Arnold Grimm - Chapter 5: Lại một đêm tuyết
Ngày 9 tháng 1 năm 1874, ngày kế cuối Arnold ở lại Middle Watson. Arnold đã dậy từ sáng sớm, anh ngồi nhìn vào nền tuyết dưới đất trong lặng im. Đồng thời anh cũng nhìn sang chiếc móng ngựa của Jambless, chúng vẫn dùng ổn so với tuổi đời của con ngựa già. Arnold thở dài đặt khẩu mauser nặng nề xuống, anh mệt mỏi bước ra ngoài để tắm mình trong sương lạnh, sự tỉnh táo nhanh chóng quay về với Arnold. Bỗng nghe thấy tiếng ngân nga của ai đó, lần theo thì nó dẫn anh đến nhà bếp. Là Jeane Ann, chị ấy dậy từ sớm để nấu bữa sáng cho gia đình Watson.
- Ô kìa! Là cậu Grimm à, hà cớ gì mà cậu phải đến cái nhà bếp này nhỉ? - Jeane nói.
- Do tôi không thể ngủ được lâu thôi…
- Vậy à, tôi lấy làm tiếc cho cô Charlotte khi sau nay mai thì anh phải rời đi rồi.
- Ý chị là sao khi nó lấy làm tiếc cho cô ấy?
- Dù gì thì cậu Grimm đây cũng sắp rời đi rồi, nên tôi sẽ nói cho cậu nghe những tâm tư của Charlotte về cậu. - Jeane Ann nói. - suốt mấy ngày nay, tiểu thư liên tục hỏi tôi về các món ăn để nấu cho cậu. Cô ấy rất buồn vì anh sắp rời đi, nhưng cũng biết sức lực của bản thân mình. Tiểu thư đã giải bày hết với tôi, cô rất muốn cậu kề bên mình nhưng cũng muốn cậu may mắn trên con đường của bản thân, tốt nhất cậu nên trân trọng quãng thời gian cô Charlotte dành cho cậu đi.
- Vâng, cảm ơn chị rất nhiều.
- Không có gì.
Bước ra khỏi nhà bếp đầu óc Arnold lại lần nữa rối hơn bao giờ hết, sự u ám của anh tăng thêm phần nào. Trong phút chốc sự căm ghét tầng lớp thượng lưu bùng cháy trong điên cuồng, như cách nó bùng cháy thì cách sự căm ghét kia nhanh chóng tắm ngóm đi. Arnold nhìn vào sự nghèo khổ vô hình của mình một cách chằm chằm, biết rõ than thở như nào thì cũng chẳng có ai lắng nghe Arnold liền bỏ qua mọi thứ mà lê bước về chuồng ngựa.
5:26 cùng ngày, gia đình Watson ngồi vây quanh chiếc lò sưởi của mình. Charlotte kéo lê chiếc ghế ấm sang cạnh kề chiếc cửa sổ phòng, cô vừa đọc quyển sách dầy cộp trên tay mà tâm trí mãi nghĩ về sự hoang dã của Arnold. Chỉ khi ông Geogre nhắc tiểu thư về lá thư vừa được gửi đến Middle Watson, cô gượng cười cầm lấy lá thư sang trọng kia. Dựa vào chiếc ghế, Charlotte bắt đầu mở lá thư đó ra:
“Kính ngửi Charlotte Watson, Sherburn in Elmet.
Ngày 8 tháng 1 năm 1874, Birmingham.
Anh chị đã tìm được món quà tuyệt vời cho em rồi. Là chiếc đàn piano sang trọng này, chao ôi! Người vợ của anh cũng mãi mê bấm từng nốt nhạc trong khi anh đang viết lên những dòng này, cô ấy rất tận hưởng chiếc đàn ấy nên cũng muốn mua một chiếc đàn cho em. Anh đoán em rất thích thứ đó nhỉ, câu hỏi sẽ mất bao nhiêu lâu để trở về ngôi nhà yêu dấu của mình khiến đầu óc anh ngày càng căng ra, theo lời Ellen thì sẽ phải mất ba ngày nữa để trở về Middle Watson, sắp tới nhà mình sẽ có thêm một cậu con trai tên Edgar nữa đấy.” - Kí tên, Sidcup Watson.
Đặt lá thư lên trên bàn, Charlotte nhìn vào chiếc lò sưởi ấm áp kia.
