Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Bất Bại Thăng Cấp - Chương 290: Cùng một chỗ lăn giường lớn a

"Mộ Dung Vạn Kiếm!"

"Đã trở thành đệ tử tiên môn?"

Trong nháy mắt này.

La Thiên nắm đấm đột nhiên nắm chặt, ánh mắt trở nên kiên định vô cùng, nhìn vào màn đêm đen kịt, không thốt nên lời.

Tiên môn là dạng tồn tại gì?

Chính là quái vật khổng lồ, nơi cường giả chân chính của Thiên Huyền đại lục tụ hội.

So với tiên môn, bọn hắn chẳng khác nào phàm phu tục tử.

Hoàn toàn có thể coi thường, xem như sâu kiến!

"Lý Tuyết Nhi cũng vậy..."

Đường Chiến Long cuối cùng vẫn nói ra, rồi dần tan vào bóng đêm, trong bóng tối vọng lại một tiếng thở dài nhẹ bẫng.

Thở dài vì điều gì?

Lòng La Thiên chìm xuống vực sâu, ngay cả bản thân cũng không thấy rõ, cảm giác này thật tệ, rất khó chịu, muốn tức giận, nhưng không thể phát tiết, tựa như ngươi luôn coi một người là mục tiêu, mà người kia lại xem ngươi như không khí, hoàn toàn bỏ qua, căn bản không thèm để ý.

Đây là chênh lệch!

La Thiên cho rằng tu vi của hắn tăng mạnh trong thời gian này, chẳng bao lâu sẽ đuổi kịp Mộ Dung Vạn Kiếm, hai năm sau nhất định có thể giẫm nát hắn dưới chân, nhưng tất cả chỉ là hắn tự huyễn, khi hắn cho rằng mình tiến bộ nhanh chóng, Mộ Dung Vạn Kiếm đã là đệ tử tiên môn.

Điều này...

Trong lòng La Thiên dâng lên một cỗ vô lực.

Nhưng!

Ngay sau đó, ánh mắt hắn càng thêm kiên định, lẩm bẩm: "Rất tốt, đệ tử tiên môn phải không, hai năm sau ta nhất định sẽ giẫm chết ngươi!!!"

Đây là một loại tín niệm!

Cũng là một loại tự tin!

Ngọn núi lớn Mộ Dung Vạn Kiếm bỗng trở nên đồ sộ, đè nặng trong lòng hắn, khiến hắn càng thêm có động lực.

"Chẳng qua là đệ tử tiên môn!"

"Để lão tử chờ xem."

La Thiên nghiến răng, ánh mắt khẽ buông lỏng, nội tâm gào thét: "Đệ tử tiên môn thì sao, ngươi đứng càng cao, bị ta giẫm nát sẽ ngã càng đau, xem hai năm sau ta lật đổ Đoạn Thiên thành thế nào!"

...

La Thiên đứng lặng trong bóng đêm rất lâu.

Suy nghĩ miên man.

Cho đến khi sau lưng hắn xuất hiện hai người.

Hai vị giai nhân tuyệt sắc, khuynh quốc khuynh thành.

Tần Nguyệt Nhi, Đường Đường trang điểm lộng lẫy, điểm xuyết trang sức tinh tế, càng thêm xinh đẹp, động lòng người, Tần Nguyệt Nhi nóng bỏng, Đường Đường thanh thuần, hai người sánh vai quả thực... Wow không thể wow hơn.

"Đồ lưu manh, ngươi đang nghĩ gì mà nhập thần vậy?" Đường Đường theo ánh mắt La Thiên nhìn lên những vì sao trên bầu trời đêm.

Tần Nguyệt Nhi cười duyên, nói: "Chẳng phải đang nghĩ tới vợ cả của ngươi sao?"

"Lý Tuyết Nhi?"

Đường Đường không hề ghen tuông, thậm chí còn mừng cho La Thiên.

Thư Phượng a.

Đây là chuyện phong cách đến mức nào?

Trên đời này còn ai có thể tranh giành với Thư Phượng?

Ngay cả Thư Phượng cũng thích nam nhân, đủ để chứng minh mình không có thích sai người, cho nên hai nàng không hề ghen tuông, ngược lại tràn đầy chờ mong ngày gặp mặt 'Đại tỷ'.

La Thiên cười nhạt, trong lòng đúng là đang nghĩ về Lý Tuyết Nhi, nhưng hắn không ngốc, trước mặt hai mỹ nhân mà nhắc đến người khác, dù các nàng không để ý cũng là hành vi muốn chết.

"Không có."

"Ta đang nghĩ đến hai người các ngươi."

Đường Đường ngẩn người, nói: "Nghĩ đến chúng ta? Nghĩ đến chúng ta cái gì, chúng ta chẳng phải đang ở bên cạnh ngươi sao, có gì đáng nghĩ, đồ lưu manh, ngươi nhớ đại tỷ à, chúng ta sẽ không ghen đâu, hì hì..."

Tần Nguyệt Nhi cũng nói: "Đúng đó, muốn thì cứ muốn đi, không cần quan tâm cảm xúc của chúng ta."

Hai nữ nhân thật rộng lượng.

Chuyện này chỉ có thể xảy ra ở dị giới, nếu ở kiếp trước, sớm đã bị véo tai mà treo lên đánh rồi.

