Apak: Người đẹp và kẻ phàm ăn - Chương 2: Chapter 2: Parfait cam
Trong một cửa hàng sáng sủa với ánh đèn vàng và các tủ kệ kim loại được sơn trắng. Sau một quầy thu ngân với những máy móc tính tiền nhìn cứ như lỗi thời so với những gì được bày bán.
Một người đàn ông hói nửa đầu nhưng thân hình rõ cường trán. Trên mặt ông không có sẹo, nhưng bàn tay ông thì chất đầy những cuộc chiến. Ông để râu. Mặc một bộ texudo.
“Sao cậu về trễ thế?”
Ở đây bán vũ khí, và không chỉ vũ khí. Các túi lương thực, các loại thuốc tiêm và uống và các vật dụng công nghệ cao.
“Tôi gặp chút rắc rối với một cô gái.”
“Trừ 20 Kin lương cậu nhé, vì làm tôi lo lắng.”, người đàn ông đưa tay vào hộp thu tiền, lấy ra một xấp rồi bắt đầu đếm.
“Tha tôi đi mà Marcus… Lương lộc đã chẳng đủ ăn rồi.”
“Đừng có gọi tên ta! Phải là ông Cartier, thằng nhãi… Mà lương nào cho cậu đủ ăn được mà nói.”, ông chìa ra một sấp 10 tờ mệnh giá 50 Kin.
Martin đếm lại rồi gật đầu, “Cảm ơn ông nhiều.”
“Với lại tối nay cậu đi gặp ‘ông ta’ nhé.”
“Rồi rồi. Thôi tôi đi ă-“, tiếng của cánh cửa kính sau lưng cậu vang lên kèm theo một âm thanh quen thuộc.
“Cuối cùng cũng tìm được!!”, Callista bước vào, rồi chặn luôn ở cửa.
“Sao cô biết tôi ở đây..!?”, thay vì khuôn mặt hớn hở khi nhìn ông Marcus(đúng hơn là tiền của ông), cậu trưng lại vẻ lạnh lùng quen thuộc.
“Là duyên số đó~ Tôi chỉ đơn giản là đi vòng quanh và rồi thấy anh ở đây!”
“Và theo lời anh, tôi đã đến bệnh viện. Lắp cả tay mới luôn này!”, cô đưa cánh tay trái giờ đã trở thành một mảng kim loại của mình lên, cử động ngón tay một chút để khoe khoang.
Nhưng bỗng những cử động máy móc ấy dừng lại, và kẹt cứng.
“Ấy ấy ấy, đừng có hỏng mà!”
“Đem nó lại đây.”, ông Marcus trầm tĩnh nói.
Nghe lời, Callista bước đến quầy, đặt cánh tay máy của mình lên bàn.
“Để coi… À, cháu chưa tra dầu lần nào đúng không… Lúc lắp tay người ta không dặn à?”
“…Vì cháu thanh toán trước nên có tay xong là chạy ngay đi tìm cậu ấy rồi. Tehee~”
“Mà khoan đã… cậu ta đâu rồi!?”
“Đừng lo, ta biết thằng nhóc đó đi đâu. Rồi, cháu thử đi. Tay máy này là loại rẻ tiền nên phải tra dầu thường xuyên đấy nhé. Nếu cháu đến đây thì ta sẽ làm miễn phí cho.”
“Ơ, được không ạ? Cảm ơn bác nhiều nhé!!”, vừa thử cánh tay máy của mình, Callista vừa cảm ơn ríu rít.
“Tất nhiên là mỗi lần làm thế cô thiếu nữ đây phải mua gì đó .”
“Thôi thì cũng được vậy…”, cô rũ xuống, “Vậy lần này cho cháu mua một chiếc [thẻ chứng nhận] nhé.”
“Được thôi, 10 Kin loại rẻ 20 loại tốt.”
“Cho cháu loại rẻ!”, cô đưa cánh tay máy của mình đến chỗ máy tính tiền.
Ông Marcus bấm nút vài cái, rồi chiếc máy kêu một tiếng bíppp.
“Rồi, chân thành cảm ơn quý khách. Thông tin tặng kèm đây, đến quán Nat ở góc đường và cô bé sẽ thấy cậu trai kia ăn sáng. Với lại nhớ nhé, cậu ta cứng đầu lắm đấy.”, ông Marcus đánh mắt như thể muốn ẩn ý gì đó.
