Animorphs (Tập 15): Cuộc Đào Thoát - Chương 13:
“Andalite, mi mà bước một bước là ta sẽ bắn mi ngay. Thứ vũ khí này có thể thô sơ thật, nhưng một viên đạn chì cũng được việc lắm đó.”
“Ông đại úy, ông chưa nói cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra ở đây,” người bảo vệ đầu tiên cất giọng trách móc.
Bất chợt... bỐp! Tên đại úy giáng thẳng khẩu súng vào thái dương người bảo vệ khiến ông này ngã lăn ra bất tỉnh.
“Một gã phiền phức,” tên đại úy nói. “Nhưng ta sẽ cấy một người của bọn ta vào não hắn trước khi hắn tỉnh dậy… Nhờ tóm được một tên trong bọn đạo tặc Andalite chúng mày, ta sẽ trở thành trợ thủ mới của Visser Ba.”
Ax khinh khỉnh.
“Mình làm gì đây?” Tôi thì thầm hỏi Jake. Mặt nó chỉ cách mặt tôi có năm phân.
“Phải có ai đó làm tên này mất tập trung đã…”
Đó không phải là một mệnh lệnh, thậm chí cũng không phải là một gợi ý nữa, nhưng về trò bẻm mép thì tôi tài nhất đám. Thế là tôi đứng dậy trên hai đầu gối đang khua vào nhau lục cục.
“Xin chào. Phải đây là đường đến quầy hàng lưu niệm không ạ?” Tôi cố hỏi bằng giọng tươi tỉnh.
Ngay lúc ấy, có vật gì đó rớt từ trên trời xuống rất lẹ.
“Tsiiiir!” Tobias quác lên. Nó dùng vuốt cào vào khuôn mặt tên đại úy.
“Á á á gừ ừ ừ!” Tên này rống lên, lấy tay bụm khuôn mặt bị cáo nát.
Tôi nhảy bổ tới tính chớp lấy khẩu súng. Bùm!
Súng nổ. Nó như vừa nổ trong tay tôi. Tay tôi tê hết cả lên, tôi để vuột mất khẩu súng. Bùm!
Tên đại úy nâng nó lên bắn hú họa vào bóng tối. Xém nữa là dính trúng tôi.
Bạn nghe tiếng súng nổ trên TV rồi chưa? Nghe giống như là TẠCH! TẠCH!? Nhưng đây là ngoài đời thật nha, tiếng súng nổ không lốp bốp thế đâu mà nghe như tiếng bom nổ vậy.
Ax vẫn còn ở quá xa để có thể dùng đuôi trong khi tên Mượn xác thì đang hoảng sợ. Hắn vãi đạn lung tung.
Bùm! Bùm! Bùm!
“Chạy đi!” Jake la lớn.
Thế là tụi tôi chạy. Nhưng tiếng súng đã thu hút những người bảo vệ khác chạy đến và tất cả bọn họ đều có súng.
Tui tôi xả hết tốc độ, co giò chạy trong bóng tối. Tới chỗ một cánh cửa, Cassie giật mạnh cửa nhưng nó đã bị khóa mất tiêu rồi. Thế là tụi tôi kẹt cứng. Không còn đường trở lui nữa.
“Ax,” Jake thốt lên.
Ax quất đuôi vô cánh cửa. chá á át! Một vết nứt gọn gàng xuất hiện trên cánh cửa bằng thép, ngay chỗ ổ khóa. Cassie thử giật lần nữa. Nó mở toang ra và bọn tôi ùa vào, vào thẳng cái đường hầm bằng nhựa trong suốt.
“Mình luôn muốn vào tham quan chốn này,” tôi nói. “Nhìn kìa - không có ai.”
Đường hầm có vẻ kỳ quái và tăm tối.
Có những bảng đèn màu đỏ lờ mờ và ánh sáng trăng xuyên qua nước, lọt vào tận trong bể.
Xét một mặt nào đó, điều này thiệt là tệ hại. Không có ánh sáng, bọn tôi cùng lắm là ở trên một lối đi tăm tối. Nhưng với ánh sáng, bọn tôi có thể thấy chính xác mình đang ở nơi đâu.
Tụi tôi đang ở trong đường hầm bằng nhựa, bên dưới hàng triệu lít nước. Nói nghiêm túc là phải có đến hàng bốn năm triệu lít nước.
Và trong khi tụi tôi chạy dọc theo đường hầm, tôi thấy những cái bóng ma quái màu xanh xám trượt theo tụi tôi ở cả hai bên hông lẫn ở trên đầu. Những con mắt cá lom lom chợt xuất hiện từ bóng tối. Những cái miệng cá lặng lẽ hả ra, và những hình thù dài ngoằng, đẫy đà, sắc bén ấy như phủ bóng lên mỗi chuyển động của tụi tôi.
Ax nói, giọng nể phục.
Rachel nói.
… chúng ta đang ở dưới nước thật sao? Chỉ được bảo vệ bởi tấm nhựa tồi tệ này thôi á?>
“Ừ.”
Một người bảo vệ mới, một tên Mượn xác, đang đứng cách chúng tôi hai chục mét phía bên kia đường hầm, súng cầm tay, sẵn sàng nhả đạn vào tụi tôi.
Tụi tôi quay đầu chạy ngược lại. Nhưng tên đại úy đã hổn hển rượt tới, chắn mất đường lui.
“Lại kẹt nữa rồi!” Cassie thốt lên.
“Tóm nó nhé, đại úy?” Tên bảo vệ nôn nóng nói.
“Để đó cho ta!”
“Có vài tên nhóc đi theo nó đấy!”
“Quên bọn nhóc đi. Bọn nhóc cứ lẻn vào đây suốt ấy mà. Chúng chẳng đáng gì đâu... Ta chỉ cần tên Andalite thôi.”
Ax nói.
“Dẹp đi,” Rachel gắt lên. “Tụi mình sẽ thoát được mà.”
Nói thì dễ nhưng mấy gã bảo vệ đã bẫy được tụi tôi rồi còn đâu. Và hai khẩu súng bự tổ chảng lại đang chĩa thẳng vào Ax.
“Jake,” tôi thì thào. “Phải làm gì đó quyết liệt mới được.”
“Bồ có ý gì không?” Nó lầm bầm.
“Được rồi. Mình khuyên bồ hít một hơi thật sâu.”
“Ôi, không. Chúa ơi!”
“Phải,” tôi gật gù. “Mọi người hãy hít một hơi thật sâu đi. Ax, tấm nhựa trần hầm này nó tệ hại ra sao ấy nhỉ?”
Ax chỉ mất một giây là hiểu ngay tôi ám chỉ điều gì. Ảnh quất mạnh đuôi vào chiếc vòm lớn. Thanh cựa cắm ngập vào tấm nhựa Plexiglas và rạch một vệt dài cả thước trên tấm nhựa.
RẮẮẮCCC!
ÙÙÙÙMMMM!
Nước tràn vào chẳng khác gì ngọn thác Niagara.