Bản nháp của cuộc đời - Chương 1: Chapter 1: Khởi đầu
Tên tôi là Kunusoki Haruto, một đứa trẻ có thể gọi là bất hạnh vì ngay từ lúc bắt đầu có nhận thức về thế giới xung quanh, tôi nhận ra bản thân là một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ, cả ông bà hay họ hàng đều không có.
Thứ duy nhất tôi có chính là một cái tên do Hiệu trưởng của trại trẻ mồ côi đặt cho tôi. Kunusoki là một loài cây rất cứng. Dù bão có lớn đến chừng nào nó vẫn không gãy, ngày này qua ngày nọ nó vẫn tiếp tục tồn tại.
Còn Haruto nghĩa là “ánh nắng bay lên”. Người đặt cái tên này chắc tưởng rằng tôi sẽ là một người ấm áp, là một ánh nắng có thể bay cao bay xa. Nhưng ngoài kia cũng không thiếu gì những ánh nắng ấm áp sưởi ấm lòng người, tôi chỉ là một ánh nắng lạnh lẽo không ai cần.
“Hãy đối tốt với mọi người xung quanh.”
Hiệu trưởng thường nói như vậy, mỗi lần đứng trước lũ trẻ mồ côi như chúng tôi. Mặc dù ông ta thường xuyên la mắng và bắt nạt bọn tôi nhưng ông ta chưa bao giờ đánh một đứa trẻ nào cả, câu đó quen thuộc đến mức nó vẫn cứ quanh quẩn trong đầu tôi ngay cả khi tôi đã lớn hay cả lúc ông ta đã chết, và đến lúc nơi này chỉ còn là nền gạch lạnh dưới mưa.
Hồi đó tôi không hiểu vì sao ông ấy cứ nhắc đi nhắc lại. Bây giờ thì tôi hiểu rồi. Nhưng hơi muộn một chút. Phải chăng ý của ông ấy là “Hãy đối tốt với mọi người xung quanh, để ít nhất lúc lìa đời ta sẽ được những người yêu quý vây quanh, chết trong hạnh phúc..”
Ngày hôm đó, tôi đã tận mắt chứng kiến ông ấy nằm trên giường bệnh, co ro nói với lũ trẻ mồ côi bọn tôi vài lời cuối cùng trước khi lìa đời. Có lẽ ông ta là một người tốt, trong tâm trí tôi từ lâu đã coi ông ấy như là gia đình của mình., lúc cuối đời ông ấy nở một nụ cười, không nói một lời chỉ lặng lẽ ra đi trong sự đau buồn của những đứa trẻ mồ côi mà ông ấy đã chăm sóc.
Lúc đó tôi đã khóc, nhưng không phát ra một chút tiếng động nào. Trông một khoảng khắc ngắn ngủi cảm giác như tôi đã nhìn thấu được sự cô đơn trong nụ cười của ông ấy, nó không chỉ chứa đựng sự cô đơn, mà còn là rất nhiều nuối tiếc.
Tôi không hiểu nổi, chẳng phải lúc cuối đời ông ấy có rất nhiều đứa trẻ vây quanh khóc lóc và đau buồn cho ông sao? Sao ông vẫn cô đơn đến thế . Tôi thật sự không biết gì về cuộc đời ông ta cả, có lẽ.... Tôi sẽ chẳng bao giờ hiểu được ý nghĩa đằng sau nụ cười đó.
Từ lúc Hiệu trưởng trại trẻ mồ côi qua đời không lâu sau đó, tôi đã được một gia đình nhận nuôi. Gia đình mới luôn chăm sóc và yêu thương tôi vô điều kiện và xem tôi như con ruột, tôi thật sự đã nghĩ rằng bản thân cũng sẽ có một cuộc đời hạnh phúc.
Có lẽ tôi đã quá ngây thơ, cuộc đời đúng là đâu thể dễ dàng như vậy được.
Vào đúng 5 tháng kể từ khi tôi chuyển đến gia đình đó. Tôi vẫn nhớ rất rõ, là một buổi chiều mưa lạnh khi tôi đi học về, người ướt sủng vì không mang theo ô để che mưa. Tôi vội chạy vào nhà cất đôi giày ướt sủng, thì đã chứng kiến một cảnh tượng mà cả đời tôi sẽ chẳng thể nào quên.
