Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Animorphs (Tập 10): Người Máy - Chương 21:

Đó là một cú rơi dài lê thê.

BỤP! BỤP!

Hai đứa tôi va phải vật gì đó cứng ngắc, bị nảy tưng lên. Rồi lại va xuống lần nữa.

BỤP! BỤP!

Tiếng Jake gọi với xuống.

tôi nói.

Rachel bình luận.

Theo kế hoạch, tôi và Ax phải tạo ra một sợi cáp bằng tơ để mấy đứa kia có thể trèo xuống trong lốt gián. Làm vậy bọn nó đỡ phải biến thành nhện. Nhưng coi bộ kế hoạch này đã hỏng bét mất rồi.

Jake nói.

Rachel đề nghị.

Ax và tôi lập tức tránh ra.

BỤP! BỤP! BỤP! Ba con gián rơi đánh uỵch ngay bên cạnh tụi tôi.

Jake hỏi.

tôi đáp. …>

Cassie hỏi.

Cassie nói tiếp.

tôi thú nhận.

Rachel nhận xét.

nghiêm túc đổi ý rồi đó,> tôi nói.

Dĩ nhiên, chẳng đứa nào thèm nghe tôi nói. Cả bọn bò dọc theo mặt sàn bằng thép: hai con nhện và ba con gián hôi.

Chừng mỗi ba mét lại có một lưới mở. Qua những chấn song khổng lồ, tôi thấy được các văn phòng. Ánh sáng trong các văn phòng rất mờ nhạt, chỉ là những lằn vụt sáng của các chương trình bảo vệ màn hình máy tính hay ánh sáng từ các đèn chức năng màu xanh, đỏ. Nhưng ánh sáng mờ ảo đó cũng đủ giúp bọn tôi lần đường trong bóng tối của cái ống thông hơi.

Và rồi…

Rachel hét lên. Nhỏ đang đi sau chót.

Rachel tuôn chạy. Cả bọn cũng tuôn chạy theo.

Giờ thì cả tôi cũng cảm thấy các rung động. Những bước chân rất lẹ, âm thanh nghe không rõ. Rồi có cả tiếng lệt xệt, như vật gì đó bị kéo lê.

Tôi chạy. Bên trái tôi có một con nhện khác. Ax. Phía trước tôi là hai con gián bự. Rachel ở ngay phía sau, bên phải tôi.

Tôi không thể quay đầu lại nhìn. Thế nên tôi dừng lại, đánh một vòng tròn. Và dưới ánh sáng mờ ảo bên trong ống thông hơi, tôi đã thấy nó.

Nó to đến phát khiếp. Bự hơn tôi gấp hai chục lần. Một mối đe dọa khổng lồ và khủng khiếp.

Tôi hét lên.

Cái vật phát ra tiếng lệt xệt chính là cái đuôi trần trụi và cái bụng đầy lông của con chuột. Nó đang đói và nó đang săn bọn tôi.

Và rủi thay, nó lại nhanh hơn tôi.

tôi hét lên.

Cả bọn phi như bay, xả hết tốc độ nhện và gián. Tính ra thì chỉ được vài kilômét một giờ nhưng thế đã là cực nhanh khi chiều dài cơ thể tụi tôi chỉ vỏn vẹn có vài phân.

Jake nói.

Cassie la lên.

Jake gấp gáp nói.

Ống thông hơi kế tiếp ở cách đó tới ba mét. Tôi không thể quay lại để dòm chừng con chuột, nhưng mọi sợi lông trên thân mình tôi đều nói lên rằng nó chỉ ở sau tôi vài tấc.

Chưa hết, lại còn thứ gì khác nữa làm lông tôi cứ nhột nhạt hết cả lên. Thứ gì đó như là… gió…

tôi nghe tiếng Jake hét lên.

Một loáng sau, mấy cái cẳng nhện của tôi đã chới với trong không khí. Tôi bị hẫng chân giữa không trung, mấy cái cẳng bé tí khua ào ào, và rồi tôi rơi xuống cái đùng.

Ax bình tĩnh nói.

BỤP!BỤP!BỤP!BỤP!BỤP!

Bọn tôi lại va vào thép, và mỗi lần va đập là mỗi lần cuốn lên cả đám mây bụi.

Cassie hét lên.

BUÙÙMMM!

Con chuột rơi ngay phía sau bọn tôi! Nó vẫn chưa chịu buông tha bọn tôi! May thay, nó chưa kịp hoàn hồn sau cú rơi thì bọn tôi đã kịp chuồn tiếp.

