(Đã dịch) Bà Cốt Khương Tô - Chương 7:
Khi màn đêm buông xuống, nơi đây càng tỏa ra âm khí đáng sợ, chỉ cần đi ngang qua khoảng sân thôi cũng đủ để cảm nhận được luồng hơi lạnh lẽo tận xương.
Căn nhà này do Khương Tô mua lại, nàng đã để mắt đến mảnh đất dữ này từ lâu, sau đó ép giá xuống thấp đến mức không thể tin nổi để sở hữu nó.
Ông Tôn cầm chìa khóa, bước đến mở ổ khóa trên cánh cửa.
Sau đó, ông đưa tay đẩy nhẹ cánh cửa ra.
Cánh cửa cổ kính đã trải qua bao năm tháng phát ra tiếng "kẽo kẹt" chói tai trong đêm tĩnh mịch. Một luồng gió âm u lập tức ập tới, lạnh lẽo bức người, khiến sau gáy ông Tôn chợt nổi đầy da gà.
"Ông cứ ở lại đây, một mình ta vào là được." Khương Tô cất bước đi vào trong, chỉ một câu nói nhẹ nhàng như vậy đã ngăn cản bước chân đang định tiến lên của ông Tôn.
Khương Tô bước đi trong sân vắng như đang tản bộ, thẳng tiến về phía cửa lớn. Bên tai nàng loáng thoáng nghe thấy những âm thanh kỳ quái vọng ra từ bên trong. Bước chân nàng nhẹ nhàng uyển chuyển, như thể không hề có trọng lượng. Mũi chân nàng khẽ chạm vào lá khô trong sân, rồi khi nhấc lên, những chiếc lá vẫn nguyên vẹn không mảy may tổn hại.
Nàng im hơi lặng tiếng đi đến trước cửa. Bàn tay trắng như ngọc khẽ giơ lên trong màn đêm đen kịt, những ngón tay tinh tế nhợt nhạt chạm vào cánh cửa. Một cú đẩy nhẹ, cánh cửa chính dày nặng liền dễ dàng hé mở.
Một luồng gió lạnh ập thẳng vào mặt, mái tóc dài của Khương Tô khẽ bay lên. Tựa như có âm thanh nào đó khe khẽ thủ thỉ bên tai nàng, trên đầu nàng cũng có cảm giác như có vật gì đáp xuống. Đôi môi đỏ ửng trên khuôn mặt Khương Tô nhẹ nhàng cong lên.
Nàng khẽ ngẩng đầu, trước mặt bỗng nhiên xuất hiện một khuôn mặt dữ tợn đang vắt vẻo. Thứ đáp xuống đầu nàng chính là mớ tóc bù xù của con quỷ thắt cổ này.
Khương Tô lùi lại một bước, không phải vì sợ hãi mà là do buồn nôn. Nàng tặc lưỡi một tiếng đầy chán ghét, ngay sau đó, bàn tay như bạch ngọc vươn tới, dễ dàng nắm lấy chùm tóc dài của con quỷ thắt cổ kia, rồi dùng sức kéo mạnh nó xuống!
Chỉ nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết bén nhọn vang lên.
Con quỷ thắt cổ đang lơ lửng giữa không trung lập tức bị đập mạnh xuống mặt đất, bụi bay mù mịt.
Đôi tròng mắt vì sung huyết mà lồi ra khỏi hốc mắt của con quỷ thắt cổ chợt lóe lên vẻ không thể tin nổi.
Nó còn chưa kịp hoàn hồn thì một bàn chân đã dẫm lên ngực.
Khương Tô đạp một chân lên ngực con quỷ thắt cổ, đôi mắt phủ đầy sương mù lóe lên sát khí lạnh lẽo, sau đó nàng lướt nhìn qua phòng khách trống rỗng, khẽ cười khẩy một tiếng.
Giọng nói mềm mại pha chút lạnh lẽo của nàng vang vọng rõ mồn một khắp căn biệt thự.
"Không được mời mà dám đến sống trong nhà của ta, lũ ma quỷ các ngươi thật sự không biết phép tắc."
Đám ma quỷ đang trốn trên lầu hai vừa nghe thấy giọng nói quen thuộc kia liền lập tức run cầm cập, bắt đầu túm tụm vào nhau mở một cuộc họp khẩn cấp.
Con ma số một: "Chẳng lẽ là ả sát tinh kia?"
Con ma số hai: "...Hình như không sai, giọng nói này dù ta có hồn phi phách tán cũng không thể nào quên!"
Con ma số ba: "Ta vừa mới nhìn thấy, chính là ả ta, mấy chục năm qua, dáng vẻ không hề thay đổi chút nào!"
Con ma số một: "Không phải nói ả ta đã chết rồi sao? Sao giờ lại quay về?"
Con ma số ba: "Thật rồi, thật rồi! Sát tinh kia đã trở lại, ngày tháng an lành của chúng ta chấm dứt rồi!"
"Các người đang nói ai thế?" Tiểu quỷ mới tới, một bé trai tầm tám chín tuổi, mới chết chưa đầy năm năm, nghe thấy đám lão quỷ đang bàn luận thì lập tức tò mò bay qua hỏi.
Mấy lão quỷ đã trú ngụ ở đây vài thập niên dùng ánh mắt gần như là trìu mến nhìn nó.
Bản chuyển ngữ này do truyen.free thực hiện, mong quý vị độc giả đón đọc.