——
“Tôi ngồi đây nhé.”
“Không!”, Martin khó chịu ra mặt, gằn giọng nói.
“Cảm ơn.”, cô nhẹ nhàng ngồi xuống.
Bây giờ vẻ ngoài của cô trông cởi mở y như tính cách của mình vậy. Chiếc áo dày cộm đã bị cô cởi ra và buộc vào ngang hông. Để lộ ra chiếc áo ba lỗ màu xanh thẫm bên trong.
“À anh bồi bàn, cho tôi gọi một phần giống như cậu đây nhé.”
“…Chị chắc chứ? Là 4 đĩa rau xào và 3 phần thịt bò nướng 250g đó ạ…”
“Hả!?… Cậu vừa ăn tôi mới 3 giờ trước và giờ đang nốc thêm gần cả cân thịt bò á?”
“Thì sao.”, cậu đưa cho cô một ánh mắt khinh rẻ.
“…Vậy làm ơn cho tôi xin memu ạ.”
Cô cầm bảng menu nền đen chữ trắng lên tay. Trên đó cũng có khá nhiều món. Nào là các loại thịt nướng, salad trộn, rau xào và các thức uống. Nhưng dù nhiều lựa chọn là thế, nhìn quanh các bàn đều chỉ có quen thuộc thịt nướng, một món rau xào nhìn như sâm biển thấm đẫm dầu, và một ly nước lọc.
“Cho tôi một đĩa thịt bò nướng và sâm sa mạc xào.”
“Dạ vâng”, anh bồi bàn ghi chép một chút rồi chạy vào trong.
Khi cô quay lại, khung cảnh lọt vào mắt cô là một màu mát lạnh. Martin đang ngồi nhìn ra đường, qua lớp cửa kính. Cậu chống cằm. Ánh mắt không ngừng đưa theo một vài người đi bộ. Bộ áo cậu đen ngòm, còn mái tóc ban đầu cô tưởng là đen lại lộ ra rằng là một màu xanh lam đậm. Ánh nắng nhẹ nhàng của buổi sáng sớm không lọt được vào nơi đây, nó chỉ phản chiếu và trở thành một cái nhìn xanh nhẹ của đấng bề trên, bao trùm thành phố.
Quán này nằm trong một lối đi nhỏ hơn so với con đường lớn dọc xương sống thành phố kia. Nên sự tấp nập ngoài quán gần như không có. Vậy mà bên trong lại khá ồn ào.
“Nè nè, anh biết tại sao mấy món khác đều đắt hơn hẳn hai món này không?”
Phần ăn của Martin đã ra đến bàn, và ngay khi cậu đang cầm nĩa lên chuẩn bị thưởng thức, Callista đã ngăn cậu lại bằng một câu hỏi.
“Cô mới tới đây à?”
“Đúng vậy, tôi vừa tới hôm qua và sáng nay đã để lại luôn một cánh tay vào bụng anh. Mà giờ bình tĩnh lại thì thấy ghê thật…”, cô nhăn mặt, đưa tay lên như sắp nôn.
“...”, phần ăn của Martin đã ra đến bàn.
“Thôi mà trả lời tôi đi, tôi tò mò lắm rồi!”, mắt cô sáng rực, và cô lại lần nữa nói rất nhanh.
“Bởi vì ở đây có dược đoàn Apollo, họ cần nhiều bò để dùng sữa làm thuốc cho chúng ta. Do đó những nông trại tầng giữa đều đua nhau nuôi bò rồi. Chỉ còn các tầng cao đầu tư vào mặt hàng đắt đỏ mới nuôi heo và gà. Hàng nhập vào thành phố cũng chỉ có một lượng rất ít là thực phẩm, nên chỉ có những thứ tự nuôi trồng hoặc lấy từ sa mạc mới rẻ được.”
“Hiểu rồi. Cảm ơn nhé! Mà anh sống ở đây bao lâu rồi?”
“Từ nhỏ… Nhưng mà cô làm ơn để tôi ăn đi mà.”
“Có ai cấm anh ăn nào? Vừa ăn vừa nói cũng được mà.”
“Tôi vẫn đang làm thế đây nhưng mà, cứ thi thoảng lại phải dừng mà nói chuyện với cô thì khi nào xong.”, đưa miếng bò một cách bạo lực vào mồm, Martin vừa nhai vừa nói.
