(Đã dịch) Bất Bại Thăng Cấp - Chương 203: Phá giải Thượng Cổ quyển trục
Bá khí vô song, cuồng tiếu vang vọng!
Hắn hoàn toàn như một kẻ điên dại.
La Thiên ngẩn người, trong lòng thầm nghĩ: "Cuồng Đao, ngươi mắc bệnh bò điên rồi hả, cười lớn như vậy, dọa chết người ta a."
Vốn không hề phòng bị, La Thiên bị tiếng cười của Cuồng Đao làm cho giật mình.
Tiếng cười the thé kia vô cùng thấu xương.
"Ha ha ha..."
"Tiểu tử, trong cơ thể ngươi rốt cuộc là thứ gì vậy?"
"Vậy mà... Vậy mà... Lại đem đao hồn Bá Đao của Huyết Ẩm Cuồng Đao ta thu phục, ha ha ha ha... Thật sự quá thần kỳ rồi." Cuồng Đao vô cùng hưng phấn.
Thiên hạ đệ nhất Bá Đao, Huyết Ẩm Cuồng Đao.
Kh��ng hề nghi ngờ, nó là một thanh Thần binh!
Thần binh tự nhiên có hồn phách của mình, thậm chí là ý niệm, linh tính.
Hiện tại Huyết Ẩm Cuồng Đao xác thực hung hãn, nặng một ngàn tám trăm cân, vừa lấy ra trẻ con đã khóc thét, ngoại hình hung tợn, nhưng nó còn thiếu bá khí của thiên hạ đệ nhất Bá Đao, chính là đao hồn thực sự.
Khi Cuồng Đao nghe được bốn chữ 'Bá Đao đao hồn' thì cả người bừng bừng, lập tức cuồng tiếu.
"Tiểu tử!"
"Dung hợp, cảm giác đao hồn cùng Huyết Ẩm Cuồng Đao dung hợp." Cuồng Đao thúc giục.
La Thiên âm thầm sửng sốt, quát: "Ngươi không nhìn xem ta đang ở đâu à, ta đang ở dưới lòng đất, không lên cho ta thở một hơi ta nghẹn chết mất, ngươi đợi chút, ta còn có chuyện tìm ngươi đây này."
Bỗng dưng bị dẫn xuống lòng đất.
Rõ ràng.
La Thiên bị một trận pháp nào đó mang vào.
Thượng Cổ Tru Long Đại Trận khởi động, tầng ngoài tất cả hóa thành tro tẫn, Giao Long ẩn thân hồ sâu biến thành một vũng nước đục, chung quanh hết thảy phảng phất bị Thiên hỏa thiêu đốt, không có chút sinh cơ.
"Lão đại!"
"Quốc Vương lão đại!"
"Lão đại đại!"
...
Địa Tinh tộc nhân đứng trên mặt đất, ánh mắt nóng rực, chăm chú nhìn La Thiên bay lên từ lòng đất.
La Thiên cũng vô cùng kinh hỉ, nói: "Tiểu bất điểm, ngươi không chết a. Ha ha ha... Ta biết ngay tiểu đệ của ta sao có thể dễ dàng chết được chứ, ha ha ha..."
Thấy Phạm Trường Kiếm không chết, La Thiên mừng rỡ khôn xiết.
Mừng đến suýt khóc.
Lập tức nghĩ đến việc mình bị dẫn xuống lòng đất, không khỏi ủ rũ, "Xem ra nhược điểm của Thượng Cổ Tru Long Đại Trận là dưới lòng đất, ai... Cho dù có thể tru sát cự Long, trận pháp cường đại vô cùng này cũng có nhược điểm."
Đương nhiên.
Nhược điểm của trận pháp này cũng là vô tình biết được.
Phạm Trường Kiếm mắt rưng rưng, nhào vào lòng La Thiên, khuôn mặt non nớt như trẻ con oa oa khóc lớn, kỳ thật hắn chính là một đứa trẻ, áp lực hắn gánh chịu còn nhiều hơn bất kỳ người lớn nào.
La Thiên ngồi xổm xuống vỗ vỗ đầu hắn, cười nói: "Ta sao có thể có chuyện gì chứ, các ngươi đều còn sống, chỉ là những huynh đệ Yêu Thú chiến đội, còn có những huynh đệ Thiết Huyết binh đoàn đã chết..."
"Đều tại ta."
"Ta không nên để các ngươi theo ta mạo hiểm, để các ngươi làm bia đỡ đạn."
La Thiên tự trách.
Phạm Trường Kiếm vung tay áo lau nước mắt trên mặt, vệt nước mắt lem luốc như ria mèo Kitty, chân thành nói: "Lão đại, ta còn muốn cảm tạ ngươi đó, là ngươi để chúng ta vãn hồi vinh quang tổ tiên, là ngươi để Địa Tinh tộc chúng ta ngẩng đầu lần nữa."
Đã từng!
Bọn hắn có thể đánh chết cả cự Long.
Nhưng bây giờ ngay cả một con Giao Long cũng không đánh chết được, điều này khiến Địa Tinh tộc bọn hắn bị sỉ nhục.
Hiện tại Giao Long chết rồi, bọn hắn lại ngẩng đầu.
Chung quanh những Địa Tinh Thiết Huyết binh đoàn có chút sắc mặt xấu hổ, có chút thì cúi đầu không dám nhìn La Thiên.
"Sao ta lại nghi ngờ Quốc Vương lão đại chứ."
