Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Arnold Grimm - Chương 3: Chapter 3: Mưa, tuyết, gió và thơ

Mùa đông ngày 5 tháng 1 năm 1874, khi trời vẫn tờ mờ sáng. Sương mù còn chưa tan đi, ánh sáng chỉ le lói một cách yếu ớt. Arnold đã dậy từ sớm, anh chỉ nhồi kế bên Mr Jambless bắt đầu viết tiếp nhật ký.

Hôm nay trời đổ một cơn mưa tuyết lớn vô cùng, sét đánh vang trời không ngớt, cơn mưa lạnh lẽo vô hồn chẳng khiến ai tin rằng sau nó là một cái cầu vồng cả. Arnold ngồi co ro trong chuồng ngựa, anh ngồi tựa vào Mr Jambless ôm chặt vào lòng mình quyển nhật ký dày cộp, trời cứ mưa mưa mãi chẳng biết bao giờ sẽ tạm đi đôi phần.

Bên trong căn phòng ấm áp mà cô đơn của Charlotte, nàng đang vật vả nằm trên giường. Người nàng nóng bất thường, có lẽ đã bị sốt cao rồi.

“Cốc!” “cốc!”

Có ai đó đương gõ cửa phòng nàng liên hồi, Charlotte mệt mỏi mở cửa ra, là ông Geogre.

- Thưa cô Chaotte, trời đang rất xấu cho sức khoẻ của cô, thành ra bà Watson đã kêu tôi đưa thuốc cảm cho cô. - Geogre nói.

- Vậy ư? Tôi cần nhiều hơn là thuốc ấy.

- Cô bị sốt rồi ư, tiểu thư?!

- Tôi đoán vậy, sức khoẻ của tôi cũng không quá bình thường, ông biết đấy.

Quản gia già nghe thế, liền tức tốc chạy xuống gọi ông bà Watson. Đập vào mắt người quản gia là một người lạ, hắn được gọi là ông Hyliam, là một bác sĩ trẻ từ Hull. Nay đến đây để khám sức khoẻ của bà Helen dạo gần đây, bởi bà ấy hay sốt cao và mệt mỏi lạ thường.

- Có chuyện gì ư, Geogre? - Ông Jonathan nói.

- T-thưa ông, tiểu thư đang sốt cao ạ. - Geogre nói.

- Hyliam tôi ra lệnh cho cậu lập tức lên phòng con gái tôi, và chữa bệnh cho nó mau lên!. - Người cha già của Charlotte thốt lên.

- Vâng. Tôi sẽ cố hết sức. - Hyliam nói.

Lí do mà ông Jonathan hoảng loạn như thế, bởi từ nhỏ tiểu thư nhà Watson vốn có sức khoẻ chẳng hơn ai, và hay mắc các bệnh vặt vảnh. Nhưng hôm nay, một ngày có thời tiết rất xấu, nên nếu không chữa kịp thời thì Charlotte có thể chết hôm nay.

Arnold lòng bỗng cảm thấy không ổn, anh ngẩn mặt mình lên phòng Charlotte. Nơi nàng đang ho liên hồi, cơ thể đã quá rã rượi nên phải nằm lên giường. Đến khi Hyliam đến nơi, anh ta liền bắt tay vào chữa bệnh, gió bên ngoài hú hét không ngừng, cơn mưa tuyết một càng lớn hơn, dưới sự chứng kiến của ông bà Watson, Charlotte đã may mắn sống sót sau 5 tiếng khốn khổ.

- Tình hình là cô Charlotte bệnh tương đối nặng, và cần ít nhất bốn ngày để hồi phục. Ngày mai và mốt, tôi sẽ đến để xem sao, về chuyện tiền nong thì khi nào tiểu thư Charlotte khỏi bệnh thì tôi sẽ lấy tiền. - Hyliam nói.

- Sao cũng được. Mau đi đi. - Bà Helen nói.

Hyliam quay lưng bỏ đi sau đó, anh ta vừa bước ra là đã rơi vào ánh mắt của Arnold, ánh mắt của một kẻ đang cháy ruột cháy gan đợi chờ thứ gì đó. Suốt ngày hôm nay, Charlotte đã chẳng ra khỏi phòng nữa bước, cô chỉ được chăm sóc bởi Jeane Ann và bà Helen mà thôi.