“A đồ ăn của tôi đây rồi.”
Callista rất hớn hở, nhưng Martin thì mặc kệ cô mà cắm đầu vào ăn. Rồi cô cũng thong dong ăn uống.
…
Đương ăn, bỗng trong lòng Martin nổi một thôi thúc gì đó. Một thôi thúc trong lòng ngực yêu cầu anh ngước lên.
Nghẹn.
Thế là cậu vớ ngay lấy ly nước cạnh mình, khó khăn nuốt xuống từng ngụm.
“Haahh…”
Sau khi đã thoã được cái khó chịu ở đường thực quản, ánh mắt cậu lại bị kéo ra khỏi tâm hồn. Cậu vô thức nhìn vào cô gái trước mặt mình.
Vô thức nhìn chằm chằm.
Cậu nhìn theo đôi tay mảnh khảnh của cô, lúc này đã không còn trong bộ áo tay dài mà lộ ra hết. Đôi tay ấy trắng trẻo, nhưng đó không phải thứ cậu chú ý. Cậu chú ý đến cử chỉ thanh lịch của cô. Đó là những hành động mà một kẻ tự do như cậu sẽ chẳng bao giờ làm. Hẳn cô phải được nuôi dạy kĩ càng.
Cô không giống cậu, cuối gầm mặt xuống ăn. Thay vào đó, Callista ngồi thẳng thóm trên ghế, đầu chỉ hơi hướng xuống và chậm rãi xiên từng miếng thịt và rau đưa lên miệng.
“Anh nhìn gì thế?”
“Không có gì.”
“Đừng cọc cằn thế chứ… Anh muốn hỏi gì sao? Không giống anh, tôi rất sẵn lòng trả lời bất cứ câu hỏi riêng tư nào nhé!”, cô rạng rỡ.
“Ra vậy, một cô gái lẳng lơ. Vậy mà tôi cứ tưởng cô là con nhà gia giáo gì cơ đấy.”
“Ơ, nhưng tôi đúng là con nhà gia giáo mà. Mẹ tôi là sĩ quan đấy nhé.”, như để chứng minh cho câu nói của mình, lời nói của cô hơi trầm xuống, giọng điệu cũng dịu dàng. Khuôn mặt cô không còn cười toe toét nữa, mà là một cái mỉm nhẹ.
“…”, Martin nghệch mặt ra.
Rồi lại cắm mặt xuống ăn.
“Hehehe, ra là anh thích kiểu con gái này sao?”, Callista lại trở về hình ảnh năng lượng mọi thường.
Cô mong chờ một lời phủ nhận của cậu. Nhưng lại chẳng có gì
“Ơ thật à? Nhưng tôi lại thấy thích mình như bây giờ hơn… Cơ mà nếu anh chịu đi cùng tôi thì thi thoảng tôi cũng sẽ như lúc nảy đấy. Và tôi cũng sẽ khao anh ăn. Quá lời rồi đúng không?”
“Đi đâu cơ?”, chưa nuốt miếng thịt trong miệng, Martin vừa nhai nói.
“Tôi đang tìm một người, nên mới đến tận đây này.”
“…Ai thế? Có thể tôi sẽ biết đó, vì những kẻ bí ẩn ở chỗ này thì khá là thân với tôi.”, cậu hơi ngẩng mặt lên, tỏ vẻ quan tâm đến vấn đề này.
“Tôi không biết. Nhưng có cách để biết một người có phải người tôi tìm hay không. Nghe có hơi vô vọng nhưng tôi tin rằng nữ chúa Helia sẽ dẫn lối để cả hai gặp nhau.”
“Trước mặt tôi thì đừng có nhắc tới thánh thần gì, nghe chướng hết cả tai. Mà, tại sao cô lại muốn tìm người đó?”
“Để tôi kể anh nghe một câu chuyện nhé.”
“Ngắn gọn thôi!”, Martin ngắt lời.