"Quốc Vương lão đại không giống những người khác, sao hắn bỏ mặc chúng ta được."
"Ta thật là kẻ tiểu nhân."
"Nhân loại cũng có người tốt a."
...
La Thiên liếc nhìn bọn họ, lộ ra nụ cười thân thi��n.
Bởi vì nụ cười của hắn, hóa giải hết thảy xấu hổ.
Điều này khiến bọn hắn càng thêm tin tưởng La Thiên, chính thức trên ý nghĩa đã tiếp nhận La Thiên.
Phạm Trường Kiếm mếu máo cười, quay đầu hướng tộc nhân của mình hì hì cười nói: "Ta đã nói lão đại sẽ không bỏ rơi chúng ta mà."
Lập tức.
Phạm Trường Kiếm nhỏ giọng hỏi: "Lão đại, vừa rồi trận pháp là Thượng Cổ Tru Long Đại Trận sao?"
Hắn rất muốn biết.
Thượng Cổ Tru Long Đại Trận là bí thuật bất truyền của Địa Tinh tộc, chỉ có người có năng lực lĩnh ngộ thông thiên mới có thể khắc chế ra, La Thiên chỉ thấy Phạm Đại thi triển một lần đã có thể khắc chế ra, quả thực khiến người không thể tưởng tượng nổi.
Bọn hắn tự nhiên không biết La Thiên là đem áo nghĩa Phạm Đại lĩnh ngộ phát nổ ra.
Nếu không thì La Thiên sao biết Thượng Cổ Tru Long Đại Trận chứ.
La Thiên gật gật đầu, cười mà không nói.
Phạm Trường Kiếm sắc mặt vô cùng khiếp sợ, vài giây sau lại vui sướng nở nụ cười, lớn tiếng nói: "Lão đại uy vũ, lão đại bá khí, ha ha ha..."
...
Nửa ngày sau.
Dưới Địa Tinh sơn.
"Lão đại, đây là huân chương triệu hồi của Địa Tinh bộ lạc ta, chỉ cần ngươi bóp nát, bất kỳ nơi nào, chúng ta đều có thể lập tức chạy tới." Phạm Trường Kiếm đem miếng huân chương màu đen có đường vân cổ xưa giao cho La Thiên.
La Thiên không cự tuyệt.
Nhìn huân chương triệu hồi này, La Thiên không khỏi nghĩ đến Địa Tâm tộc, cũng có huân chương tương tự, cũng có công năng như vậy.
La Thiên gật gật đầu, nói: "Các ngươi đều trở về đi, ta sẽ trở lại thăm các ngươi."
Nói xong.
La Thiên khoát khoát tay, bước vào rừng rậm.
Đến khi bóng lưng La Thiên biến mất, nước mắt Phạm Trường Kiếm mới ào ào tuôn ra, lớn tiếng hô: "Lão đại, ta sẽ nhớ ngươi đó, lão đại, lần sau gặp mặt ta nhất định sẽ không khóc nữa, lão đại, lần sau gặp mặt ta nhất định sẽ lĩnh ngộ ra áo nghĩa Thượng Cổ Tru Long Trận..."
"Quốc Vương lão đại tạm biệt!"
Bỗng.
Hết thảy Địa Tinh tộc nhân hướng phương hướng La Thiên biến mất cúi đầu chín mươi độ.
Đây là lễ nghi lớn nhất của bọn hắn!
Trong lòng bọn họ, La Thiên là anh hùng.
Bởi vì sự xuất hiện của La Thiên, Địa Tinh tộc bắt đầu một biến hóa hoàn toàn mới, mở ra trang sử mới.
...
Trong rừng!
"Tiểu tử, giờ có thể chứ?"
"Ta đợi không kịp rồi."
"Bá Đao đao hồn, một khi dung hợp ta có thể huyễn hóa ra một đạo hư ảnh xuất hiện, ha ha ha... Tiểu tử, bổn đại gia rất tuấn tú đó." Cuồng Đao một mực thúc giục, hắn đã có chút nóng lòng.
La Thiên ý niệm cảm ứng chung quanh mấy chục km, xác định không có bất kỳ người nào, mới dừng lại, nói: "Cuồng Đao, việc dung hợp đao hồn dễ thôi, ta hiện tại đã gom đủ Ngũ Hành yêu hạch rồi, ngươi có phải muốn phá giải Càn Khôn Mê Hồn Trận trên Thượng Cổ quyển trục không?"
Tương tự, La Thiên cũng không thể chờ đợi!
"Má!"
"Tốc độ của ngươi nhanh thật đấy."
"Mới mấy tháng đã gom đủ Ngũ Hành yêu hạch." Cuồng Đao kinh ngạc, điều khiến hắn kinh ngạc nhất vẫn là tốc độ đột phá của La Thiên, chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi đã đột phá từ Huyền Sư cảnh giới đến Huyền Linh cảnh giới, tốc độ này quá nghịch thiên.
La Thiên ý niệm điều khiển, Ngũ Hành yêu hạch rơi vào tay Cuồng Đao, sau đó Thượng Cổ quyển trục lơ lửng.
"Tốt!"
"Nguyên thần lão già khọm này của ta cũng khôi phục không ít, bây giờ sẽ phá giải Thượng Cổ quyển trục."
Cuối cùng cũng muốn phá giải!!!
Tương lai sẽ ra sao, ai mà biết được? Dịch độc quyền tại truyen.free