Bất chợt, phía trước bọn tôi, sàn thép bỗng mở ra. Nhưng thay vì để lộ một khoảng đen ngòm, nó trình ra một mặt phẳng rộng lớn và kỳ lạ, đầy những hình chóp có răng cưa. Mỗi hình chóp đều làm bằng thép, cao gấp ba lần cơ thể nhện bé nhỏ của tôi. Mỗi hình chóp thép đó đều mở ở phần đỉnh. Có đến hàng trăm cái như thế, tất cả sắp thành hàng thành lối cực kỳ ngay ngắn. Một mùi hăng hăng mà bộ não nhện của tôi không cách chi nhận ra được bốc lên từ cách đồng hình chóp này.

Khung cảnh được soi rọi bằng một thứ ánh sáng kỳ lạ, chập chờn. Trong ánh sáng mờ ảo đó, tôi thấy mình như đang đứng trước một nghĩa trang ghê rợn, với các hình chóp trông như những nấm mồ ở thời đại công nghiệp hay gì đó na ná như thế. Ý tôi nói, nó rất là rùng rợn.

Jake lên tiếng hỏi.

Rachel đề nghị.

Tôi sẽ chả bao giờ bước vào cái “cánh đồng” đó nếu như con chuột không ở sau tôi có vài tấc và lại đang rượt tới nơi. Chẳng cần đến các cảm quan của nhện mới biết cánh đồng đó là nơi hiểm nghèo: tự nó đã toát ra sự hiểm nghèo rồi.

Tôi co một cái cẳng nhện chạm vô đỉnh của hình chóp gần nhất. Rồi thêm một hình chóp nữa, thêm nữa. Tôi đi hết hình chóp này đến hình chóp khác, dè chừng, thận trọng. Mấy con gián cũng đang luồn lách qua những thung lũng giữa các hình chóp. Không thể đứng một cách bình thường được, chúng buộc phải lết đi từng phân một.

tôi lặp lại câu hỏi của Jake.

Jake rầu rầu nói.

Qua âm điệu giọng nói bằng ý nghĩ của Jake, tôi chợt hiểu.

… những cái lỗ ở đỉnh của chúng… đó là nơi xả ga!>

Rachel lo lắng nói.

Giờ thì tôi đã thấy cái nguồn phát ra những tia sáng leo lét ở trên đầu. Đó là cái đèn mồi lửa ga. Nó là một tia lửa màu xanh, dài cỡ thân hình tôi. Tôi có thể cảm thấy hơi nóng của nó, mặc dù nó có vẻ như xa tít tắp phía bên trên, giống như ở nóc trần của một cung thánh đường.

Con chuột, vốn khôn ngoan hơn bọn tôi, đã quyết định dừng lại ở mép hệ thống sưởi. Nhưng bọn tôi đã không còn đường lui. Phải vượt qua cái hệ thống sưởi này thôi. Chỉ còn cách cầu mong cho cái công ty Matcom đó đang ở trong chế độ tiết kiệm năng lượng và không muốn phí phạm nhiệt năng. Cầu cho đừng có ai dây dưa với mấy cái máy điều nhiệt.

Bởi lẽ họ mà bật nhiệt ra thì…

Xììììììì!

Luồng ga phun ra từ đỉnh các hình chóp mạnh như cơn gió lốc. Trong vài giây nữa, ga sẽ dâng lên đến ngang tầm ngọn đèn mồi. Trong vài giây nữa, toàn bộ khung cảnh này sẽ ngập chìm trong biển lửa!

Ban nãy, tôi tưởng rằng mình đã xả hết tốc độ rồi.

Nhưng tôi đã lầm. Thì ra tôi vẫn chưa kịp ‘chơi’ đến cấp siêu tốc.

Phía trước, tôi thấy Jake, Rachel và Ax đã thoát ra nơi an toàn. Chỉ còn tôi và Cassie là còn bị dính vài phân chết người mới ra tới nơi an toàn đó.

XÌÌÌÌÌÌ!

Và rồi… PHÙÙÙÙÙ!

PHỰỰỰCCC!

Cả thế giới như nổ tung quanh tôi. Một bức tường lửa… Một cơn bão lốc khí nóng. Tôi bị thổi chỏng vó, quay cuồng trong không khí nóng rực ở bên trong một bếp lò.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free