“Ước gì Arnie có ở đây… mong là anh ấy vẫn ổn bên ngoài.” - Charlotte nghĩ.
- Charlotte, con có dự định gì cho hôn thê chưa? - Bà Helen hỏi.
- Con không biết nữa…
- Đành vậy thôi, tạm dời chuyện cưới hỏi của con thêm một thời gian nữa vậy.
- Mà… mẹ hỏi vậy có ý gì?
- Chỉ là con đã từng tuổi này rồi, đáng lẽ phải đang sống cùng chồng của mình chứ không phải ở đây với chúng ta. - Bà Helen nói. - nhưng chúng ta cũng không nỡ cấm con ở đây, dù vậy chuyện cưới hỏi là tuyệt nhiên phải được giải quyết trong thời gian gần đấy.
- Vâng…
Charlotte đứng dậy, cô quay lại phòng ngủ của mình mà trút mọi nỗi niềm hết vào trang giấy nhưng. Nó vẫn là chưa đủ, sự nao núng muốn chia sẻ này khiến cô thêm phần quằn quại trong tâm trí, ngồi trên chiếc ghế gỗ mà nhìn vào ngọn lửa trên cây nến nhỏ nhoi. Cô không dám mườn tượng rằng Arnold đang phải chịu đựng những gì vào hằng đêm, đáng lẽ đêm qua cô nên níu anh lại đến sáng.
6:37, Arnold ngồi lặng im trong chuồng ngựa như một con người tuyết. Anh lại đặt bút lên quyển nhật ký của mình, Arnold viết lại mọi cảm giác của anh với mùa đông như nào. Đã bao lần rồi? Anh đã ước mong mùa đông thêm phần nhẹ nhàng? Chưa bao giờ, hay đã luôn luôn làm thế. Arnold sững lại, anh nhìn vào chiếc cửa sổ phòng Charlotte. Ôi nàng như quả táo ngọt trên cành cây cao, với mãi chẳng bao giờ tới chỉ biết mong một ngày quả táo ấy rơi trọn vào lòng anh. Arnold liền dẹp sạch đống suy nghĩ tệ hại với Charlotte kia đi, anh chẳng muốn vấy bẩn một người như thế. Anh đã luôn là vũng bùn lầy có một ít mùi thơm của bi kịch, còn Charlotte chỉ là bị thu hút nhất thời bởi thứ mùi mà anh căm hận thôi.
Arnold cầm lên một nắm cỏ khô, đưa cho Mr Jambless ăn. Con ngựa già bỗng hất tay chủ mình đi, Mr Jambless nhìn xuống đống cỏ khô rơi xống đất. Nó muốn tự ăn tự uống hơn là để ai đó cho ăn tận miệng, kể cả Arnold, hoặc chí ít là không phải Arnold bây giờ. Thấy vậy Arnold liền sững lại, anh bèn đi ra ngoài để lấy ít sự bình dị trước sự ngột ngạt bên trong chuồng. Ngồi xuống nền tuyết, anh nhìn lên bầu trời xám hôm nay nó cứ ảm đạm ôm khư khư các đám mây cho mình một cách ích kỷ, hoặc đó có thể là cách bầu trời thể hiện sự quan tâm với các đám mây mềm mại thì Arnold sẽ mãi chẳng hiểu được.
“Người Charlotte quan tâm là. Arnold hay Arnie…” - Arnold nghĩ.
Đến đây anh nhìn lại bản thân, rốt cuộc Arnie là anh khi nào mà đáng để một tiểu thư như Charlotte phải chú ý đến chứ. Hít một hơi sâu nhất có thể, Arnold quay lại chuồng ngựa, Mr Jambless vẫn chằm chằm nhìn Arnold một cách khó hiểu nhưng có thể thấy sự bực dọc trên đôi mắt nó. Arnold cười trừ nhẹ nhàng xoa đầu con ngựa già, và dắt Mr Jambless ra khỏi chuồng ngựa. Song anh đặt khẩu mauser 1871 trên lưng xuống và bắt đầu dọn lớp tuyết trong chuồng ngưa, hì hục cố gắng được vài chục phút thì nó đã đỡ hơn phần nào sao với trước kia. Arnold bước ra ngoài và chuẩn bị dắt Mr Jambless vào thì thấy Charlotte đang trò chuyện gì đó với Jambless, khi thấy Charlotte thì Arnold liền nghĩ đến việc phải hỏi một điều để giải quyết mớ bồng bông trong đầu anh.