La Thiên xoay người, cười nói: "Ta đang nghĩ đến lúc hai người các ngươi cởi sạch quần áo đêm qua trông như thế nào, ta cố gắng mở to mắt, muốn nhìn cho rõ, hay là tối nay chúng ta..."

"Ách?"

"Đồ lưu manh nhà ngươi!"

Hai gò má các nàng lập tức ửng hồng.

Nghĩ đ���n việc mình trần truồng nằm bên cạnh La Thiên đêm qua, sắc mặt liền đỏ bừng lên, rất đỏ rất đỏ, ngay cả cổ cũng đỏ rực một mảng, phảng phất có thể nhỏ ra nước ngọt.

"Ta nghe nói giường trong hoàng cung rất lớn nha."

"Tối nay hai người các ngươi cùng ta lăn giường lớn nhé!" La Thiên không khỏi nuốt một ngụm nước bọt, nghĩ đến chuyện đêm qua trong lòng liền oán thầm, "Con mẹ nó, sao lại hôn mê chứ? Cơ hội song phi tốt như vậy, sao lại có thể hôn mê chứ?"

"Nằm mơ đi!"

"Hừ, ngươi đừng hòng."

"Chúng ta mới không cần lăn giường lớn với ngươi đâu, ngươi cái sắc lang, đồ lưu manh, một bụng ý nghĩ xấu." Đường Đường thẹn thùng nói.

Tần Nguyệt Nhi cũng nói thẳng: "Ma quỷ, ta cũng hết cách rồi, ngày hôm qua cơ hội tốt như vậy bày ra trước mặt ngươi, ngươi lại bất tỉnh, nếu ngươi tỉnh lại, đừng nói là đại chiến ba ngàn hiệp, dù ba vạn hiệp chúng ta cũng sẽ phối hợp, bây giờ xong chưa, hì hì..."

Nói xong.

Hai người trực tiếp kéo tay nhau chạy đi.

La Thiên ngây ngốc tại chỗ, lẩm bẩm: "Móa, tình huống thế nào vậy, chẳng lẽ cứ thế mà tạch ở đây?"

"Dù gì cũng là đính hôn mà."

"Chẳng lẽ không nên sớm giải quyết sự việc sao?"

"Này, uy, hai người các ngươi đừng đi mà, đêm dài đằng đẵng, ngươi để ta ngủ thế nào đây?"

...

Hai nàng đã sớm chạy mất dạng.

"Hô... Hô..."

"Đồ lưu manh không đuổi theo à?"

"Ngươi muốn hắn đuổi theo à, có phải ngươi muốn cùng hắn lăn giường lớn không, hôm nay là ngày đính hôn của các ngươi đó, lăn giường lớn cũng được mà." Tần Nguyệt Nhi mang theo giọng điệu khiêu khích nói.

Đường Đường bĩu môi, nói: "Nguyệt Nhi tỷ tỷ, tỷ cũng trêu muội, muội mới không cần lăn giường lớn với cái tên lưu manh đó đâu, ngược lại là tỷ đó, Nguyệt Nhi tỷ tỷ tỷ không phải luôn muốn đại chiến ba ngàn hiệp với hắn sao? Hôm nay là cơ hội tốt đó."

Tần Nguyệt Nhi ngẩn người, kiều khanh khách cười phóng đãng một tiếng, nói: "Ta đều nhớ kỹ rồi đó, sớm muộn gì cũng phải chiến cho hắn không xuống giường được mới thôi."

"Hì hì..."

"Nguyệt Nhi tỷ tỷ tỷ thật lợi hại."

"Vậy muội cũng cùng Nguyệt Nhi tỷ tỷ, chiến cho cái tên lưu manh đó ba ngày ba đêm không xuống giường được."

"Chúng ta còn chưa bái kiến đại tỷ, làm vậy có lẽ không tốt lắm."

"Vậy thì chờ đại tỷ cùng nhau?"

"Ồ, ý kiến này hay đó, vậy ba chúng ta cùng nhau chẳng phải phải cho hắn bảy ngày bảy đêm không xuống giường được sao?"

"Có khi nào quá độc ác không?"

"Có sao?"

"Hình như cũng hơi quá."

"Ha ha ha..."

...

Hai nữ nhân vui vẻ cười phá lên, cười vô cùng vui vẻ, rất vui vẻ.

Nếu La Thiên nghe được những lời này, hắn sẽ trực tiếp khổ bức, ngửa mặt lên trời thở dài, "Cái đậu xanh rau má phá cái thân xử nam khó đến vậy sao?"

Một đêm không có chuyện gì xảy ra.

La Thiên cũng thức trắng đêm, sáng sớm đã chạy đến quốc khố, hắn nhất định phải chuẩn bị cho đấu giá hội, thời gian nhiệm vụ cấp S sắp đến rồi.

Quốc khố thủ vệ là hai gã cường giả Huyền Vương đỉnh phong, thấy La Thiên đến, cung kính cười, không hỏi han gì, trực tiếp mở cửa lớn quốc khố.

La Thiên một bước bước vào, trực tiếp trợn tròn mắt...

Dù chuyện gì xảy ra, hãy cứ sống hết mình cho ngày hôm nay. Dịch độc quyền tại truyen.free

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam
XemDoc
Xem phim Hot miễn phí
Xem phim thuyết minh, phụ đề mới nhất - nhanh nhất
Xem ngay

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free