Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Animorphs (Tập 15): Cuộc Đào Thoát - Chương 16:

Sáng thứ Bảy, tụi tôi bay ra đảo Royan. Giờ thì tụi tôi đã biết chắc có bọn Yeerk ở đó, ngay dưới nước, cho nên cả bọn rất thận trọng.

Nhưng Jake vẫn còn đủ thời gian kéo tôi đến bên một cái cây vặn vẹo, gầy khẳng khiu và hỏi tôi có chắc là ổn hay không.

“Mình ổn mà. Sao bồ lại nghĩ là mình không ổn nhỉ?”

“Bởi vì nếu bồ ổn, bồ sẽ nhặng xị với việc bảo tụi này là khùng là điên khi đâm đầu vào chỗ chết. Bồ đang rất khác thường, bồ đang căng thẳng.”

Tôi nhìn chằm chằm nó. “Bồ đang nói với mình rằng nếu mình nói với tụi nó rằng tất cả tụi mình đang đâm đầu vào chỗ chết thì tụi nó sẽ thấy thoải mái hơn sao?”

“Đó là những gì tụi nó đang trông chờ thấy nơi bồ,” Jake nói.

“Được rồi, mình sẽ cố gắng giúp mọi người giải trí,” tôi nói.

Jake cuộn tròn hai con mắt. Rồi nó đảo mắt nhanh và thận trọng nhìn xung quanh. Tất cả mấy đứa kia đang ngồi trên cát ra vẻ không để ý tới cuộc nói chuyện tâm tình của tụi tôi.

Tuyệt. Rachel hẳn đang cho rằng tôi sợ và Jake buộc phải động viên tôi. Tôi vẫn còn đang cay cú về những lời châm chích của nhỏ về nỗi sợ cá mập của tôi.

“Này, Marco, tụi mình rất có thể sắp sửa lâm vào một trận chiến ở dưới kia,” Jake nói, hất cái đầu của nó về phía mặt nước. “Có thể bây giờ là thời điểm thích hợp để bồ nói với tụi nó về chuyện của bồ.”

“Chẳng có gì để nói cả.”

“Marco, mẹ của bồ đang ở dưới đó.”

Tôi nao núng. Tôi đã cố hết sức không nghĩ tới sự thật đó.

“Nếu mình nói với tụi nó vấn đề của mình, liệu có giúp được gì cho tụi nó không?”

Jake ngó tôi sửng sốt. “Marco, mình nghĩ điều đó không phải để giúp tụi nó, mà là giúp bồ.”

Tôi lắc đầu. “Không. Nói ra chỉ khiến tụi nó thương hại mình thôi. Bồ biết đấy, mình đã trải qua một năm dài với lòng thương hại sau khi mẹ chết. Sau khi mẹ mình được cho là đã chết. Mình không thích bị thương hại. Lòng thương xót khiến bồ thấy mình nhỏ bé và yếu ớt. Mình thà để mọi người ghét còn hơn để họ thương hại.”

Jake thở dài. “Chẳng ai ghét bồ cả.”

“Nhưng họ sẽ thương hại mình.”

Jake không có câu trả lời cho nhận định đó của tôi.

“Này, tụi mình vẫn đang làm nhiệm vụ đấy chứ?” Rachel hỏi vọng qua chỗ tụi tôi. “Hay là chỉ có hai người tới đây đứng đó và láp nháp với nhau vậy?”

“Tụi mình làm mà,” tôi nói. “Nhưng để tui nói cho mấy bồ biết, toàn bộ việc này là dở hơi. Thật là khùng. Biến thành cá mập để thâm nhập vào một tổ hợp dưới nước nào đó của bọn Yeerk? Cái quái gì đã xảy ra với cuộc sống của tụi mình thế nhỉ?”

Khi tôi và Jake quay lại chỗ mấy đứa kia, tôi lẩm bẩm hỏi, “Bây giờ thì vui chưa?”

“Sao?” Jake hỏi cả đám. “Sẵn sàng chưa?”

“Em sẵn sàng từ khuya rồi.” Rachel làu nhàu.

“Mọi người nên lưu ý, đây là một lốt hình biến mới,” Cassie nhắc nhở. “Phải đấu tranh với những bản năng mới. Hãy chuẩn bị tinh thần.”

Khi bạn biến hình thành một con thú lần đầu tiên, nhận thức của con vật có thể lấn lướt trí não bạn. Bạn cần phải nắm lấy quyền kiểm soát. Và bạn không thể nói lốt hình biến nào sẽ là tệ. Nhưng chắc chắn chẳng có lốt nào tệ qua nổi lốt kiến.

Cả bọn bì bõm đi xuống nước.

Bốn đứa nhóc người, một con chim và một anh chàng Andalite. Tobias, một lần nữa lại cưỡi trên vai Rachel.

“Tụi mình là một đám người lôi thôi lếch thếch, nom kỳ quặc quá, phải không?” tôi nói.

“Và lùn nữa chứ,” Rachel nói và mỉm cười hiểm hóc. “Hay ít ra là một vài người trong tụi mình.”

“Cả đám tụi mình sẽ có cùng một cỡ vây lưng trong vài phút nữa, thưa công chúa Xena Kiêu ngạo,” tôi nói với nhỏ.

Rachel cười ngất. Nhỏ giả vờ hổng ưa khi tôi gọi nhỏ là Xena - Công chúa Chiến binh. Nhưng tôi thừa biết nhỏ khoái chí lắm.