- Ey up, Charlotte. - Anh nói.
- Chào buổi sáng, Arnie. - Charlotte đáp.
- Liệu tôi có thể hỏi cô một điều không?
- Được chứ, chúng ta là bạn mà.
- Bạn ư? - Arnold nói. - dù sao thì, cô quan tâm tôi vì tôi là Arnold hay Arnie?
- Thật là một câu hỏi kì cục! - Charlotte thốt lên. - đương nhiên tôi quan tâm anh vì anh là Arnolde rồi, Arnie suy cho cùng thì cũng chỉ là một biệt danh mà thôi. Nhưng, Arnie vẫn là của riêng tôi.
- Ý cô là sao, khi nói Arnie là của riêng cô, Charlotte?
- K-không có gì, tôi đùa thôi ấy mà…
- Vậy ư?
- Anh còn giữ chiếc khăn tay tôi tặng anh không đó?
- Tôi sẽ giữ, sẽ luôn giữ, cho đến khi nằm xuống mồ thì tôi vẫn muốn giữ chiếc khăn tay quý giá ấy…
- Có lẽ, tôi sẽ quay trở lại di thự trước khi bố mẹ tôi phát hiện điều này.
- Được thôi.
Charlotte quay lưng từng bước đi vào di thự của mình, Arnold tiếp tục dắt Mr Jambless vào trong chuồng. Anh nhìn vào ánh mắt con ngựa ấy, nó u ám như một đồng cỏ vàng nhưng vào chiều tối và chỉ còn lại mình anh ở đó sau khi mọi người đã về nhà, anh ngồi cạnh con ngựa già và viết lên nhật ký toàn bộ những cảm xúc mâu thuẫn trong anh. Thử gạch tên Eliza một lần nhưng mãi không thể quên bóng hình tựa một con ma ám lấy anh đến khi chết đi, có lẽ chỉ khi Arnold nằm xuống nắm mồ thì mới thoát được hình ảnh đó ư? Một câu trả lời quá khó để tìm ra, hoặc cần ai đó giúp bản thân anh tìm ra.
14:40, Arnold dành một quãng thời gian dài chỉ để viết nhật ký, mọi thứ trong đầu anh dù là thật hay giả thì đều đã nằm lên trang giấy ngả màu vàng khô khốc kia, sự mâu thuẫn gần như đã xé anh thành hai mảnh khác nhau, một mảnh thì sợ phải quên đi Eliza rồi khi cô trở lại thì phản bội cô, một mảnh thì chỉ muốn dựa vào những gì Charlotte đưa ra mà tận hưởng mọi thời gian ít ỏi còn lại. Nhưng Arnold có một con tim ích kỷ, rất ích kỷ khi đã dán hai mảnh đó lại làm một và tạo ra Arnold đau khổ như này. Gấp quyển nhật ký lại, anh bước ra ngoài và nghĩ vào số thời gian còn lại của mình để cạnh bên cô tiểu thư nhà Charlotte. Nắm chặt chiếc khăn tay cô tặng mà lòng anh không thể nghĩ ra rằng, cô sẽ như nào khi anh rời đi dù sẽ liên lạc bằng từng lá thư từ nhưng điều đó đã đủ chưa? Arnold lần nữa chẳng biết trả lời như nào, tâm trí anh hiện tại chỉ như đang buộc anh vào chân một con ngựa đang chạy mà kéo lê anh đi mãi mà thôi.
Bỗng anh làm rơi chiếc bút của mình, không có gì để làm Arnold bước ra ngoài. Ngoài này chẳng có mấy bóng người ngoài ông Timothy đương dọn tuyết trên đường dẫn vào dinh thự, hôm nay trời lạnh hơn bình thường thành ra phố xá Sherburn in Elmet tương đối vắng, chỉ còn lẹt đẹt vài người vẫn cố chống chọi lại sự khắc nghiệt của thiên nhiên. Arnold thở dài ôm lại đôi tay mình, anh quay lưng tiến trở lại chuồng ngựa, vào bên trong Arnold ngồi xuống đất nhìn từng lớp tuyết nhỏ bám vào các phần trống của tường dinh thự, Arnold thấy chúng như đang cố leo trèo vào phòng Charlotte vậy, giống anh đấy thôi.