“Rồi rồi. Đó là lúc tôi bị bắt cóc, bật mí cho anh tôi là một trường hợp đột biến phi pháp đấy nhé. Dù đúng hơn là vật thí nghiệm thành công. Lúc đó tôi còn rất nhỏ nên giờ cũng không nhớ gì nhiều. Nhưng chắc chắn một điều, tôi đã bắt gặp một cậu bé cũng tầm tuổi tôi được đưa tới chung xe. Chúng tôi trò chuyện đôi chút, nhưng rồi lại bị tách ra hai nơi. Tôi thì bị đưa đi thí nghiệm, còn cậu ta thì ở đâu đó khác. Tôi nhớ là mình có vùng vẫy nhưng bị tiêm cho một liều thuốc mê, thế là ngủ luôn tới khi tỉnh dậy với đôi tay đầy vảy. Nhưng đúng lúc tôi đang tuyệt vọng khóc la trong một căn phòng giam thì cậu ta tới, cắn gãy song sắt và rồi điều cuối cùng tôi còn nhớ là cậu ta biến mất vào sa mạc, còn tôi thì bị bỏ lại ở một cái hốc bê tông.”
“Oáppp…. Cậu chuyện chán quá. Có chắc là không phải cô mơ không thế? Mà thế thì cô tìm cậu ta làm chi, cũng chẳng phải tình sâu nghĩa nặng gì. Với lại chắc gì cậu ta còn sống.”
“Tôi không giỏi kể chuyện lắm… Nhưng tôi chắc chắn cậu ấy là thật. Và cậu ta là ân nhân của tôi mà, ít nhất tôi cũng muốn cảm ơn cậu ta một lời!”, cô phồng má.
“Thế thôi tôi xin kiếu, tôi thích công việc của mình hơn.”
“Việc gì thế? Hình như anh làm việc cho ông chủ tiệm vũ khí…”
“Tôi đi giao hàng, mấy gã cắm rễ luôn ngoài sa mạc hay đặt lương thực lắm.”
“Ồ… Ra đó là lí do anh ở ngoài đó, nhưng tôi lại thắc mắc lần nữa nhé? Sao anh phải ăn thịt tôi thế… ớn lạnh quá, càng ngày càng thấy ghê… Chẳng phải anh chuẩn bị chút lương khô là được rồi à?”
“Tôi có chuẩn bị chứ, nhưng ăn hết rồi.”
“Hiểu rồi…”
“Vậy thôi tôi đi trước.”, cậu đứng dậy.
“Ê này! Thanh toán đi đã chứ. Cậu định để một cô gái trả cho bữa ăn vô độ của mình sao?”, cô lên giọng.
“Ừ nhỉ. Quên mất. Bồi bàn… Đây.
”
“Cảm ơn quý khách ạ, nhưng còn phần của cô đây?”, anh bồi bàn cuối chào.
“Thì cô ta tự trả chứ sao lại hỏi tôi?”
“…Vậ-“, anh bồi bàn định tiễn khách thì bị ngắt lời.
“Mời tôi một bữa khó lắm sao?”, lại là vẻ ngoài của một “tầng lớp trí thức”, nhưng vẫn đáng yêu theo cách của một cô thiếu nữ.
“Ưrghhh… Bao nhiêu?”
“Chỉ 50 thôi ạ.”
“Đây.”
“Cảm ơn nhé! Vừa đúng lúc tôi ăn xong rồi, tiếp theo ta đi đâu đây?”
“…”, cậu lặng thinh suy nghĩ một lúc.
“Được rồi, tôi từ bỏ… Giờ tôi đi ăn tráng miệng, nhưng lần này không trả cho cô nữa đâu đấy!”
Callista lại bám sát theo Martin, nhưng khác rằng, giờ cô đã được cậu chấp thuận.
“Hehe”
——
Cả hai đến một quán bánh ngọt. Nơi đây là một cửa tiệm ở đường lớn, nên ánh nắng đã có góc để chiếu được vào quán. Làm cho không khí bên trong ấm áp hơn hẳn.
“Cho tôi một chiếc bánh việt quất, loại cỡ số 5. Ăn tại quán luôn ạ.”
“…”, Callista lẳng lặng đứng cạnh cậu.
“Cô không gọi gì sao?”
“Thì anh gọi cả chiếc mà, ít nhất cũng chia cho tôi vài miếng chứ nhỉ?”, cả hai bước đến bàn sau khi gọi bánh.
“Không.”
“Cho tôi một phần bánh dâu!”, cô quay lại quầy ngay.
Rồi cả hai ngồi ăn vui vẻ, đúng hơn là một người vui vẻ và một người cam chịu.
