(Đã dịch) Bất Bại Thăng Cấp - Chương 1218: Ngươi rốt cục xuất hiện!
Trong rừng.
La Thiên mang theo Phệ Đan Ma trùng ngang ngược không sợ.
Hung hăng càn quấy vô cùng!
Liên tục chém giết mấy đợt Hải gia võ giả, cuối cùng giết đến mức quỷ ảnh cũng không thấy.
"Ha ha ha..."
"Hải gia sợ rồi!"
"Vương giả thế lực Hải gia cũng biết sợ ư, khốn kiếp, ban đầu chẳng phải hung hăng càn quấy lắm sao? Còn phái ra cả lão sư Vân Lam học viện, hiện tại biết sợ rồi hả." Liễu Chiến hưng phấn cười ha hả, phạm vi mấy chục dặm đều không có bất kỳ khí tức võ giả nào.
Rõ ràng.
Qua mấy vòng đánh giết vừa rồi, Hải gia võ giả không dám xuất hiện nữa.
Là người ai cũng sợ chết.
Hải gia võ giả cũng là người, cho nên bọn hắn cũng sợ chết.
Bất quá...
La Thiên cũng không cho rằng Hải gia đang sợ hãi, hỏi: "Cách đệ nhất thành còn xa lắm không?"
Không hỏi không biết.
Vừa hỏi, Liễu Chiến thiếu chút nữa tè ra quần, vỗ trán nói: "Mẹ kiếp, suýt chút nữa quên mất chuyện chính rồi, nếu ngươi không nói ta đã quên chúng ta đang khảo hạch, nếu quá thời gian sẽ bị loại, đến lúc đó... Băng sơn nữ vương của ta, tiểu sư muội Hoàng Phủ Nhã nhà bên của ta sẽ rời xa ta mất."
Vừa nhắc đến mỹ nữ, Liễu Chiến liền không đứng đắn.
Vừa nhắc đến mỹ nữ, hắn liền mặt mày hèn mọn bỉ ổi.
La Thiên trực tiếp đạp cho một cước, nói: "Có tin ta bảo A Sửu nổ cúc hoa của ngươi, cắn mất tiểu đệ đệ của ngươi không."
Phệ Đan Ma trùng lập tức chảy nước miếng, một bộ rục rịch, dọa cho Liễu Chiến cúc hoa siết chặt, hai chân bỗng nhiên kẹp lại, phẫn nộ quát: "Còn dám nhìn lão tử như vậy, lão tử sẽ không khách khí với ngươi đâu."
Phệ Đan Ma trùng lộ ra ánh mắt càng thêm dâm đãng, chỉ hận Liễu Chiến không khách khí với nó.
Liễu Chiến triệt để bó tay rồi, vội vàng nói: "Đi dọc theo con đường này, tốc độ cao nhất toàn lực tiến lên thì đại khái nửa canh giờ nữa là tới, La Thiên... Bây giờ đã qua ba ngày rưỡi rồi, theo tiến trình của chúng ta bây giờ thì trong vòng mười ngày tuyệt đối không qua được đệ nhất hải."
Thời gian mười ngày sắp hết một khắc nữa.
Nếu không thể thông qua khảo hạch, Vân Lam học viện chắc chắn sẽ không bảo vệ hắn nữa.
Cho dù Hoàng Phủ Tuyệt là người tốt, nhiều nhất cũng chỉ đưa hắn ra khỏi Vân Lam thành, một khi rời khỏi Vân Lam thành, Hải gia nhất định sẽ toàn lực đuổi giết, thậm chí có khả năng phái ra cả Vu Thuật sư thiên tuyển giả siêu cấp cường hãn, đến lúc đó cho dù La Thiên dùng thẻ biến thân cũng không ngăn nổi!
La Thiên gật gật đầu, nói: "Ta biết rồi."
Liễu Chiến liếc mắt nhìn Phệ Đan Ma trùng sau lưng, ý niệm truyền âm nói: "Gia hỏa này không dễ giải quyết, đến lúc đó Hải gia võ giả không xuất hiện, nó nhất định sẽ lôi chúng ta ra tế đao, tuyệt đối sẽ không để chúng ta rời khỏi đây, hơn nữa... Theo ngươi nói, ta luôn chú ý khí tức biến hóa trong cơ thể nó, so với lúc đầu tu vi của nó ít nhất tăng lên sáu tầng, nói cách khác, nó hiện tại đã tiến vào bát giai yêu thú đỉnh phong, nếu cho nó thôn phệ thêm một số võ giả nữa thì chỉ sợ có thể bước vào giai đoạn cửu giai yêu thú khủng bố, đến lúc đó không ai có thể ngăn cản nó, chúng ta lại càng không có khả năng, ngươi phải sớm an bài đi."
Phệ Đan Ma trùng đột phá thật nhanh.
Những tên võ giả Hải gia kia chính là thức ăn gia súc tự nhiên, giống như hoóc-môn kích thích, điên cuồng tăng trưởng.
La Thiên nhìn trong mắt, trong lòng cũng bắt đầu tính toán.
Ngừng nửa khắc.
La Thiên nhìn Phệ Đan Ma trùng, nói: "A Sửu, ta dẫn ngươi đến một nơi có ngàn vạn võ giả, ở đó ngươi nhất định sẽ rất vui vẻ."