Arnold ngồi lẵng lặng trong chiếc chuồng ngựa, kề cạnh là Mr Jambless. Anh tiếp tục nhìn ngắm cảnh vật trước mặt mình, khi thấy cánh cửa sổ trên phòng tiểu thư, Arnold liền chằm chằm nhìn vào đó một cách vô hồn.
- Charlotte đã cho mình chừng này thứ. Thì mình đã cho cô ấy bao nhiêu thứ cơ chứ? Đây là gì chứ? Sự tốt bụng? Sự hiếu khách? Hay, tình yêu? - Arnold thì thầm. - tình yêu… ôi, sự muộn màng này là gì chứ… từ nay đến nửa đời sau mình sẽ bị sự ân hận này giết chết mất, tại sao chứ? Tại sao mình chỉ muốn ở mãi cạnh bên cô ấy vậy chứ…
Arnold gục đầu xuống tuyết, anh nghĩ lại mọi thứ từ lúc gặp Charlotte lần đầu tiên. Đếm sao cho hết khoảng khắc anh ngồi cạnh nàng, nhưng về Eliza Arnold chỉ còn nhớ lại mỗi khoảng khắc cô chia tay anh mà thôi. Ôi… sự hối tiếc này, Arnold đã dằn vặt bao đêm về việc này nhưng cuối cùng thì con tim anh cũng đã quyết đoán chọn một người, sự ích kỉ đáng ghét của nó đã vơi đi vào những khoảng khắc cuối cùng của tình cảm ấm áp. Nó chọn tiểu thư nhà Watson, dù sao đi nữa thì cũng gần như đã muộn rồi. Bỗng Charlotte xuất hiện sau lưng anh, mà Mr Jambless lại không hí lên tiếng nào.
- Anh bị gì vậy, Arnold? - Charlotte nói.
- N-nowt, tôi chỉ nghĩ đến ngày phải rời đi mà thôi.
- Vậy ư? - Charlotte nói. - dù sao thì tôi nghĩ, từ sáng đến giờ anh sẽ đói nên đem từ nhà bếp một chiếc sandwich của mình cho anh đây.
- Cảm ơn cô…
- Tối nhớ vào phòng tôi nhé, không thì tôi sẽ cô đơn chết mất.
- Tất nhiên rồi. - Arnold nói. - tôi sẽ không thất hứa với cô đâu.
- Tuyệt! Anh đúng là người duy nhất tôi gặp trong đời mà không nói dối.
- Sao cũng được… tôi đây xin mời cô quay lại dinh thự của mình, Charlotte.
- Được thôi.
Arnold ngồi bịch xuống tuyết nhìn tiểu thư quay vào trong chiếc dinh ấm của mình, tuyết lạnh mau chóng kề lên vai chàng cao bồi không một xu dính túi. Được một quãng anh nhìn lên trời, nhiều suy nghĩ tiêu cực vô vàn cứ vồ vập tâm trí anh, nhưng cứ theo từng hơi như nhiều tiếng đàn piano vang lên khi bấm cùng lúc vậy, theo từng hơi từng hơi sự tiêu cực cùng những nỗi than vãng mau chóng đồng đều như hơi thở. Arnold bèn trở lại chiếc chuồng ngựa nhỏ bé của mình, nhưng mong muốn để lại thật nhiều dấu chân của bản thân trong Middle Watson này khiến anh muốn đi dạo mà thôi, nhận ra sự ích kỷ tồi tệ đến nhường nào Arnold liền giam mình trong chuồng ngựa.
18:47, ánh chiều tàn đã rọi sáng lần cuối lên khắp Anh quốc, ánh sáng ấy ấm áp và cũng ngột ngạt đôi phần. Khi này một người đàn ông sẽ trở về nhà sau công việc của mình, trở về với gia đình của mình, nơi ấy sẽ có vợ con đón chờ mà không ai oán gì về sự chậm chạp của người đàn ông, người chồng người bố của họ đã làm gì ngoài kia thì chỉ có ông ta biết được.
“Cộp!!!”
Khi đã kết thúc một câu chuyện ngắn tự thân nghĩ ra, Arnold liền gấp quyển nhật ký lại mà tâm sự đôi thứ anh còn lăng tăng với Mr Jambless.