Tối 19:51, khi Charlotte đã ăn tối xong. Nàng mệt mỏi ngồi lên ghế nhìn vào quyển sách vẫn chưa đọc hết trên bàn, khi nhìn ra ngoài. Trời vẫn tuyết vẫn rơi như mưa còn kinh khủng hơn nhiều khi so với sáng nay, nàng nhìn lướt qua chuồng ngựa của Arnold. Trong phút chốc đôi mắt Charlotte buồn đi nhiều, gục xuống bàn nàng chẳng biết làm gì tiếp theo ngoài việc than trời rằng, tại sao bản thân lại yếu đuối đến nhường này.

“Cốc!” “cốc!”

- Vào đi. - Charlotte nói.

Vẫn là ông Geogre nhưng tay ông đang cầm một bát súp nóng, tiến vào trong phòng. Đặt bát súp lên bàn tiểu thư, người quản gia tôn trọng nói:

- Thưa tiểu thư, bát súp này là do cậu Grimm lén nấu cho cô ạ. Cậu ấy hi vọng rằng, cô sẽ mau khỏi bệnh và có thể tươi cười lần nữa.

- Cảm ơn ông, và hãy nói với Arnold rằng, tôi rất vui khi thấy bát súp của anh. - Charlotte nói.

Khi quản gia Geogre bỏ đi, Charlotte từ từ ăn súp của Arnold, dù cô mới ăn tối không lâu. Lúc ăn đã được một nửa, nàng bỗng nghe thấy tiếng gõ kính cửa sổ. Đặt bát súp nóng xuống, Charlotte tiến lại cửa sổ phòng xem sao. Là Arnold đang gõ, anh trông rất mỏi tay rồi. Thấy vậy nàng tiểu thư vội vội vàng vàng mở ra cho chàng cao bồi vào trong, lúc Arnold vào trong phòng. Cả hai lại im lặng đến lạ thường, cho đến khi chùm tuyết trắng xoá trên đầu Arnold rơi xuống sàn mọi thứ mới ổn định lại.

- Không biết… bát súp tôi nấu có dỡ tệ không, thưa tiểu thư? - Arnold nói.

- Ngon lắm, hơn hắn tôi rồi. - Charlotte nói. - mà anh đừng nói chuyện như một người hầu được không? Bởi anh cũng chẳng phải người hầu gì nên nói vậy cũng hơn khó xử với tôi.

- Đ-được thôi, cô Charlotte. Mà cô bệnh nặng lắm sao?

- Đúng vậy, với sức khoẻ yếu đuối của tôi. E rằng, nếu lúc đó đang đi dạo trong phố chắc chắn sẽ chết rồi. Trời dạo nay thật kì lạ, lúc thì rất rực rỡ, lúc thì u ám như ánh mắt của anh lúc mới đến Middle Watson vậy.

- Cứ như này sẽ chẳng mấy chốc sân cỏ sẽ được khoác lên một lớp tuyết dày mất.

- Còn một điều nữa khi tôi mới đọc nhật ký của anh rằng, chữ của anh đẹp. Rất đẹp tựa như những chiếc lông vũ bay theo luồng gió tự do, và mãi chẳng tìm ra điểm dừng. Có lẽ tôi ẩn dụ hơi khó hiểu, xin thứ lỗi vì điều này. Từ lúc bị bệnh, tôi cứ mãi lèm bèm như một đứa vô tích sự vậy.

- Không sao đâu.

- Mà anh ở ngoài kia có bị cảm gì không?

- Tôi ổn mà. Người cần được lo là cô đấy.

- Vậy sao? Chao ôi! Thật là chán chết đi được, khi phải nằm trong cái phòng tù túng này.

- Nói vậy cũng không giúp cô khoẻ nhanh hơn đâu, thôi. Tôi nghĩ mình sẽ về chuồng ngựa, tối mai sẽ lên thăm cô tiếp. Chúc ngủ ngon Charlotte.

- Chúc anh ngủ ngon.

Arnold mở cửa sổ ra, anh leo ra ngoài rồi từ từ đi xuống. Charlotte chỉ im lặng thưởng thức bát súp của Arnold, khi vừa về chuồng ngựa. Mr Jambless đã chào đón anh bằng một ánh mắt bực bội, Arnold đưa tay xoa đầu Mr Jambless.

- Không sao,tôi về rồi. Ông không phải lo đâu.

