(Đã dịch) Bà Cốt Khương Tô - Chương 13:
Thư ký Châu không kiêu căng cũng chẳng nịnh bợ, gật đầu một cái rồi lập tức rời đi.
Vợ ông ta bất mãn nói: “Giờ này anh còn đang nằm trên giường bệnh, đi thăm hỏi cao nhân nào chứ!” Trương Kỳ Phong trừng mắt: “Em biết gì mà nói! Nếu không nhờ vị cao nhân này, giờ này em đã thành quả phụ rồi đó!” Bà Trương: "…"
---
Trương Kỳ Phong về đến nhà vào lúc bốn giờ chiều, cùng đi còn có thư ký của ông ta, một vệ sĩ và cả bà Trương, người vốn vô cùng tò mò về vị cao nhân mà Trương Kỳ Phong nhắc đến, cứ khăng khăng đòi đến xem thử.
“Nơi cao nhân ở quả nhiên chẳng tầm thường, mức độ cây xanh ở đây thật tốt!” Xuống xe, Trương Kỳ Phong nhìn căn biệt thự dây thường xuân bám đầy, cảm thán.
“Suỵt… Đây không phải là căn nhà ma ám đã khiến vài người chết trong truyền thuyết sao? Trông thật âm u.” Ngay lập tức, bà Trương chẳng thèm nể mặt Trương Kỳ Phong, quay đầu hỏi Thư ký Châu: “Thư ký Châu, địa chỉ ở đây không sai chứ?” Thư ký Châu ăn mặc nghiêm chỉnh, bộ tây trang trên người được là ủi phẳng phiu, kính cẩn đáp: “Thưa bà, đúng vậy ạ.” “Mấy người thì biết gì! Chẳng phải đã nói đây là cao nhân sao?” Vẻ mặt Trương Kỳ Phong cứng đờ như con sâu bị đông cứng trong tảng băng. Ông ta vừa nhấc tay lên thì cánh cửa đã được mở ra từ bên trong.
Ông Tôn đứng trước cửa nhìn thấy mấy người họ, nét mặt ch���ng hề ngạc nhiên chút nào, bình tĩnh nhìn bọn họ rồi nói: “Đến rồi à, vào đi.” Khiến mấy người đang đứng trước cửa không khỏi ngạc nhiên. Ông Tôn đảo mắt nhìn mấy người đứng bên ngoài, khi lướt qua Thư ký Châu, bỗng khựng lại.
Thư ký Châu cảm nhận được, anh ta quay đầu nhìn sang, nhưng Ông Tôn đã nhanh chóng dời ánh mắt đi trước, quay người vào trong.
“Đây là cao nhân mà anh nói đó sao?” Vẻ mặt bà Trương đầy vẻ bất ngờ và ngạc nhiên.
Trông Ông Tôn chẳng khác gì mấy ông cụ ngồi tụ tập ngoài công viên, khác biệt có lẽ là trẻ hơn một chút, nhưng thật sự không hề có chút dáng vẻ tiên phong đạo cốt của một thế ngoại cao nhân nào. Sau khi Trương Kỳ Phong hoàn hồn, ông ta chẳng thèm để ý đến câu hỏi của bà Trương, lập tức nhấc chân bước qua cửa đi vào bên trong. “Bà chủ?” Thư ký Châu xin chỉ thị của bà Trương, vẫn tần ngần đứng trước cửa mãi không chịu vào.
Bà Trương nhìn thoáng qua căn biệt thự, xoa cánh tay rồi cũng theo vào trong.
---
“Cao nhân à, tối qua nếu không nhờ lời ông nói thì hôm nay tôi đã không th��� đứng đây trò chuyện với ông được rồi! Ông chính là ân nhân cứu mạng của tôi đó!” Khác hẳn với thái độ mất kiên nhẫn trên cầu vượt hôm qua, hôm nay Trương Kỳ Phong trò chuyện với Ông Tôn một cách khiêm tốn.
“À, ông nói đến câu tôi đã nói với ông chiều hôm qua sao?” Bước chân Ông Tôn khựng lại một chút.
“Chẳng phải thế sao! Vì ông nói tôi không được ngồi ghế sau, lại còn phải thắt chặt đai an toàn!” Trương Kỳ Phong nói.
“Đó không phải là tôi nói.” Vẻ mặt Ông Tôn vô cùng bình tĩnh, nói: “Tôi chỉ thuận tiện nhắn lại mà thôi.” Trương Kỳ Phong hơi sửng sốt.
Ông Tôn cười đầy bí hiểm, sau đó đưa tay đẩy cánh cửa ra: “Ông đứng đây chờ một chút, tôi vào bẩm báo với tiên cô một tiếng.” Nói xong, ông ấy liền đi vào trước.
Trương Kỳ Phong chỉ có thể đứng chờ bên ngoài. Từ ngày Trương Kỳ Phong phát triển ở Thành Bắc đến nay, những nơi dám bắt ông ta đứng chờ trước cửa thế này ở Thành Bắc chỉ đếm được trên đầu ngón tay.
Chỉ nghe thấy giọng Ông Tôn nói chuyện với người bên trong.
Sau đó nghe thấy Ông Tôn nói: “Ông chủ Trương, vào đi!”
Bạn đang thưởng thức bản dịch độc quyền từ truyen.free.