- Một ngày nữa lại tan dần… cuộc đời mình nhạt nhẽo, vô vị đến khó ăn. - Arnold nói.
Con ngựa già chỉ giản đơn nhắm mắt lại và không muốn nghe thêm gì từ Arnold nữa, về phần Arnold, khi thấy vậy thì anh cũng không muốn làm phiền chú ngựa của mình thêm nữa nên anh lại lôi quyển nhật ký ra, và xem lại những ngày đầu tiên của mình tại Middle Watson như một cách ăn mày quá khứ lạ lùng. Để rồi khi ngó sang chiếc khăn tay của Charlotte, anh nhắm chặt đôi mắt mình lại một quãng rồi mở ra, chiếc khăn tay vẫn ở đấy xem ra mọi chuyện lãng mạng ấy cũng không phải một giấc mộng hảo huyền. Nhưng cũng chẳng có nghĩa là anh có quyền với tới cô tiểu thư nhà Watson, dòng sông của những dòng nghĩ suy đã cuốn trôi Arnold khỏi sự tỉnh táo và cẩn thận vốn có, thứ còn lại sau trận lụt ấy là một con tim trống rỗng.
Cầm lên tay chiếc khăn tay, Arnold liền đút lại vào túi áo của mình. Song anh thở thẫn đi ra ngoài và ngồi xuống đất, ngắm hoàng hôn như này làm Arnold thấy mình lạc lõng đến lạ.
“Ước gì mình giống như mặt trời đằng kia thì tốt biết mấy.” - Arnold nghĩ.
Vốn việc ăn không ngồi rồi cũng không phải thói sống của Arnold, thành ra anh có đôi phần khó chịu với cuộc sống gần đây của mình, nhưng để sống cùng người mình trân quý mà lại rảnh rỗi thế này thì đã là một thành tựu lớn với người khác rồi. Cho đến khi trời đã hoàn toàn tối đen, Arnold liền trở về chiếc chuồng ngựa của mình, khi đó anh chợt nhớ đến nụ cười trong sáng tựa cầu vồng của Charlotte, anh đã phải may mắn làm sao khi mới thấy được nụ cười ấy, nếu có một cái giá cho thứ quý giá ấy thì cả đời anh cũng chẳng bằng một phần. Trời cứ tối rồi sáng, mọi người thì cứ chào rồi tạm biệt, hỏi sao con người ta lại như thế khi họ có thể mãi bên nhau mà chẳng cần đến tạm biệt, chỉ cần một câu chào và cứ thế sống cạnh người mình cần thôi, tại sao lại phải tạm biệt rồi ngóng chờ nhau?
- Ôi… nơi định mệnh này, mình đã làm gì để phải gắn bó với đây chứ?
Quay sang Mr Jambless, con người già chỉ chăm chú quan sát chàng cao bồi. Arnold cười gượng với Mr Jambless như thể nói mọi chuyện vẫn ổn, thấy vậy con ngựa liền hí nhẹ một tiếng và quay mặt đi, sau khi đã xoa đầy Jambless thì anh đứng dậy và thẩn thờ nhìn vào rừng tuyết bên ngoài tựa như nó là thứ ngăn cách giữa hai thế giới vậy, nếu đúng như thế thì thế giới của Arnold là nơi trú ngụ của những linh hồn nghèo nàn, còn bên ngoài thì lại là một nơi phúc hạnh và khuê các biết bao. Arnold cúi xuống và nhặt quyển nhật ký cùng cây bút lên, bắt đầu nghĩ đến một cái tên biệt danh dành riêng cho nàng tiểu thư của nhà Watson, nhưng không thành.
19:02, Charlotte ngồi trên chiếc giường của mình, cô chẳng thể thôi nghĩ đến một ngày nếu Arnold đi rồi thì phải làm gì nữa. Nếu chỉ viết thư qua lại cho nhau thì quá thiếu tổn cái tình trong đó, cô thật lòng mong muốn rằng Arnold sẽ ở lại đây thêm ít tuần, chỉ trách Charlotte lúc trước lại nghĩ sẽ có thể cảm hoá chàng cao bồi ngoài kia ở đây vỏn vẹn 7 ngày. Cô cảm giác như sự đau khổ đang âm ỉ trong người mình cũng do một tay bản thân dựng nên, nhưng nếu Arnold đi rồi thì sẽ có ai thay thế được anh đây, chắc chắn sẽ chẳng ai thay thế được bóng người ngày đêm ôm khư khư quyển nhật ký của mình đâu.