Đến đây chàng nhìn ra nền tuyết trắng, trong vô thức nghĩ ra ý kiến rằng sẽ tạo ra một bộ thơ, mang tên “Poesie e Romantico”. Bộ thơ này sẽ là tập hợp của mười bài thơ ngắn, chủ yếu là anh nghĩ ra trong lúc rảnh rỗi.

- Tuyết Trong - Bài thứ nhất:

“Nền tuyết trắng như những ngôi sao,

Sáng mãi mà chẳng biết bao giờ ngừng.

Tôi chỉ mong chúng nằm yên đấy,

Để ai cũng nhìn được,

Mà chẳng thể phá hoại chúng.

Ôi chao! Thật phiền lòng,

Đôi lúc ta cần tìm một cái giếng.

Để nhìn vào trong đó,

Ta thấy bản chất thật của mình.

- Người và Trăng - Bài thứ hai:

“Ánh trăng sáng làm sao,

Rọi xuống thẳng mặt hồ.

Người đàn ông hồ đồ,

Lao đầu xuống mà ôm.

Bóng cô gái hiện ra,

Ông ta ôm thật chặt.

Ai cũng thấy lạ sao,

Người kia lại chết đuối.”

- Con Thuyền - Bài thứ ba:

“Sóng vỗ ồ ạt, lòng ta trôi dạt về Tây Phương.

Mãi nằm trong cơn mộng Mỹ,

Ta lên thuyền tìm tự do.

Đến khi ta đắng đo,

Gió chiều nào thuyền chiều đó.

Mãi chẳng thấy lối ra,

Ôi có con thuyền lạ.

Trôi dạt vào thuyền tôi,

Nó đã trôi xa xôi,

Thu hút tựa môi nàng.

Tựa một lời cám dỗ,

Vào chỗ trống tim ta.

Đến khi vội nhận ra,

Tôi chẳng còn gì cả.

Đứng ở nơi xa lạ,

Ta tìm lại hoài bão.”

- Nỗi buồn và hối tiếc - Bài thứ tư:

“Ta đã đứng ở đây,

Ngay trước dinh thự này.

Sau cánh cổng sắt lớn,

Nàng đã từng ở đây.

Đời nàng như hoa quý,

Nở một lần rồi tắt.

Liệu nàng có nghe không?

Những lời nguyện cầu kia,

Chỉ có ta mà thôi.

Gió không muốn ngừng thở,

Chúng thở như rên rỉ,

Chúng thở như kêu ca,

Đều do ta mà ra.

Ôi cây xẻng sắt này,

Đứng trước ngôi mộ nàng,

Ta sẽ kết thúc nó,

Làn ranh giữa hai ta.

Để nàng mãi bên cạnh,

Nàng mãi là của tôi.”

Đến đây anh gấp quyền nhật ký lại, thôi việc viết tiếp 6 bài thơ còn lại, anh ngó sang Mr Jambless đã ngủ yên trên đất. Trong vô thức thấy yên bình một chút, anh theo đó cũng ngủ theo.

Mùa đông ngày 6 tháng 1 năm 1874, 6:19. Arnold vừa ngủ dậy, anh liền nghe tiếng xe ngựa lóc cóc tiếng vào dinh thự. Bước ra là bác sĩ Hyliam, anh ta tiến vào bên trong. Sau một cuộc đàm thoại với ông bà Watson, bác sĩ đi lên phòng Charlotte dưới sự giúp đỡ của ông Geogre, và Jeane.

Sau mười hai phút, Hyliam bước ra nhìn ông bà Watson nói:

- Có vẻ tình hình bệnh của tiểu thư đã khắm khá hơn rồi, ngày mai tôi sẽ đến xem một lần nữa, thôi chào tạm biệt hai người. - Hyliam nói. - à tôi quên nữa, đây là số thuốc tiểu thư cần uống đây ạ. Mỗi ngày hai liều, sáng và tối.

Nói xong, anh ta từ tốn bỏ đi lên xe ngựa. Arnold không quan tâm, anh lấy nhật ký ra đọc vài dòng đầu tiên, một chút sự nhớ nhung cuộc đời trước kia liền ập đến. Nhưng cũng đã qua rồi, nên Arnold không thèm than thở nữa. Anh nhìn vào lớp tuyết dày lố bịch kế bên mình, rồi ngẩn ngơ nhìn vào phòng Charlotte. Bỗng khi nhìn qua kế bên mình, anh thấy Eliza trong tích tắc rồi lại biến mất.