Họ đã bị một tên cướp sat hại trong khi đang giằng co ngay trước mặt tôi. Mùi máu tanh, tiếng hét thất thanh của Ba mẹ nuôi tôi, tôi vẫn nhớ rất rõ. Sự việc sau đó... tôi chẳng nhớ được gì nữa.
Người ta bảo tôi may mắn vì sống sót.
Tôi không thấy vậy.
Khi cảnh sát đưa tôi ra khỏi nhà, tôi không khóc.
Tôi chỉ nhìn chằm chằm vào đôi dép mà mẹ nuôi tôi hay đi trong bếp đang dính máu.
Vì họ đã làm thủ tục nhận con nuôi chính thức, và tôi cũng là đứa con duy nhất trong nhà nên tất nhiên là tôi đã được thừa kế tất cả tài sản của cha mẹ nuôi tôi.
Tiền trong ngân hàng được chuyển sang tên tôi. Họ nói tôi nên biết ơn, tôi không biết mình nên biết ơn cái gì nữa...
“Này, Haruto mày sao vậy?”
Một giọng nói đột ngột cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Người vừa gọi tên tôi là Fujihara Riku, và cũng là bạn thân của tôi. Hai chúng tôi cùng nhau lớn lên ở trại trẻ mồ côi với rất nhiều kỉ niệm và gắn bó.
“Không có gì, hơi mệt thôi.”
Riku nhìn tôi, vẻ mặt lộ rõ sự bất mãn. Nhưng rồi cậu ta chỉ thở dài một cái rồi ngã người ra sau ghế.
“Đừng có suốt ngày đăm chiêu suy nghĩ như ông già, ông cụ non ạ.”
“Có mà mày là ông cụ non ấy.”
Tôi mỉm cười. Cười vì lời nói ấy đúng, và cười vì chỉ Riku mới đủ vô duyên để nói những câu như vậy mà không khiến tôi thấy phiền.
Bản thân tôi cũng chỉ là một học sinh tầm thường.
Thành tích có thể gọi là giỏi trong lớp, nhưng không có gì nổi bật đến mức khiến người khác nhớ mặt.
Tôi không chơi thể thao, cũng không tham gia câu lạc bộ nào. Những bài kiểm tra đạt điểm cao không vì tôi chăm chỉ, mà chỉ vì tôi sợ mình trở nên vô dụng nếu không cố gắng.
“Nè mày biết tin gì đang nổi nhất lớp không, cả lớp đang bàn tán nãy giờ đấy.”
“Chuyện gì vậy?”
“Có học sinh mới chuẩn bị chuyển đến đấy.”
“Thì sao?”
“Thôi nào, là con gái đó mà lại còn rất xinh nữa.”
Tôi thở dài ngao ngán.
“Và chuyện đó khiến cả lớp nhốn nháo?”
Thật sự thì tôi cũng không quan tâm mấy chuyện như này lắm, vì việc có học sinh mới chuyển đến xảy ra như cơm bữa. Không phải vì tôi không hứng thú với con gái, chỉ là cuộc sống có quá nhiều thứ phải lo, một mình tôi phải làm tất cả việc nhà, sáng thì đi học tối thì đi làm thêm để kiếm sống qua ngày. Không ai gọi dậy mỗi buôi sáng, chỉ có chiếc đồng hồ báo thức reo bên cạnh.
“Này, mày đoán xem cô ấy là kiểu con gái nhút nhát hay cá tính?”
Tôi nhìn vào Riku đang nói với một ánh mắt giễu cợt.
“Quan tâm làm gì, dù sao mày cũng chả đến được với cô ấy đâu.”
Kỳ lạ là Riku không tức giận gì cả, lại tiếp tục thở dài.
“Haiz, Haruto mày đến khi nào mới có thể có một cô bạn gái đây.”
Tôi vô tình thốt ra một câu.
“Tao không có hứng thú với con gái.”
Riku đứng hình, rồi nở một nụ cười ma quái.