“Cốc!!” “Cốc!!” “Cốc!!!”
Tiếng gõ cửa sổ vang lên ba lần, Charlotte niềm nở mở cửa ra cho Arnold, và đóng nhẹ cửa sổ lại ngay sau đó.
- Chào buổi tối, Charlotte. - Arnold nói.
- Tôi rất vui khi được gặp lại anh, Arnie.
- Vậy là hết hôm nay, và ngày mai nữa chúng ta sẽ phải nói lời tạm biệt rồi nhỉ?
- Tôi đoán vậy, chúng ta có lẽ nên bỏ qua chuyện này, tôi muốn đêm nay hai ta chỉ nói chuyện trong tâm thế thư giãn chứ không phải tâm thế chuẩn bịa chia xa.
- Nếu đó là thứ cô muốn thì được thôi. - Arnold nói. - không biết cô có thích bị người khác chế cháo tên của mình không? Riêng tôi thì không…
- Đương nhiên là tôi cũng vậy rồi, anh biết đấy Arnie, tên của một người là cốt lõi của người đó mà. - Charlotte nói. - nhưng tại sao anh không ghét cái tên Arnie chứ?
- Riêng cô thì tôi chấp nhận được, và chỉ có mỗi mình cô thôi, tiểu thư.
- Vậy ư? - Charlotte nói. - tôi tưởng mình sẽ bị anh ghét chứ, may mắn cho tôi làm sao.
- Sức khoẻ của cô mong manh làm sao, chao ôi… nó cứ như ánh sương sớm vậy.
- Nếu được ước thì tôi sẽ ước hạnh phúc hơn là có sự khoẻ mạnh như bao người, còn anh thì sao, Arnie?
- Tôi cũng vậy…
- Mà anh đã bao giờ tìm thấy hạnh phúc trong đời khi là một cao bồi chưa?
- Tôi đoán là có. - Arnold nói. - đó là ngay bây giờ, ngay lúc này.
“Cuộc đời Arnie đã như nào để cho vài ngày ở đây gọi là hạnh phúc rồi chứ?” - Charlotte nghĩ.
- Tôi rất vui khi nghe anh nói vậy. - Charlotte nói.
- Cô có buồn không? Hay là vui? - Arnold nói. - ý tôi là khi tôi rời đi ấy…
- Chao ôi… tôi đã nói là đêm nay không được nói đến chuyện đau đáu ấy mà.
- Vâng…
- Mong là khi tôi già đi thì bóng hình anh sẽ mãi chẳng mờ phai trong tâm trí bé nhỏ của tôi.
- Tôi đoán nếu hình ảnh Arnie này mà tan biến trong tâm trí của tiểu thư, sẽ tựa như cách tuyết tan đi phải chứ?
- Chắc vậy, nhưng chuyện đó sẽ khó mà xảy ra.
- Không biết cô có thích hoa thạch nam không, Charlotte?
- Ý anh là thứ hoa màu tím của Yorkshire đấy à? - Charlotte nói. - nếu tôi nói đúng thì hoa thạch nam trông mộng mị làm sao, nó vừa đẹp vừa hoang dã như làn gió ồ ạt của Yorkshire nhỉ?
- Tôi lấy làm lạ khi cô còn chẳng phải người Yorkshire mà nói như người ở đó vậy…
- Đương nhiên rồi, là vì tôi hay được người anh của mình kể về vùng Yorkshire hoang dã ấy mà.
- Không!!! - Arnold nói. - chỉ có tôi, tôi Arnold Grimm. Chỉ có tôi là có thể kể cho cô biết thế nào là Yorkshire.
Arnold vô thức nắm lấy đôi tay nềm mại của Charlotte.
- Ôi Arnie… tôi rất vui khi nghe anh nói thế đấy, cảm giác như nút thắt trong lòng được gỡ bỏ vậy.
- Trời tuyết vẫn còn rơi như đó là trách nhiệm của nó. - Arnold nói. - và tôi ngồi đây chuyện trò với cô như đó là trách nhiệm của tôi.
