APOCALYPSE - Chapter 1: Nơi Tốt Đẹp Nhất (1)
Cảnh 1: Góc tối trong căn hộ
“Có một cây liễu rủ bên bờ suối,
Lá bạc soi mình trên dòng nước trong veo;
Nàng tới đó mang những vòng hoa kỳ dị, hoa cẩn chướng, bạch tầm ma và thúy cúc,
Hoa mao địa hoàng cánh dài mà những gã mục đồng du đãng thường đặt cho một tên tục tằn hơ
Song các nàng trinh nữ lạnh lùng lại gọi là ngón tay người chết:
Ở đó, nàng trèo ra những cành cây đu đưa để treo mấy vòng hoa cỏ dại;
Một cành liễu nhỏ ghét ghen với khách má hồng gãy rời,
Thế là cả người lẫn hoa gieo mình xuống dòng suối trào lệ.
Áo nàng tỏa rộng;
Nâng nàng lên trong giây lát như một ngư tiên:
Nàng vẫn ngâm nga hát những bài ca cổ,
Không hay biết gì đến nỗi hiểm nghèo,
Như thể bẩm sinh đã quen sống trên dòng nước.
Nhưng nào có kéo dài được đâu?
Áo quần đẫm nước cắt đứt tiếng hát du dương,
Nhấn chìm người con gái đáng thương kia xuống bùn tăm tối.”
- Ophelia
Ánh vàng từ mặt trời ban chiều len lỏi qua từng khe hở, nhuộm lên mọi ngóc ngách trong căn phòng, nuốt chửng mọi màu sắc vốn có. Duy chỉ có góc tối nơi Eve đang ngồi, nơi ánh sáng không thể chạm tới. Một người phụ nữ đã bắt đầu có tuổi, sống cuộc sống lẻ loi trong căn hộ giữa lòng London. Ánh sáng chói chang như muốn thiêu đốt tất cả cố với lấy cô, rồi đột ngột chững lại, thu mình lại sau những đám mây. Bỏ mặt cô và cả London đang ngập trong nắng, cứ thế nhường chỗ cho màn trời sao.
Mới đó mà đã tối, trăng như vươn lên cả đỉnh, ẩn hiện sau những bóng đèn đường le lói, tỏa ánh sương in lên tóc Eve, phản chiếu lại lên ô cửa ngập ánh đèn. Cô từng bước tiến lên cầu thang, đến bây giờ mặt trăng cũng chẳng níu kéo cô nữa, phát ra trọng lực yếu ớt mà mạ bạc tất cả.
Tiếng chuông điện thoại giết chết không gian tĩnh mịch, vẳng vọng trong căn hộ tối tăm, Eve không nhấc máy, tiếng chuông cứ reo vang... Nó ngừng lại, phát lên tiếng "cạch" một cái rồi tự chuyển sang chế độ để lại lợi nhắn:
-Xin chào. Cô Janis?
Mặc kệ lời nhắn cứ văng vẳng bên tai. nhưng Eve chẳng đoái hoài. Cô bước chầm chậm trong hành lang, rồi rẽ vào phòng tắm. Nỗi buồn nhấn chìm cô, kéo theo cả cơ thể vào dòng chảy vô hình mơ hồ như chính tâm trí cô...
Để rồi đột nhiên, một cánh hoa trắng rơi trên mặt nước. Nó bị nhuộm bùn, thoảng mùi rong rêu ẩm mục. Hương trăng dịu nhẹ trong đêm cũng không thể chạm tới. Sau màn đêm đen là một bóng tối cùng nổi buồn không nguôi.
Eve khẽ nở nụ cười hạnh phúc:
- Mừng em trở về...LUCE
Cảnh 2: Tiệc nhóm
_ FLORIDA 2008 _
Bảy lần trái đất quay quanh hết một vòng quỹ đạo, kéo theo đó sự tác động của trọng lực, không gian và thời gian cứ như lại bị bóp méo thêm sau mỗi lần. Mặt trời như kéo trăng rời xa khỏi ta, và cứ mỗi lần như thế. Trọng lực của Hill lại càng vơi dần đi đôi chút.