“Tao hiểu mà, tao sẽ ủng hộ mày dù cho mày có thích con trai đi chăng nữa.
”
Cuộc đối thoại của chúng tôi tiếp tục được một lúc rồi kết thúc.
Giáo viên chủ nhiệm bước vào cùng một cô gái lạ. Lớp học lập tức rơi vào trạng thái nửa im lặng, nửa kích động.
Là một cô gái xinh đẹp. Mái tóc đen dài thẳng mượt, rũ nhẹ qua vai.
Đôi mắt đen, sâu và tĩnh lặng đến kỳ lạ, như thể trong đó không phản chiếu lấy một tia sáng nào từ thế giới này.
Hình như kịch bản này rất quen thuộc, chẳng phải là tình tiết nữ chính chuyển đến lớp học của nam chính đây sao. Mà thôi kệ đi, dù sao tôi cũng không phải là nam chính.
Mọi sự chú ý đều đổ vào người cô ấy, có vẻ cô ấy đang tự giới thiệu bản thân, tôi không nghe rõ cho lắm, vì cơn buồn ngủ lại kéo đến. Cũng tại cái lối sống hàng ngày của tôi nên nó tích tụ rất nhiều mệt mỏi, chỉ có thể tiết kiệm một chút thời gian ngủ trên lớp. Rồi cứ vậy tôi chìm vào giấc ngủ.
Lúc tôi tỉnh dậy thì vừa đúng lúc trường tan học, trước mặt vang lên tiếng của Riku.
“Haruto dậy đi bọn mình cùng về chung.”
Tôi đáp “Ừm” một tiếng rồi sách cặp đi ra khỏi lớp.
Trên đường về bọn tôi chỉ nói chuyện về mấy thứ lặt vặt trên lớp, đến một ngã tư thì Riku chào tạm biệt và rẽ qua hướng khác. Tôi một mình rải bước trên con đường đông kịch học sinh trên đường về nhà. Cảm giác thật cô đơn, nhưng tôi đã quen với cảm giác này.
Về đến nhà,căn nhà trông có vẻ xuống cấp vì tôi không có nhiều thời gian bảo dưỡng nó, tôi không có một chút thời gian vào nghỉ ngơi liền lao đầu vào làm việc nhà điên cuồng, tôi muốn làm xong việc sớm để được nghỉ ngơi vì ngày hôm nay là một ngày hiếm hoi mà tôi được nghỉ việc làm thêm.
7 giờ tối ngày 21 tháng 5 năm 2020.
Tôi thở phào nhẹ nhõm khi cuối cùng cũng làm xong hết việc nhà.
Chén đã rửa, sàn đã lau, áo đồng phục cũng treo ngay ngắn ngoài ban công cho khô kịp sáng mai.
Tôi đặt lưng xuống giường, ngửa người nhìn trần nhà.
Căn nhà yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng tích tắc của đồng hồ treo tường. Âm thanh đều đặn như nhịp tim, cũng là thứ duy nhất trong căn phòng này khiến tôi cảm thấy mình vẫn còn sống.
Tôi với tay lấy điện thoại. Hôm nay là thứ 5 ngày 21 tháng 5, vẫn như mọi khi điện thoại tôi không hề có thông báo mới.
Cũng phải thôi. Ai mà lại nhắn tin cho một thằng chẳng chơi mạng xã hội, chẳng đi tụ tập, chẳng có người thân, chẳng có ai.
Sở thích nhỏ của tôi là đọc những bộ webtoon ở trên mạng, cũng có thể gọi tôi là Otaku khép kín. Tôi mở app đọc truyện như thường lệ. Dạo này tôi đang theo dõi một bộ webtoon kỳ lạ ,đơn giản nhưng đầy những câu thoại khiến người ta phải dừng lại để suy ngẫm. Thế mà, mỗi lần đọc tôi lại thấy lòng mình như trút bỏ được một ít gánh nặng trong tim.
10 giờ tối ngày 21 tháng 5 năm 2020.
Đêm dài xuống nhanh hơn tôi tưởng. Tôi nhìn ra bầu trời, chẳng có một ngôi sao nào ở đó cả, chỉ còn lại một bầu trời đen kịch, vô vị như cuộc đời của tôi vậy.