“Ê, Tobias! Bồ đã nhận ra là dưới nước không có chuột chưa vậy?” tôi buông lời ghẹo Tobias.

Đấy, tôi đang thực hiện đúng vai trò của mình trong nhóm. Chòng ghẹo. Đùa giỡn. Phóng đại. Đó là vai trò của tôi. Như Jake đã từng nói: Một Marco không gây cười chỉ khiến mọi người lo lắng mà thôi.

Tôi lao vào một ngọn sóng. Bữa nay sóng mạnh hơn tuần rồi. Những con sóng cao cả thước đang sôi sục ập xuống quanh tôi. Cả bầu trời cũng u ám hơn…

Tôi cố loại bỏ mọi phiền não ra khỏi đầu. Tôi cố gắng gột sạch mọi hình ảnh về mẹ. Tôi nhớ đến bà theo hai hướng. Như là mẹ tôi - người mẹ tôi từng yêu thương, và bây giờ, như là Visser Một - kẻ Mượn xác - người đã sắp xếp cho tụi tôi một cuộc đào tẩu khỏi tàu Lòng Chảo, chỉ vì muốn gây rắc rối cho kẻ gây oán cho hắn, Visser Ba.

Tôi cố gắng đẩy cả hai hình ảnh đó sang một bên. Nhưng ngay khi tôi bắt đầu biến hình, tôi nghĩ, con đang tới cứu mẹ đây, Mẹ ơi. Và tôi cũng nghĩ, ta đang tới tiêu diệt mi đây, tên Visser Một kia.

Quy trình biến hình bắt đầu khác với lần tôi biến hình trong bể bơi. Lần này, làn da tôi biến đổi trước tiên.

Làn da cá mập của tôi giống như giấy nhám hạt mịn, như thể được cấu thành từ hàng triệu chiếc răng con li ti và sắc lẻm.

Thân thể tôi chuyển thành màu xám. Hai chân tôi xoắn vào nhau một cách kỳ lạ. Một đợt sóng ập đến làm tôi mất thăng bằng và ngã chúi vào nước.

Cánh tay tôi rã ra. Khi tôi nhìn lại, tôi nhận ra một con sò đã cứa vào tay tôi. Một vài giọt máu của tôi hòa tan vào trong nước mặn. Nhưng, tôi biết khi tôi hoàn hình, vết cắt này sẽ mất tiêu. Khi tôi cố gắng lật người đứng dậy, tôi nhận ra hai chân tôi đã biến mất, tôi có cái đuôi hình tam giác duyên dáng.

Mọi bộ phận trên cơ thể cá mập đều là hình tam giác. Đuôi, vây, răng.

Tôi dùng tay quờ quạng trong nước để giữ cho cái đầu nổi lên. Trong ánh sáng len giữa những đợt sóng, tôi nhìn thấy những đứa khác. Một Rachel gớm guốc với cái miệng cá mập và những lọn tóc vàng hoe; một Ax kỳ dị với những con mắt cuống lòi ra từ cái đầu búa của cá mập; Tobias với cái đuôi đỏ đang chảy nhão ra thành giấy nhám hạt mịn màu xám. Ngay cả Cassie cũng không làm cho hình biến nom dễ thương hơn.

Răng tôi mọc dài ra thay thế cho hàm răng người của tôi. Mắt tôi bắt đầu di chuyển. Chúng chạy vòng ra hai bên đầu, khiến tôi chỉ còn thấy được một làn nước mờ mờ và những khuôn mặt kỳ quái. Cái đầu búa không mọc ra từ hai bên thái dương mà là từ chính giữa mặt tôi. Những cột thịt như mọc ra từ dưới hốc mắt tôi, rồi kéo những con mắt ấy sang hai bên. Đôi tay tôi co lại, trở thành các vây cá mập. Giờ thì tôi đã ở hoàn toàn dưới nước. Vừa lúc, phổi tôi tan biến và xẻ ra như một vết thương ở nơi trước đây là cổ tôi. Tôi có những chiếc mang. Có những cái răng cá mập. Có cặp mắt cá mập.

Nhưng tôi vẫn chưa cảm thấy cái tư duy cá mập. Cho đến khi tôi hoàn toàn ở trong nước và bắt đầu chuyển động. Chỉ khi đó tôi mới cảm thấy tư duy của con cá mập và những bản năng của nó trỗi dậy từ ý thức người của tôi.

Chính sự chuyển động đã khởi hoạt cái tư duy đó. Thì bạn nghĩ coi, cá mập đâu thể nào đứng yên. Nếu cá mập ngừng chuyển động thì có nghĩa là nó đã chết. Cá mập là chuyển động. Một chuyển động không dứt, lì lợm và vĩnh cửu.

Tôi cảm thấy nỗi sợ hãi, sự tức giận của tôi hình như bị bốc đi đâu mất cả, và tự dưng tôi thấy vui mừng, bởi lẽ giờ đây thế giới dưới mắt tôi trở nên cực kỳ giản dị và dễ hiểu.

Thế giới, chỉ còn có nghĩa là mồi và tôi là kẻ săn mồi. Chẳng còn cái gì khác nữa. Không mẹ, không cha, không sợ hãi, không vui nhộn và cũng chẳng lo lắng. Con mồi. Thú săn mồi. Con mồi. Thú săn mồi.

Tôi quay đầu và bơi ra xa ngoài biển. Và rồi, tôi khựng lại. Những mảnh vụn cuối cùng của tư duy người đã bị quét sạch.

Con cá mập - tôi đã đánh hơi thấy máu.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free