Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Animorphs (Tập 26): Cuộc Tấn Công - Chương 18:

Xuống, xuống, xuống.

Mặt tên Howler chúi xuống, la gào ầm ĩ trong không trung. Vô ích.

Tôi bay thẳng xuống, đập cánh, giữ cho trọng lực cân bằng. Gã Howler ở ngay dưới tôi, thấy rõ mồn một.

Hắn còn có nhiều thứ khác ở trong đầu.

Tôi thu cánh ra sau, đạp móng vuốt về trước và quắp chặt vào chân hắn. Nếu hắn có cảm thấy móng vuốt sắc của tôi, hắn cũng không biểu lộ ra.

Tôi nhìn sượt qua nó, xuống mặt đất ở dưới xa. Tụi tôi sẽ rơi trong bao lâu? Có đủ lâu không? Không biết. Đành liều thôi.

Tôi bắt đầu hoàn hình. Tôi và gã Howler đang cùng rơi ở tốc độ như nhau. Tôi cố giữ chắc lấy hắn khi móng vuốt tôi trở thành ngón tay, khi cơ thể tôi to phình ra bằng hắn. Dù ráng giữ cái làn da nhăn nheo như nham thạch ấy, nhưng móng vuốt tôi trượt khi trở thành móng tay. Tôi đã để tuột mất mấu bám.

Tôi vươn bàn tay ngắn ngủn và cánh tay dài một tấc hơn ra chụp hắn lại. Hụt rồi. Tôi rơi. Mắt tôi đã mất độ tinh tường của chim ưng. Tôi không còn thấy từng chi tiết bên dưới nữa. Hình như mặt đất vẫn còn xa lắc xa lơ. Một sự an ủi nho nhỏ.

Đã là con người - tôi cảm thấy mặt mình chỉ cách cẳng chân trái của tên Howler chừng một tấc. Hắn đã thôi giãy giụa, vẫn còn thời gian cho hắn suy ngẫm về số phận của mình mà. Tôi chẳng cảm thấy thương tình cho hắn. Có lẽ tôi nên thương hại hắn. Có lẽ Cassie sẽ thương hại hắn.

Có lẽ chính tên này đã bắn đứt lìa cánh Cassie. Hay hắn đã bắn Marco cũng nên. Dù gì hắn vẫn là một tên Howler man rợ.

Tôi muốn hắn rơi thật lâu để mà suy ngẫm về những việc làm tai ách của mình.

Tôi cố tóm thêm lần nữa, lần này với những ngón tay người.

Bỗng hắn xoay vòng cái thân ổ bi và nhìn trừng trừng vào tôi, đôi mắt xanh trống lỗng của hắn mở thao láo.

Hắn đã với được khẩu tia Nghiệt. Tôi giằng lấy và vứt đi. Khẩu súng rơi xuống loằng ngoằng bên cạnh tụi tôi.

Tôi biết cái gì sắp xảy ra. Nhưng tên Howler thì không. Hắn bắt đầu rú lên buốt óc…

Khè-è…

Muộn rồi! Tôi đã bắt đầu thu nạp hắn.

Gã Howler bỗng mê man, uể oải như mọi sinh vật khác khi bị thâu phục. Gã nhìn tôi, ánh mắt căm hờn nhưng không sao phát ra tiếng “khè” kinh người được nữa.

Trong lúc ADN của gã Howler truyền sang, tôi dùng bàn tay còn lại lột sạch vũ khí của gã. Từng món một bị quăng ra, tạo thành một kho vũ khí di động xoay xung quanh tụi tôi.

Xong xuôi, tôi vùng ra. Bị không khí xô qua bên này rồi lại đẩy văng qua bên kia, tôi cuống quíu quay cánh tay, cố giữ thăng bằng. Thật là một phản xạ ngu ngốc, theo bản năng. Ráng bình tĩnh lại, tôi bắt đầu biến hình.

Mặt đất đã gần lắm rồi. Gần ơi là gần. Hình như càng về cuối tụi tôi càng rơi nhanh hơn. Cứ như nửa quãng đường sau chỉ rơi mất có một phần mười thời gian rơi của nửa quãng đường trước.

Nỗi sợ làm biến dạng thực tế. Thực tế còn méo mó hơn nhiều.

Tôi chao đảo điên loạn, thoắt thấy mặt đất trải bên dưới rồi lại thoắt thấy tên Howler ở phía trên. Cú hích của tôi cũng khiến hắn loạng choạng. Điều đó đã cứu tôi, bởi vì hắn đã lại hú lên.

Khè-è-è-è-è-è-è-è-è!

Âm thanh rợn óc đẩy tôi rơi nhanh hơn nữa, trong khi cả hai cùng bổ nhào như tàu lượn tự sát.

Tôi cảm thấy ngưa ngứa khi lông bắt đầu mọc quanh cơ thể.

Mặt đất quá gần!

Cái mỏ cứng đã thòi ra khỏi miệng tôi.

Mặt đất đang dâng lên vùn vụt. Những cành cây tua tủa; màn sương mù ôm sát đất.

Cánh tay tôi héo quắt lại, xương mỏng ra, rỗng ruột.

Quá trễ!

Khè-è-è-è-è-è-è-è!

Ba trăm mét!

Một trăm năm mươi mét!

Ba chục mét!

Những ngọn cây chĩa thẳng vào tôi!

Tôi dang cánh ra. Căng thẳng làm sao! Cơ bắp tôi gần toác ra vì nỗ lực quá lớn.

Gã Howler đã rớt xa phía dưới tôi.

là cho Jake gửi lời chào thân ái nha,> tôi la.

Đôi cánh của tôi no gió bay lên, hối hả xoẹt qua những ngọn cây.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free