Animorphs (Tập 10): Người Máy - Chương 23:
hấy chưa? Các vị thần trớ trêu nổi giận rồi đó,> Cassie bình luận.
Ax thắc mắc.
Cassie cắt nghĩa.
Cassie sốt ruột nói.
Rachel gợi ý.
Ax nhắc nhở.
Jake nhận xét.
Rachel nói.
…> tôi làu bàu.
Jake tuyên bố kèm một cái thở dài.
Cassie lên tiếng,
Jake tán thành.
Những lúc như thế này tôi thấy mừng là Jake được coi là thủ lĩnh của cả nhóm. Mỗi đứa bọn tôi đều biết mình phải làm gì, nhưng cũng phải có ai đó nói tiếng quyết định chứ. Và trời ạ, tôi cũng mừng rằng kẻ đó không phải là tôi.
tôi làu bàu.
Tôi hoàn hình rồi tập trung vô hình biến khỉ đột - hình biến mà tôi ưng ý nhất, để chiến đấu.
Jake cất tiếng nói.
Nó đã ở trong lốt cọp. Cassie trong lốt sói. Rachel là một con gấu xám đồ sộ, vạm vỡ. Còn Ax vẫn là Ax - một người Andalite với cái đuôi cực kỳ lợi hại.
tôi cố lấy giọng hùng dũng để không ai biết tôi đang sợ chết khiếp.
Rachel hét lên.
HHHHRRRRAAAAWWWWRRRR!
Rachel vượt qua tôi, xô cả vào tôi, hầu như làm tôi quay lòng vòng như con vụ.
Chỉ một tích tắc sau…
Húúúúúú! Húúúúúú! Húúúúúú! Tiếng còi báo động nghe inh hết cả tai.
Mấy đứa kia nhào theo nhỏ Rachel. Tôi ngập ngừng một lúc rồi mò mẫm trong bóng tối để lần tìm tinh thể Pemalite. Ngoài Ax ra, tôi là kẻ duy nhất có tay.
Rồi tôi cũng lao theo bọn nó. Tôi vung vít điên cuồng trong bóng tối, bàn tay đồ sộ nắm chặt cái tinh thể tí tẹo.
Rachel đã khai thông một lối đi xuyên qua các sợi dây báo động, và tôi có thể cảm thấy nhỏ đang chạy về đâu. Tôi đâm sầm vô Ax, rồi bật ngược lại Jake, rồi bất chợt - BỐP! - trúng ngay bờ tường.
Húúúúúú! Húúúúúú! Húúúúúú!
RẸẸẸT! Một tiếng xé vang dội.
Ánh sáng! Tôi thấy được rồi!
Má ơi, thấy được cái gì đó sao mà nhẹ cả người. Ánh sáng mờ nhạt lọt vào từ cánh cửa. Nói chính xác hơn đó là phần còn lại của cánh cửa, sau khi Rachel tông vô nó nguyên cái khối lượng năm trăm ký của con gấu xám đang nổi điên. Cánh cửa làm bằng thép. Thế mà vẫn cứ là vỡ nát ra.
Có một hành lang bên ngoài. Jake quát lên Thế là cả bọn chạy sang trái.
Qua các cánh cửa, qua các văn phòng, qua những đồ vật bình thường như các máy photocopy, máy tính, máy fax, bàn giấy, phòng nghỉ… cả bọn cắm cổ chạy. Rachel vẫn dẫn đầu. Tiếng rống của nhỏ hòa với tiếng còi báo động tưởng như không bao giờ dứt.
Húúúúúú! Húúúúúú! Húúúúúú!
Lại một cánh cửa khác. Rachel lấy vai tông vô nó, thế là cánh cửa đi đời. Phía sau cửa là một căn phòng lớn. Trần cao, không gian quang đãng: một dạng phòng họp. Cửa sổ kia rồi! Tôi thấy những sao mờ ảo qua tấm kính màu.
Lối thoát chỉ còn cách chừng ba chục mét.
Nhưng cản đường bọn tôi lại là hai chục gã đàn ông vũ trang súng tự động: những tên người-bị-mượn-xác.
Và phía sau chúng là hơn hai chục chiến binh Hork-Bajir.
Con gấu của Rachel có nhãn lực rất kém, đặc biệt trong ánh sáng mờ nhạt. “Bọn Hork-Bajir hả?> Rachel hỏi.
tôi đáp.