——
“Giờ chúng ta sẽ đi ăn gì tiếp đây?”, Callista đã đợi Martin ăn cả buổi, khi thấy cậu ăn xong cô lên tiếng.
“Túi tiền của tôi có đáy mà! Giờ tôi sẽ chỉ đi uống một ly nước thôi.”
——
“Cà phê đen đúng là hợp với anh ha… À, tôi có ý này hay lắm! Anh thấy tôi hợp với món nào?”
“…Có quan trọng không?”
“Có chứ! Đây là một câu hỏi để tôi biết được ấn tượng của anh về tôi đó!”
“Nếu là ấn tượng thì đơn giản mà. Lắm mồm.”
Cô phồng má, “Hứ!”
“Nhưng nếu là nước thì…”, cậu lướt mắt qua menu khá đa dạng so với một nơi cằn cỗi, dù ngoài các loại cà phê, sữa và cà phê sữa ra thì đều đắt đỏ.
“Parfait cam. Đẹp mắt, vị ngọt và chua vừa phải.”
“Ỏoo, anh đang khen tôi sao?”
“Và béo nữa”, Martin nảy giờ vẫn chẳng chịu nhìn Callista lấy một lần. Giờ lại đang nhìn chằm chằm vào mặt cô, rồi hướng dần ánh mắt xuống.
Cậu được tặng một bạt tai.
——
“Mà tôi nói này, tôi sẽ chỉ có thể để cô theo mình đến tối thôi nhé. Sau đó thì cô phải buông tha tôi thôi. Nếu không mạng cô tôi khó mà giữ được.”
“Nghe đáng sợ thế? Đến tối anh sẽ hoá thành thú hoang hay gì đó đại loại vậy à?”
Cả hai vừa ăn xong bữa trưa và giờ đang đi đến một cửa hàng quần áo. Tất nhiên không phải vì Martin muốn thế, mà là vì Callista hứa sẽ khao cậu bữa tối nay nếu cậu chịu đi theo.
“Không phải, thi thoảng đến tối tôi sẽ phải đi gặp ‘bố’. Và ông ấy thì không vui đâu nếu thấy cô lãng vãn ngoài cổng.”
“…Anh bao nhiêu tuổi rồi? Đến tầm này mà phụ huynh vẫn không cho quen bạn gái sao?”, cô cười khúc khích, “À mà anh thấy sao?”, cô ướm lên người một bộ đầm xoè màu xanh thẫm. Đó là một cảnh tượng khá đáng xem, đặc biệt là khi giờ cô đã có thêm một điểm nhấn nữa ngoài khuôn mặt và mái tóc bồng bềnh. Cánh tay máy kia ngoài một thay thế có ích, còn là một vật thời trang làm cô trông hiện đại hơn.
“Tôi nghĩ cô sẽ hợp váy hơn là đầm… Mà cô có phải bạn gái tôi đâu! Ý tôi là ông ấy là chủ tịch Tập đoàn vũ khí Apak, nên tất nhiên là tôi sẽ không dẫn cô đi gặp ổng được.”
“Không ngờ cái gốc anh lớn đến thế luôn đấy, vậy mà anh thiếu tiền sao?… Mà thôi được, tôi hiểu rồi. Vậy sáng mai tôi có thể tìm anh ở đâu đây?”
“Là tôi được nhận nuôi thôi, với lại là tôi chọn tự lập chứ không thèm ăn bám đồng tiền của cái gã đáng ghét đó… Nếu thật sự chúng ta có duyên thì sẽ gặp, không phải cô đã nói vậy sao?”
“…”, cô lập tức để bộ áo lên lại giá treo, chấp tay cầu nguyện.
“…?”
“Thôi tôi đi thử đồ, lát anh sẽ phải khen thật lòng đấy nhé!”
“…Không được chê à?”
Cô ngoảnh mặt vào buồng thay đồ.
——
“Mì ý ở đấy ngon thật!”
Cả hai vừa ăn xong bữa tối. Còn mặt trời thì đang lặn dần xuống sau lưng họ. Từng tia vàng cam len lõi xuống từng nhánh cây khó lắm mới chống chọi được cái khô hạn nơi đây. Họ ngồi trên một băng ghế, dù chẳng biết vì sao họ làm thế. Họ đơn giản là nhìn thấy một nơi nghỉ chân trống trải. Làm họ muốn ngồi.