Phệ Đan Ma trùng lộ vẻ hưng phấn.
Lập tức cười với La Thiên, chỉ là nụ cười vô cùng xấu xí.
Ẩn sau nụ cười đó, khóe mắt nó thoáng hiện một tia âm tàn.
Mục đích của nó chính là tận khả năng đánh giết võ giả.
Để cho Vân Lam học viện bị đả kích.
Võ giả càng c�� thiên phú càng tốt, qua thời gian tiếp xúc, trong lòng nó cho rằng không ai có thiên phú hơn La Thiên, cho nên... Bất kể thế nào nó cũng sẽ không để La Thiên rời khỏi khảo hạch.
"Xuất phát!"
"Hướng về đệ nhất thành!"
La Thiên nhảy lên lưng Phệ Đan Ma trùng, hét lớn một tiếng, nói: "Đi!"
"Liễu huynh, ngươi xác định không lên à?"
"Ngồi trên này rất thoải mái đấy, hơn nữa phong cảnh đẹp, ngươi có muốn lên không?"
Liễu Chiến vội vàng lắc đầu, nói: "Đánh chết ta cũng không lên."
Sợ bị Phệ Đan Ma trùng nuốt mất.
...
Một lúc sau.
La Thiên đến dưới đệ nhất thành.
Đệ nhất thành không khác gì thành trì bình thường.
Chỉ là đệ nhất thành trông cổ kính hơn, mang theo một tia trang nghiêm.
Giống như một đầu mãnh thú viễn cổ, khiến người ta sợ hãi.
Đây là trạm trung chuyển nghỉ ngơi của đệ tử khảo hạch.
Sau khi đến đây sẽ phải tiến về đường xá bên trong đệ nhất hải, đoạn đường sau vô cùng gian nan, trong thành này hình thành càng nhiều kết minh.
"Đến rồi!"
Liễu Chiến hơi thở gấp, nửa canh giờ đường, vậy mà sớm nửa canh giờ đã tới, nguyên khí trong cơ thể hắn có chút không ổn định, lông mày hơi nhíu lại, nói: "Có chút không đúng."
La Thiên không biết gì về khảo hạch đợt hai.
Bất quá.
Trong này chỉ sợ chỉ có mình hắn không biết, bởi vì võ giả dự thi đều sẽ tìm hiểu trước về khảo hạch.
La Thiên nghi ngờ hỏi: "Có gì không đúng?"
Liễu Chiến nói: "Theo lý thuyết, cửa thành đệ nhất thành phải mở chứ, tòa thành này không ai quản, cửa thành không thể đóng kín, nhưng bây giờ... Vậy mà đóng lại!"
La Thiên hỏi: "Có thể là cửa thành này vốn dĩ đóng kín, còn cửa thành khác thì mở thì sao?"
"Không thể!"
"Đệ nhất thành chỉ có hai cửa, đây là cửa vào thành, phía bên kia là cửa ra khỏi thành, nếu ngươi không vào được, vậy không thể tiến vào đoạn sau, nói cách khác ngươi không đến được đệ nhất hải, chắc chắn không thể hoàn thành khảo hạch trong thời gian quy định." Liễu Chiến có chút lo lắng.
Cửa thành đóng chặt, không thể vào được.
Tòa thành này rất kỳ lạ, bởi vì không thể bỏ qua.
Hơn nữa!
Nhất định phải vào đệ nhất thành, mua sắm dụng cụ lặn xuống nước trong đệ nhất thành, nếu không thì không thể qua được đệ nhất hải, cho dù có thể ngự khí phi hành, không ai có nguyên khí hùng hậu như vậy để chống đỡ, muốn qua đệ nhất hải nhất định phải vào đệ nhất thành!
Nghe hắn nói vậy, La Thiên đã hiểu.
Thấy cửa thành đóng chặt, hắn mỉm cười, mệnh lệnh A Sửu chờ lệnh tại chỗ, lập tức từ trong rừng đi ra, đến dưới cửa thành, hô to một tiếng: "Hải gia chó má, đừng trốn tránh nữa, chẳng phải sớm đã chờ lão tử ở đây sao?"
"Bây giờ lão tử xuất hiện rồi, còn không mau ra nghênh đón?"
Vừa dứt lời.
Trên cửa thành ào một tiếng đứng đầy người.
Toàn bộ đều là đệ tử Hải gia!
Dẫn đầu là Quỷ Cơ.
Mặc áo đen, sắc mặt lạnh như băng, trên người tản ra khí tức tử vong.
Điều này khiến thần sắc La Thiên có chút rùng mình, tuy hắn chưa từng gặp Quỷ Cơ ở Vô Lượng sơn mạch, nhưng nghe những oán linh kia hình dung, hắn dám khẳng định đó chính là lão già trốn trong áo đen trên tường thành, trong lòng không khỏi trầm xuống, "Xem ra oán linh Vô Lượng tông..."
"Khanh khách!"
La Thiên nghiến răng nghiến lợi, khanh khách vang lên.
Hận ý trong lòng lại thêm một phần!
Quỷ Cơ cười lạnh một tiếng, nói: "La Thiên, ngươi rốt cục xuất hiện!"
Dịch độc quyền tại truyen.free, hãy trân trọng công sức của người dịch.