Không biết là do mệt mỏi hay vì thật sự chẳng có gì để chờ mong.
Tôi tắt điện thoại, úp mặt xuống gối.
Căn phòng chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh sáng yếu ớt từ cột đèn đường hắt qua ô cửa sổ nhỏ.
Tôi chìm vào một giấc ngủ sâu, tôi ước gì bản thân được ngủ một giấc thật dài rồi không bao giờ tỉnh dậy nữa.
Khi mặt trời reo lên chuông báo thức lại kêu, tôi mở điện thoại lên kiểm tra thì thấy hiện tại đang là 6 giờ 30 phút ngày 21 tháng 5 năm 2020. Tôi khó hiểu vì đáng ra hôm ngày hôm nay phải là 22, sững sờ một lúc rồi tôi quyết định phớt lờ, dù sao thì giờ giấc bị lỗi cũng không phải chuyện hiếm.
Tôi bật dậy và bắt đầu đánh răng rửa mặt, vệ sinh cá nhân đón chào ngày mới. Cảm giác như hôm nay và hôm qua giống hệt nhau vậy, chả có gì kỳ lạ vì cuộc sống của tôi vốn đã vô vị như vậy.
7h30 cũng là lúc tôi vừa ăn bữa sáng tự nấu tại nhà, tất nhiên tôi vẫn không quên đem theo hộp bento bản thân tự làm. Tôi bước ra khỏi nhà và đi đến trường học.
Trên đường đi tôi đã chứng kiến rất nhiều nhóm học sinh tụ tập lại để cùng nhau đến trường, tôi có chút ghen tị. Đường đi từ nhà đến trường của Riku hoàn toàn ngược lại với tôi, và cậu ta thường đến trường lúc sắp trễ học. Nên hầu như tôi chả bao giờ gặp người bạn duy nhất của tôi trên đường tới trường cả.
Tôi chậm rãi bước vào lớp, tôi thấy bản thân thật uể oải nhưng tâm trí thì lại tỉnh táo bất thường. Đột nhiên tôi nghe thấy tiếng bàn tán của các bạn học trong lớp, hình như đang nói về việc có học sinh mới chuyển đến.
Thật kỳ lạ, chẳng phải hôm qua vừa có một người chuyển đến sao. Trùng hợp thật.
Tôi bước đến chỗ ngồi và ngồi xuống một cách nhẹ nhàng, chuẩn bị vào tiết học.
Hôm nay Riku lại đến lớp muộn như thường ngày, tôi tán phục vì kĩ năng canh thời gian của cậu ta quá đỉnh, đến lớp đúng lúc giống hôm qua vậy.
Riku tiến tới trước mặt tôi và ngồi xuống đúng lúc bắt đầu vào tiết học. Nhưng tôi bắt đầu nhận ra sư khác thường.
“Riku, tại sao giáo viên lại giảng bài y hệt ngày hôm qua vậy?”
Tôi bình tĩnh hỏi.
“Mày sao thế? Bài hôm nay bọn mình học là bài mới mà, với lại tiết đầu hôm qua là toán chứ đâu phải văn.”
Tôi bối rối nhưng rồi cũng không nói gì thêm vì đang trong giờ học, nói nữa thì giáo viên sẽ phát hiện rồi phạt bọn tôi mất.
Tôi kìm nén sự hoảng loạn trong lòng và nghiêm túc chú tâm vào bài giảng, thật sự là giáo viên đang nói những lời y hệt hôm qua.
Thoáng chóc đã đến giờ nghĩ giải lao, thời gian trôi qua thật nhanh khi tôi chú tâm vào bài giảng.
Riku đột ngột quay xuống mỉm cười.
“Nè mày biết tin gì đang nổi nhất lớp không, cả lớp đang bàn tán nãy giờ đấy.”
Tôi khựng lại một chút. Câu nói đó...
Tôi nheo mắt, nhìn thẳng vào cậu ta.
“Tại sao mày lại nói câu thoại y hệt hôm qua vậy?”
Riku bối rối.
“Hôm nay mày có gì đó lạ lắm, hôm qua tao làm gì đi học đâu?”