Eve từ trong taxi, dòm ra ngoài khung cửa mà nhìn chung quanh. Rừng tĩnh lặng với những quả thông bị cây ném qua hai phía bên đường, luồn cả vào gầm xe rồi lại lăn lông lốc trên nền xanh của đất. Mây và sương như hòa quyện. Vần vũ thành từng vốc, cuộn thành từng cục, kết thành nước và hơi ẩm rơi xuống, lững lờ hoà vào gió lạnh. Để rồi đến khi bóng trang viên lao xao trong tầm mắt .. Một cảm giác gì đó khó tả lại trào dâng trong lòng người phụ nữ.
-Cô Janis!
Một cậu trai trẻ, chừng hai lăm. Cũng khá ra dáng quý ông mà đã đứng ở cửa chờ khách từ trước. Anh lấy ô che, mở cửa taxi, rồi dẫn cô vào.
- Xin mời quý cô.
- Cảm ơn nhé... Chàng trai.
Miles cùng cô đi trên nền đá trải rộng dẫn đến bàn tiệc. Anh kéo ghế cho cô, đối diện với Owen. Cả hai mỉm cười chào nhau, rồi Owen đứng dậy, tiến đến bên Flora - kế bên cô là vị hôn phu, Thomas:
- Xin mọi người chú ý! Mọi người sẽ sớm được dùng bữa, nhưng trước hết... "Cô dâu" đã nhờ tôi phát biểu. Tôi cứ tưởng cô em gái nhỏ của mình cứ đùa! Sao lại mời một thảm hoạ như tôi cơ chứ? Ngay trong ngày trọng đại như hôn lễ hay sao? Nhưng, cô ấy lại giải thích "Không. Đây đâu phải hôn lễ... Tiệc nhóm thôi".
Mọi người bật cười rồi quay sang nhìn vào Flora đang ngượng đỏ mặt:
- Chỉ là tiệc nhóm thôi mà. Thật đó...
Miles nhanh nhảu đáp:
- Vậy mà anh là đám cưới, phải dùng "quyền lợi của người định cư ở nước ngoài" để tới trễ còn nói là do say, mệt do lệch múi giờ...
Owen đồng thời cũng cầm ly rượu, đưa ra lời phát biểu:
- Xin phép cho tôi nói ra suy nghĩ của mình.
Vì tôi muốn cảnh báo tất cả, thứ mà các người trẻ như các bạn không hề hay biết mình đang dấn thân vào thứ gì đâu. Chà... Đây là một thứ đáng sợ này. Có ai biết rằng gần như nửa cuộc hôn nhân ngày nay, đều chẳng kết thúc trong ly dị không?
- Có nghĩa là họ sống với nhau đến cuối đời? (Một vị khách thắc mắc)
Phải, điều đó cho thấy khả năng rằng cặp đôi của ta được nhìn nhau chết là rất cao. Một kết quả được ưa thích. Cơ mà tôi lại nghĩ thế này, khi mà ta thực sự yêu ai đó thì đồng nghĩa rằng ta phải chấp nhận rằng việc tình cảm mà ta dành ra cho người đó, nó xứng đáng với nỗi đau khi mất đi họ...
Owen đưa mắt nhìn từng người, rồi dừng lại, in vào chỗ Eve:
- Thế thôi. Nếu điều đó làm bạn sợ. Là một người từng trải, tôi khuyên các bạn hãy chạy đến một nơi nào đó thật xa khi còn có thể. Trốn đến bờ biển Bali mà hút chích, sống hết mình mà suy nghĩ về cuộc đời. Hãy chạy đi, khi bạn còn trẻ và còn khỏe khoắn. Bởi bầu trời xanh kia chẳng cho không ai thứ gì đâu...
.............
Cảnh 3: Rượu và ma
Căn phòng cổ kính mang đậm dấu ấn thời Victoria, nơi mà cô dâu Flora đang ngồi tán gẫu với những người bạn của mình. Sau tiệc, mọi vị khách đều được mời ở lại qua đêm tại trang viên.
- Không tôi nghiêm túc đó, tôi đã từ chối ở lại rồi.
Thomas cũng có hội cho những cậu trai, anh đáp lời:
- Nhưng tôi đã năn nỉ cô ấy... chỉ một đêm thôi.