- Tôi hiểu tại sao anh gắn liền với không khí của một thi sĩ rồi. Ôi chao… chúng ta như mặt trời và mặt trăng vậy, vì hai ta đã phù hợp cho nhau ngay từ thuở ban đầu.
- Nếu nói như vậy thì, cô là Char còn tôi là lotte.
- Anh là Ar còn tôi là nold.
- Tuyết lại rơi lần nữa, tôi thấy nó đã chẳng còn lạnh, tôi thấy nó chỉ là một màu trắng và đầy trong sáng.
- Vậy anh thích màu trắng ư?
- Không hẳn vậy, nó chỉ cho tôi cảm giác bớt sầu thảm thôi.
- Mà đêm nay anh không cầm quyển nhật ký lên đây thì tôi thấy cũng thiếu vắng, giống như việc anh có một ngôi nhà ngày nào cũng có nội thất bên trong nhưng một ngày thì chúng mất sạch vậy. - Charlotte nói. - ý tôi là… không có gì, nhưng anh hiểu ý tôi mà.
- Vâng. - Arnold nói. - ít ra sự lan man này làm không khí bây giờ giảm đi đôi phần căng thẳng.
- Có lẽ anh đúng…
- Về quyển nhật ký thì tôi chỉ muốn đêm nay là một đêm yên bình thôi, nên việc để lại nó với Mr Jambless là lẽ thường tình.
- Tôi nghĩ rằng khi hai ta gặp lại thì chắc quyển nhật ký của anh sẽ đầy ấp chữ, từ trang đầu đến cuối.
- Chắc vậy, bởi việc viết là trò tiêu khiển duy nhất của tôi mà.
- Ghét cơ thể yếu đuối này của tôi làm sao, từ bé đến giờ thì đếm sao hết số lần tôi đổ bệnh chứ?
- Charlotte… cuộc đời là như vậy, nếu có thể sửa đổi cơ thể của bản thân dễ như vậy thì tôi sẽ giúp cô thay đổi.
- Thôi đàn phải tin tưởng anh vậy, nhưng sao dạo này mũi tôi cứ sụt suỵt suốt, khó chịu làm sao.
- Đó là lí do vì sao cô không nên tiếp xúc lâu với tuyết đấy, tiểu thư.
- Vâng… anh nói như chị Jeane ấy. - Charlotte nói. - dẫu vậy thì, nếu có một mong ước của anh sẽ trở thành hiện thực thì anh sẽ ước gì, Arnie?
- Nếu ư? - Arnold nói. - chao ôi! Khó đến vô lý, nhưng. Nếu được thì, tôi sẽ ước rằng gia đình và danh tiếng của dòng họ tôi được khôi phục, không thì cũng phải được chôn kế bên ngôi mộ của cô…
- Anh giống tôi thật. Tôi cũng muốn được chôn kề bên ngôi mộ của anh nếu có thể, vậy thì khi ấy linh hồn hai ta sẽ hoà làm một chứ.
Khi ấy ngọn nến tắt ngúm lại, ánh sáng của nó lập tức vụt tắt và để lại khoảng không đầy bóng tối. Sự im lặng ôm chặt lấy Arnold và Charlotte, anh và cô nhìn sang khung cửa sổ. Bên ngoài tuyết trắng đã được mặt trăng soi sáng để ai cũng thấy được sự trong trẻo của nó, từng cơn gió hú hét như lời than thở dài đằng đẵng của hai người bên trong một căn phòng.
- Chúng ta sẽ ngắm tuyết như này sao? - Charlotte cất lời. - hay là để tôi thắp nến lên, để đôi ta chuyện trò tiếp?
- Có lẽ đã quá trễ rồi, tôi sẽ trở lại chuồng ngựa của mình. - Arnold nói. - xin lỗi cô rất nhiều, vì hôm nay tôi cảm thấy hơi mệt trong người.
- Vậy… chúc anh ngủ ngon.
- Chúc cô ngủ ngon.
Rời xa căn phòng của Charlotte, Arnold từ từ ngồi xuống kề Mr Jambless. Anh cầm quyển nhật ký lên và viết lại những gì còn sót lại sau cuộc chuyện trò, khi đã xong. Arnold đặt nó nằm xuống bên mình, trong khi bản thân cứ ngẳm cảnh đêm tuyết rơi một lúc, cho đến khi cơ thể này rệu rã vì mệt mỏi anh mới cho bản thân mình ngủ đi.