(Đã dịch) Bà Cốt Khương Tô - Chương 16:
"Em nói cái gì vậy chứ! Anh đối xử với em thế nào chẳng lẽ bản thân em không rõ sao! Hơn nữa, đám phụ nữ ngoài kia có ai bằng một đầu ngón tay của em đâu chứ?" Trương Kỳ Phong nói với giọng điệu chính đáng, cuối cùng còn không quên bôi nhọ Khương Tô một phen: "Theo anh thấy thì lời của vị tiên cô này không thể tin hoàn toàn đâu..." Một tuần sau, bà Trương tìm đến nhà.
Sau khi được Khương Tô nhắc nhở, bà Trương về nhà đã sinh lòng nghi ngờ. Cuối cùng, bà phát hiện trên áo sơ mi của Trương Kỳ Phong dính một sợi tóc đen dài không phải của mình, lại còn tìm thấy thỏi son môi mà người phụ nữ kia "cố tình" để lại trên xe.
Bà đã mời thám tử tư nhân theo dõi một tuần nhưng vẫn không thu hoạch được gì, đành phải tìm đến Khương Tô.
"Bà muốn thế nào? Là muốn tìm ra chứng cứ để sau này ly hôn với Trương Kỳ Phong, hay là cảnh cáo để ông ta hồi tâm?" Khương Tô hỏi.
Bà Trương hơi sửng sốt, sau đó đáp: "Tôi còn chưa nghĩ xong. Bây giờ tôi chỉ muốn xem rốt cuộc người phụ nữ này là ai, rồi mới quyết định sau."
Khương Tô hỏi: "Sợi tóc của người phụ nữ kia bà đã vứt chưa?" Bà Trương cúi đầu, lấy từ trong túi xách ra một chiếc túi ni lông được đóng kín, bên trong có một sợi tóc dài màu đen. Ngay khi vừa phát hiện sợi tóc, bà lập tức nghĩ đến Khương Tô, cho rằng có lẽ sợi tóc này sẽ có tác dụng.
Trong lúc hai người đang trò chuyện, ông Tôn đã chuẩn bị sẵn những thứ Khương Tô cần.
Một chậu than. Một tờ giấy vàng đã cắt sẵn. Một bình nhỏ đựng chu sa. Một cây bút lông.
Ông Tôn sắp xếp cây bút lông cuối cùng lên, cười nhìn bà Trương rồi nói: "Chi phí là hai mươi ngàn. Không chấp nhận ghi nợ, không giảm giá. Ưu tiên chuyển khoản qua Alipay hoặc WeChat."
Bà Trương ngẩn người một lúc, rồi khẽ mỉm cười, rút một tấm thẻ ngân hàng từ trong túi xách ra, đặt lên bàn: "Trong này có một trăm ngàn. Nếu thông tin tìm được không sai sót, tôi sẽ giới thiệu thêm vài mối làm ăn cho tiên cô, đảm bảo sau này tiên cô sẽ tiền vô như nước."
Khương Tô cong môi mỉm cười, ánh mắt nhìn về phía bà Trương pha lẫn vẻ thưởng thức: "Tôi thích bà rồi đấy."
Bà Trương nhướng mày.
Cuối cùng, Khương Tô cũng đứng dậy, cất bước đi đến bàn. Ngón tay non mịn cầm lấy cây bút lông, chấm chu sa, thoăn thoắt vẽ lên giấy vàng, vẽ ra ba lá bùa mà bà Trương nhìn không hiểu.
Sau đó, cô kẹp ba lá bùa vàng giữa các ngón tay.
Đôi môi kiều diễm đỏ mọng như đóa tường vi khẽ mấp máy, dùng tốc độ cực nhanh để niệm chú ngữ gì đó.
Chớp mắt, khi chú ngữ vừa dừng lại.
Chỉ thấy tờ giấy vàng kẹp giữa ngón tay trắng nõn thon dài đột nhiên bùng lên, bốc cháy! Ngọn lửa nhảy múa chiếu rọi làm sáng bừng khuôn mặt trắng nõn như tuyết của Khương Tô.
Đây là lần đầu tiên bà Trương nhìn thấy cảnh tượng này, sợ hãi tới mức lắp bắp không nói nên lời.
Khương Tô không hề hoang mang, cô ném lá bùa vàng đang bốc cháy vào chậu than, sau đó cũng ném túi tóc đã được gói kín vào.
Chỉ ngửi thấy trong không khí thoang thoảng một mùi khét.
Khương Tô nhìn chăm chú vào ngọn lửa, cô hơi híp mắt lại. Lá bùa vàng và sợi tóc trong chậu than đã lập tức bị đốt cháy rụi.
"Ối! Cẩn thận bỏng!" Bà Trương thấy Khương Tô lại thò tay không vào trong chậu than, lập tức sợ hãi kêu lên.
Khương Tô cười, bàn tay nhỏ trắng nõn thò vào bên trong chậu than, tựa như không cảm thấy nóng chút nào. Cô đưa tay vuốt phẳng lá bùa vàng đã đốt thành tro tàn dưới đáy chậu.
Bà Trương ngạc nhiên nhìn cảnh tượng này, không thể thốt nên lời.
Tuy��t phẩm chuyển ngữ này được độc quyền phát hành bởi truyen.free.