- Tôi đâu biết mình có quyền ở lại. Còn chưa cưới nữa mà! Đã vậy còn trước tuần trăng mật. Nhưng Thomas cứ nài hoài...
- Ba căn suite lận! Tôi muốn tận hưởng một chút gì đó hoài cổ trước tuần trăng mật. – Thomas nháy mắt với cô dâu, sớm thôi khi tiệc cưới xong ta có thể ngả nghiêng trên lầu...
- Tôi đã nói là "không"! Sau khi biết nơi này có ma. Khoan, chỉ nghe kể thôi. (Flora dừng lại, ánh mắt như lướt qua điều gì đó vừa chợt hiện trong tâm trí – một thứ gì đó giống kịch bản phim kinh dị.)
- Chứ không phải cô đã thấy à? - Những người bạn hùa nhau chọc Flora, họ cười phá lên.
- Không! Trời ạ, không thấy. Nếu thật sự thấy hồn mà cô gái hay nữ tu than khóc ở góc thì tôi sẽ chả kết hôn ở đây.
- Nghe kể thôi. Đây từng là từ viện những năm 1930. Nằm trong gói dịch vụ. Họ kiếm thêm một ít lợi nhuận từ chuyện ma. (Thomas cũng hùa theo.)
- Ôi thôi nào! Nếu thực sự đang tổ chức đám cưới mà ma nó cứ ra hù thì đổ bể hết, cũng không cần mấy ma sơ đọc thánh kinh cho nghe đâu. Em thích nghe chuyện ma, chỉ là không phải đến mức mà ngủ chung với chúng đâu. Bọn em còn định sẽ đi tuần trăng mật ở Thái Lan kia kìa.
- Vậy hãy cảnh giác với mấy trại voi. (Có người bạn trong đám đông lên tiếng.)
- Voi à? Tôi thấy chúng dễ thương mà. (Cô dâu thắc mắc về lời cảnh báo.)
- Họ nói có khác bị nghiền nát phần đầu vì trượt chân té rồi voi dẫm lên. Sau đó nó còn dùng vòi kéo lê xác anh ta đi khắp nơi và dẫm đạp cho đến khi cả xương sống gập đôi lại.
- Nghe xong chắc tôi không dám cưỡi voi luôn quá...
- Chuyện ma con nít bên đó còn tởm hơn.
- Ghê rợn hơn đúng không?
- Mấy cái bùa ngải bên đó... Anh nghe nói họ dùng xác trẻ sơ sinh làm thành búp bê. (Miles hùa theo để chọc cô em gái.)
- Không đời nào! (Cô dâu không tin được vào thứ mình vừa nghe.)
- Mấy đứa trẻ chết do phá thai sẽ được đem đi niệm chú, ướp xác rồi nhét vào búp bê...
-Tôi biết một chuyện.
Eve lên tiếng, mọi ánh mắt dồn về cô, không khí trầm xuống...
-Đây không phải là chuyện của tôi. Mà là của người tôi quen. Và chuyện dài lắm...
- Chà, dường như chúng ta có đủ thời gian... Và đủ rượu. Sao lại không? (Owen tán thành.)
- Vậy được rồi...
Eve nhấp một hớp, rượu phản chiếu ánh trăng mạ lên tóc cô ánh bạc mơ hồ. Len lỏi vào cả không gian khiến nó như cô đặc lại, chỉ còn tiếng điện âm ỉ từ bóng đèn huỳnh quang và ánh sáng chao đảo ngoài khung cửa.
-Xin phép nói lại. Đây vốn không phải chuyện của tôi... Nhưng nó có đủ mà các kiểu. Và nếu chuyện về một con ma đã đủ tồi tệ rồi. Vậy có rất nhiều sẽ như thế nào?
_ LONDON 1987 _
Lucy, một cô gái trẻ đơn độc, chọn nghề gõ đầu trẻ. Lòng bất an, cô đã tới London để hồi đáp trực tiếp mẫu tin tuyển dụng của ngài Henry Hill, người đang tìm cho đứa cháu trai, cháu gái của mình một cô gia sư. Vị trí toàn thời gian. Hơn nữa, được sống cùng trong một định thự lâu đời ở Essex. Một nơi đẹp tuyệt vời, trơ trọi giữa miền quê.