói: "Ngàn vạn lần đừng đánh chết hắn, nếu không, trận tiếp theo người chết chính là ngươi!"
Sắc mặt Trương Minh Thành biến đổi, ngước mắt nhìn về phía Tứ Hải Môn chủ.
Tứ Hải Môn chủ làm một động tác "giết".
Lập tức.
Trương Minh Thành gật gật đầu, bước về phía lôi đài, trong lòng đã tính toán xong, hắn muốn giết chết La Thiên, như vậy có thể biểu hiện trước mặt Bạch Huyền trưởng lão, lại có thể được gia chủ thưởng thức, còn Ngô Phong thì hắn chẳng quan tâm.
La Thiên bị tiếng ồn ào xung quanh kéo về suy nghĩ, thấy mọi người đang nhìn mình, hắn biết đã đến lúc mình lên sàn rồi.
Lúc này.
Trương Minh Thành đã đứng trên lôi đài, nhìn La Thiên chậm rãi tiến đến, không khỏi cười lạnh một tiếng, nói: "Phế vật, mau cút lên đây cho ông, ngươi tưởng đi chậm một chút thì khỏi chết à?"
"Loại phế vật như ngươi mà được vào Thượng Cổ Thế Giới thật là sỉ nhục cho ta, hôm nay ta nhất định phải h��o hảo giáo huấn ngươi."
...
Từ xa.
Bên cạnh sòng bạc.
A Tứ vẻ mặt đắc ý, cười nói: "Cứ chờ mà xem, La Thiên phế vật này một chiêu cũng bị Trương Minh Thành đánh bay, các ngươi cứ đợi mà kiếm tiền đi, ha ha ha..."
"Nghe theo Tứ gia thì chuẩn rồi."
"Tứ gia, trận này ta đặt một trăm huyền tệ, thắng thì biếu ngài mười miếng gọi là chút lòng thành."
...
La Thiên chậm rì rì đi lên lôi đài, nhìn Trương Minh Thành với vẻ mặt ngạo mạn, cười nhạt một tiếng nói: "Sốt ruột muốn gặp Diêm Vương đến thế à? Tiện thể nói với ngươi một câu, ông đây ghét nhất nghe hai chữ 'phế vật'."
Trương Minh Thành ngẩn người, lập tức cười ha hả, nói: "Phế vật, phế vật, phế vật, phế vật... Sao nào? Ta thì ngược lại, ta thích nhất nói hai chữ này, hai chữ này dùng để hình dung loại rác rưởi như ngươi đấy."
La Thiên nhíu mày, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Đúng lúc này.
Trọng tài lạnh lùng nói: "Bắt đầu!"
Nói xong liền bay xuống lôi đài, hắn không muốn bỏ lỡ cảnh La Thiên bị đánh bay, muốn xem cái loại phế vật không biết trời cao đất rộng này chết như thế nào.
Chỉ là.
Khi tiếng hắn vừa dứt.
Trong chớp mắt.
Thân thể Trương Minh Thành bỗng nhiên ngã xuống, ngực bị đấm thủng một lỗ máu, bị một quyền đánh nát bấy.
Toàn trường đều không kịp phản ứng!
Tốc độ này!
Quá nhanh, nhanh đến mức khiến người ta nghẹt thở.
"Phù phù!"
Trương Minh Thành ầm ầm ngã xuống lôi đài, La Thiên đứng bên cạnh lau vết máu trên nắm tay, thản nhiên nói: "Ta đã bảo ghét nhất nghe hai chữ 'phế vật', nói một lần ngươi chết một lần, nếu ngươi có mười cái mạng thì hôm nay chết đến mười lần rồi!"
Nói xong.
La Thiên không thèm nhìn ai, một mình bước xuống lôi đài.
Tĩnh!
Tĩnh đáng sợ!
Toàn trường không một tiếng động, ai nấy ngực đều như bị đè nặng một tảng đá lớn, thở cũng khó khăn, sao có thể như vậy được?
Đập phát chết luôn!
Như thiểm điện đập phát chết luôn!
Trương Minh Thành dù sao cũng là Linh Võ nhất giai đỉnh phong võ giả, sao có thể bị một phế vật đan điền nát bấy đập phát chết luôn được?
Ảo giác!
Nhất định là ảo giác!
Không thể là thật, tất cả chỉ là ảo giác.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, căn bản không ai kịp phản ứng, ngay cả mười ba vị môn chủ, ngay cả Bạch Huyền cũng không kịp phản ứng, trong nháy mắt Trương Minh Thành đã ngã xuống đất, bọn họ thậm chí không thấy La Thiên ra tay như thế nào.