“Đúng vậy.”
“…Anh sắp phải đi rồi sao?”
“Ừm.”
Phía sau họ là một công viên, những nhánh cây xanh hiếm thấy làm cho nơi đây có thể coi là địa đàng giữa địa ngục. Nắng chiều nặng trĩu, lòng họ cũng nặng trĩu.
“Chúng ta sẽ gặp lại chứ?”
Đồng hồ tích tắc, bây giờ là 5 rưỡi.
“Tôi sẽ không đi đâu cả, không thể đi đâu cả. Chỉ quanh quẩn ở trong thành phố và ngoài sa mạc. Nên nếu cô không rời đi, khó mà tin được rằng ta sẽ không gặp lại.”
Từ xưa nay, Martin luôn tin rằng bản thân sẽ cô độc đến hết kiếp. Bởi cậu chọn như thế. Nếu có một người ở cạnh bên, làm sao có thể chắc rằng một lúc nào đó cậu sẽ không cắn xé họ theo nghĩa đen? Cậu đã từng làm thế rồi, nên nỗi sợ đó là có căn cứ.
“…Hiểu rồi.”
Nhưng giờ cậu sợ phải rời xa cô. Cậu luôn ăn, và uống. Dù cậu chưa từng làm việc đó với một lòng háo hức. Vậy mà trước bữa tối cậu đã nhận ra, mình mong chờ được ngồi vào bàn, được nếm thử xem hương vị của món mì có gì khác lạ. Và cậu mong chờ được ngắm nhìn lại cái cách mà cô gái cùng mình thưởng thức nó. Hay không sâu xa như thế? Hay cậu chỉ muốn. Được cùng ăn.
“Vậy… Tạm b-“
“Cho cô cái này.”, cậu lấy ra trong túi một chiếc bật lửa.
“Hả…?”, cô xoè tay ra nhận lấy.
“Tôi quý cái bật lửa này lắm đấy. Thế nên, lần sau chúng ta gặp lại, cô nhất định phải đưa nó lại cho tôi!”
Callista nhìn vào ánh mắt cậu, biết rằng đó là sự ngại ngùng.
Và cũng biết cậu đang muốn nói gì.
“Hẹn gặp lại.”, cô đứng dậy, đưa hai tay ra sau nắm vào nhau. Và mỉm cười. Nụ cười sáng hơn cả mặt trời sau lưng cô. Nụ cười ấy tiến sâu hơn cả món mì lúc nảy vào lòng Martin.
“…Ừm.”
Callista rời đi trước.
Còn Martin thì ngồi đó thẫn thờ một lúc lâu.
“Mình đang làm cái quái gì thế?”, cậu cuối gằm mặt xuống, vò đầu.
Nhưng thời gian thì cứ bỏ mặc cậu. Trôi. Chiếc đồng hồ cạnh đó điểm 6 giờ. Cậu phải đi. Không có lựa chọn.
Cậu rời khỏi công viên và trở lại con đường. Một mạng lưới đường chằng chịt. Cứ mỗi 10 bước sẽ là ít nhất ba ngã rẽ mà cậu phải chọn. Nhưng cậu lại chẳng hề có lựa chọn.
Và rồi, cậu đến được một toà nhà.
Toà nhà ấy cao chắc không dưới 50 tầng, và bề rộng phải gấp 3, 4 lần một căn nhà đất bình thường. Nhưng như một bộ đồng phục, bức tường bao quanh phần dưới dù được sơn cũng chỉ là một màu bê tông bám bụi. Và ở phần trên, cửa kính dù được lau thường xuyên, trong suốt nhưng lại ngột ngạt còn hơn cả một cái hộp bê tông. Không phải vì cửa kính. Bởi vì ‘bố’. Luôn nhìn xuống.
“Bố đang đợi đấy, em nên nhanh lên đi.”
Cậu vừa bước ngang cửa, một anh chàng mặc suit đen cao ngang Martin nói ngay. Người anh ta khá gầy, nhưng có vẻ lại là chân bảo vệ.
“Em biết rồi. Mà em tưởng nay là ca của anh Leo?”
“…”, mặt anh ấy có hơi trầm xuống.
“Nó chưa về.”
