(Đã dịch) Bà Cốt Khương Tô - Chương 43:
Sự việc này êm thấm được vài ngày, rồi sau đó mọi người đều gạt chuyện này sang một bên, cho đến một ngày nọ, bất ngờ xảy ra chuyện Đường Vũ Tiêu nhảy lầu.
Ban đầu, nhà trường không hề nghĩ ngợi đến chuyện này, cho đến khi một tuần sau lại tiếp diễn một vụ nhảy lầu tự sát y hệt, lúc bấy giờ mới có người bắt đầu liên kết hai chuyện này lại với nhau, rồi nhắc đến trong buổi họp, song lại bị hiệu trưởng mắng cho một trận.
Mãi đến khi bà Trịnh đích thân đến trường học, kể lại tình huống Trịnh Dung Dung đã nhìn thấy đêm đó, hơn nữa còn lấy bản thân ra làm ví dụ chứng minh.
Đến lúc này, nhà trường mới bắt đầu để ý đến sự việc.
Dù sao thì cũng chẳng còn lựa chọn nào khác, nếu có thêm người tự sát nữa thì nhà trường chẳng còn cần hoạt động nữa.
Bởi vậy, nhà trường lén mời một đạo sĩ đến, vừa hay mấy ngày nay tiết tự học buổi tối trong trường bị tạm dừng, càng thuận tiện hơn.
Nào ngờ lại có người mất mạng.
Cảnh sát nhanh chóng phong tỏa khu vực thi công, không may là khu vực này không có camera theo dõi, hoàn toàn không thể biết được hiện trường đêm đó ra sao. Trên người đạo sĩ không hề có vết thương ngoài da, giống như bỗng nhiên phát bệnh rồi tử vong, nhưng rốt cuộc đã chết thế nào thì chỉ có thể chờ kết quả khám nghiệm tử thi mới biết được.
Sáng sớm hôm nay, Khương Tô vừa nghe thấy tin tức này.
Thì buổi chiều đã có người đến nhà, chính là vì chuyện của nhà trường.
Người đến là bà Trịnh.
Thật ra từ trước, bà Trịnh đã đề cử Khương Tô với nhà trường, dù sao bà ta đã tận mắt chứng kiến bản lĩnh thật sự của Khương Tô.
Nhưng Khương Tô báo giá quả thật quá cao, tên đạo sĩ mà nhà trường mời về chỉ tốn có ba nghìn, cái giá Khương Tô đưa ra có thể mời hơn một trăm đạo sĩ.
Nhưng giờ đây, tên đạo sĩ mà họ bỏ ba nghìn ra mời về đã chết.
Điều quan trọng nhất chính là, vị hiệu trưởng mới mấy ngày hôm trước còn mạnh mẽ lên án những chuyện mê tín dị đoan, sáng nay đến trường học đã thay đổi thái độ một trăm tám mươi độ. Sắc mặt ông ta cũng vô cùng tệ, giống như mất ngủ cả đêm; sau khi đến nhà trường rồi nghe tin vị đạo sĩ nhà trường mới mời về đã chết, sắc mặt càng tái đi.
Ông ta còn đặc biệt mời bà Trịnh đến đây, hỏi thăm về vị bà cốt mà bà ta đã nhắc đến ngày trước.
Sau khi nhận được lời thề son sắt của bà Trịnh, hiệu trưởng quyết định tin tưởng bà ta mà ��i mời Khương Tô.
Khương Tô đưa ra đề nghị với hiệu trưởng rằng phải đến nơi tên đạo sĩ kia chết để xem xét trước.
Cô cần phải xem con quỷ đó ở cấp bậc nào mới có thể định giá.
Khu vực thi công trống trải, cảnh sát và đội thi công đều không có mặt ở đây. Khương Tô khom lưng chui qua dải phân cách mà cảnh sát đã thiết lập, đi vào bên trong.
Việc thi công nơi này đã hoàn toàn ngừng lại, mấy ngày trước trời vừa đổ mưa nên trên mặt đất bùn lầy lội. Khương Tô mang đôi ủng trị giá hơn mười nghìn, dẫm lên bùn lầy mà không hề chùn bước, uyển chuyển nhẹ nhàng cất bước đi vào bên trong. Sau đó, cô đi đến nơi tên đạo sĩ kia chết, bên cạnh có một ít lá bùa rơi lả tả. Khương Tô nhặt một tờ dưới vũng bùn lên, giơ lên trước mặt nhìn thoáng qua, rồi ném xuống, trong mắt lóe lên vẻ châm chọc. Đạo sĩ nửa vời mà cũng dám nhận vụ này, đúng là không biết tự lượng sức mình.
Cô lấy ra một cái la bàn có hình thù trông rất cổ xưa, trên la bàn này không hề có bất kỳ ký tự nào, chỉ có một cây kim nằm lẻ loi ở chính giữa la bàn. Lúc này, dù không có bất kỳ tác động của ngoại lực nào mà nó vẫn quay tròn điên cuồng, cuối cùng dừng lại và chỉ về một hướng.
Tất cả nội dung bản dịch này thuộc độc quyền của truyen.free, xin quý độc giả vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.