Arnold gục xuống nhìn đôi tay của mình, đặt khẩu súng xuống đất. Anh thấy mình chẳng là gì cả, đúng hơn là như một bông tuyết nhỏ giữa sa mạc vậy, chẳng bao lâu nữa anh cũng sẽ tan ra và chết đi. Sự ngẩu hứng lại lôi kéo Arnold vào việc viết tiếp nhật ký, như một cách giải trí đầy ích kỉ. Suốt cả buổi sáng đến chiều, Arnold mãi viết nhật ký như một việc mình phải làm nếu như ngày mai anh chết vậy.

19:48, Charlotte ngồi trong phòng. Cô nhìn lướt qua tủ sách của mình, trên đó gần như là một thư viện khổng lồ với hàng trăm quyển sách trên đó. Rảnh tay, cô bèn lấy một quyển ra đọc lúc đợi Arnold, được vài phút. Tiếng gõ cửa sổ phòng liền vang lên, tiểu thư liền gấp sách lại đặt lên bàn mở cửa sổ ra cho Arnold.

- Chào buổi tối, Arnie. - Nàng tiểu thư vui vẻ nói.

- Từ bao giờ mà Arnie là biệt danh của tôi vậy? - Arnold nói.

- Từ bây giờ đó, dù sao thì sáng giờ anh làm gì?

- Chẳng làm gì ngoài viết nhật ký thôi.

- Xem ra anh có khá ít điều để làm ha?

- Sao cũng được, bệnh tình cô sao rồi?

- Tôi ổn, và cũng sắp khỏi bệnh. Tôi đoán vậy.

- Như thế thì tốt, à có chuyện này cần nói cô biết.

- Là cái gì?

- Bốn ngày nữa là hết tuần rồi.

- Đôi lúc tôi thấy anh như một phiên bản khác của tôi vậy.

- Tại sao?

- Không biết nữa, chắc do anh hay nghe tôi lèm bèm thành ra tôi nghĩ vậy.

- Không sao, đôi lúc tôi cũng nghĩ vậy. Haiz… Eliza, kệ đi.

- Tôi ghét mùa đông lắm, tại cứ đến mùa đông là tôi bệnh. Thật phiền toái cho những kẻ khốn khổ khốn đốn giống tôi.

- Vâng cô Charlotte, quả thật mùa đông là summat.

[Summat, cũng là từ lóng vùng Yorkshire. Mang ý nghĩa là “một cái gì đó”.]

- Sao anh hay dùng từ lóng vậy?

- Chắc do tôi là người Yorkshire, dù sao thì đêm nay trời sẽ lạnh đấy. Cô uống thuốc chưa?

- Tôi uống rồi, có nhất thiết phải hỏi cái đó không?

- Xin lỗi nhưng, có lẽ hôm nay chúng ta hết thứ để nói rồi, nên tôi sẽ về đây.

- Còn sớm mà, sao hai ta không chia sẻ thêm đôi điều về bản thân đi.

- Được thôi. Tôi trước. - Arnold nói. - tôi… thích im lặng, hồi bé tôi khá thích việc im lặng ngồi một mình. Đến bây giờ vẫn vậy, cô thì sao, Charlotte?

- Tôi nghĩ ra gì ngoài việc bản thân yếu đuối đến nhường nào, chỉ là tôi khá thích vẻ hoang dã của anh đấy, Arnold Grimm. - Charlotte nói. - đương nhiên rồi, sự hoang dã ấy chỉ có ở anh, ở riêng trong anh. Đúng lúc này, anh hoang dã hơn bất cứ điều gì tôi biết.

- Cảm ơn cô, nếu đó là một câu ca ngợi.

- Buổi tối đêm nay thật yên ắng, tôi cảm giác như chỉ có chúng ta đang tạo ra thanh âm mà thôi.

- Mà. Cô không thấy lạnh à?

- Có chứ, chỉ là tôi ở trong phòng nên nó bớt đi phần nào thôi.

- Cứ đà này, thì chúng ta sẽ nói chuyện đến sáng mai mất.

- Không sao đâu, mọi thứ ổn mà. Với việc tôi đang ốm đấy, anh phải lo chứ.

- Lỗi tôi, đáng lẽ tôi không nên như vậy.

- Thôi… tôi mệt rồi, hẹn anh vào tối ngày mai.

- Chúc cô ngủ ngon.

- Anh cũng vậy.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free