“…Vậy ạ…Thôi em đi đây.”
Cậu bước vào thang máy, nhấn nút lên tầng 47.
Và rồi khi thang máy kêu ting lên rồi mở cửa, cậu bước ra.
Bên ngoài là một căn phòng sang trọng được lót thảm da, bàn ghế bằng gỗ. Một cảm giác cổ điển. Toàn bộ tường đều là kính, để lộ ra độ cao đáng kinh ngạc của nơi này. Một cái nhìn của thế hệ mới. Tuy nhiên như thế làm cho tổng thể trông không hài hoá lắm.
“Con đây rồi, con trai của ta.”, một người đàn ông ngồi sau chiếc bàn ở phía đối diện cửa lên tiếng.
“Vâng vâng, con đây. Vậy, hôm nay nhiệm vụ của con là gì?”
“Không lẽ phải có việc ta mới được gặp con sao?”
Ông ấy trông to lớn, và bặm trợn. Từng thớ cớ dù đã già nhưng lại không hề yếu ớt. Và một vết xẹo lớn ở mắt trái là bằng chứng cho việc ông đã thực dùng đến chúng.
“Ngồi đi. Ta đang có Gin với Whisky.”
“Vậy cho con một shot Gin đi ạ.”, thấy ông ấy mang lên hai chai rượu bằng thuỷ tinh từ hộc bàn, mắt Martin sáng loá.
“Hahaha, đúng là ta chưa quên sở thích con trai mình mà!”, ông rót rượu ra hai ly nhỏ, “Nhưng lát ta còn việc, chỉ một shot thôi.”
“Vâng.”
Rồi cả hai uống hết ly của mình trong một hơi.
“Haaa”, hai người đồng thanh.
“Mà, con đã nghe về Leo chứ?”
“Lúc nảy con vừa nghe anh Peter nói.”
“Tốt. Vậy để ta nói thẳng, tuần trước ta giao nó việc ‘nghe ngóng’ ở bên Giáo hội Helia. Nhưng đáng lẽ đêm qua nó phải về, thì đến tận giờ vẫn không thấy xác.”, ông ngập ngừng, rồi rót thêm một ly nữa, uống cạn.
“Dù những đứa con của ta quý giá thế nào. Thì Helia cũng không phải là một bên mà có thể gây chiến chỉ bằng một lý do mơ hồ. Nên ta muốn nhờ con đi xem xét. Và chắc con biết nếu chúng bẩn thì việc tiếp theo là gì nhỉ?”
“Vâng, con hiểu rồi.”
“Tốt lắm.”
“Vậy con xin phép.”
…
Lại một chuyến thang máy nữa. Dù anh trai mình có lẽ đã chết, nhưng Martin lại chẳng thấy gì cả.
Dù đúng thật là cậu, cả hai, hay đúng hơn là cả bảy anh chị em đều được nuôi nấng bởi người cha kia. Nhưng gia đình không thể là cách họ gọi nhau. Từ khi được nhận nuôi, tất cả đều được nuôi dạy theo một chương trình riêng để tối đa hoá tài năng của mình. Và rồi khi tất cả chín muồi. Bọn họ được thả ra và đảm nhận các vai trò. Với Martin, đó là “dọn dẹp”.
“Martin này!”, thấy cậu từ xa, anh Peter vẫn gác ở cổng lên tiếng gọi. “Nảy có một cô gái đến gửi em cái này.”, anh đưa ra một phông thư trắng.
(Hửm…Không lẽ là Callista?)
“Em cảm ơn.”, cậu nhận lấy phông thư, bước ra ngoài rồi xé ra.
Bên trong là một tấm ảnh. Và…
Một cái răng.
“!?”
Cậu giật mình khi nhìn thấy thứ ấy. Và rồi đôi tay run rẩy của cậu luồng vào phông thư, lấy tấm ảnh ra.
Tấm ảnh ấy chụp Callista.
Bị trói cùng một vết bầm lớn trên mặt, cộng thêm một con dao đang kề lên cổ. Và một dòng chữ “Đến nhà ga số 2 trước 7 giờ hoặc con ả này chết.”
“Mấy giờ rồi?”, cậu ngó nghiêng xung quanh.
Không có cái đồng hồ nào cả.
Chỉ có màn đêm cứ tối dần. Giống hệt như cõi lòng cậu.