Bởi vì họ đều không để ý.
Hơn nữa trong lòng họ đều cho rằng Trương Minh Thành sẽ thắng, La Thiên sẽ bị chà đạp.
Nhưng bây giờ...
La Thiên dùng một quyền hung hăng tát vào mặt bọn họ, cái tát vô hình này vang dội vô cùng, "bốp, bốp" như tát vào mặt những kẻ coi thường, trào phúng La Thiên, khiến chúng không còn nhận ra cả mẹ mình!
Diêu Hải kìm nén bấy lâu nay bỗng nhiên bùng nổ, lớn tiếng hô một tiếng: "Hay!"
Cũng ngay trong khoảnh khắc này.
Toàn trường một mảnh xôn xao.
"Chuyện gì xảy ra, Trương Minh Thành chết thế nào vậy?"
"Rốt cuộc chuyện gì xảy ra, ai có thể nói cho ta biết?"
"Hắn không phải phế vật đan điền nát bấy sao? Sao có thể giết Trương Minh Thành được?"
"... "
Không thể chấp nhận hiện thực này, mọi người đều lớn tiếng bàn tán.
Nhưng mà!
Ngay lúc này.
A Tứ gần sòng bạc sắc mặt tái mét.
Những con bạc đều nhìn hắn chằm chằm, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.
Bọn họ tin lời A Tứ, đặt hết vào cửa La Thiên thua, giờ thì một chiêu đã khiến Trương Minh Thành chết tươi rồi, bọn họ như bị trêu đùa, ai nấy đều giận ngút trời.
"Giết chết hắn!"
Không biết ai hô lên một tiếng.
Sau đó!
Những con bạc như ong vỡ tổ xông lên, bao vây A Tứ.
Vài giây sau, A Tứ mặt mũi bầm dập, nằm trên đất run rẩy không ngừng, cầu xin tha thứ: "Nhất định là Trương Minh Thành phế vật kia sơ ý nên mới bị La Thiên phế vật kia đánh lén, trận này hắn thắng là do vận may, tuyệt đối không phải thực lực, trận tiếp theo hắn nhất định phải chết, xin mọi người tin tôi, tôi cũng đặt cược rồi, tôi không thể hại mình được."
"A Tứ, cho mày thêm một cơ hội nữa, trận tiếp theo thằng nhãi kia mà thắng nữa thì tao nhất định không tha cho mày."
"Mẹ kiếp, hại ông thua tám mươi huyền tệ, đều tại mày cái thằng chó chết này."
"Ông đây thua sạch rồi."
...
Phía sòng bạc.
Đông Phương Sóc ngẩn người, cả quảng trường thấy rõ La Thiên ra quyền không quá ba người, hắn là một trong số đó, sắc mặt kinh hãi, khẽ cười nói: "Thằng nhãi này, thâm tàng bất lộ à, thú vị, thật biết điều."
Quản sự sòng bạc gần như chạy tới, nói: "Thiếu gia, chúng ta lợi nhuận lớn rồi, ha ha ha... Trận này trừ bồi La Thiên ra, chúng ta còn lời được vài vạn huyền tệ."
Đông Phương Sóc hài lòng cười, nói: "Theo quy tắc, sửa lại tỷ lệ cược của người thắng, trận tiếp theo ta đoán vẫn chẳng ai mua La Thiên đâu, tỷ lệ cược của hắn không đổi, vẫn là một ăn mười lăm!"
...
Ngô Phong vẻ mặt hơi đổi, nhìn về phía Vương Hoán.
Vương Hoán lắc đầu nói: "Vừa rồi ta cũng không nhìn rõ, bất quá dù hắn có lợi hại hơn nữa cũng không thể là đối thủ của ngươi, điểm này ngươi yên tâm."
Ngô Phong đắc ý cười nói: "Điểm này ta cũng biết, để ta xem hắn chết như thế nào, chó chết!"
Hắn không hề sợ hãi.
Thậm chí không có một tia sợ hãi, trong lòng hắn La Thiên không thể nào là đối thủ của hắn, dù giết Trương Minh Thành thì sao? Hắn cũng làm được, hơn nữa còn nhanh hơn, hoàn hảo hơn La Thiên!
"Trận tiếp theo sẽ không có vận may tốt như vậy đâu!"
Kẻ mạnh luôn biết cách khẳng định giá trị của bản thân, dù trong nghịch cảnh. Dịch độc quyền tại truyen.free