anh hùng lynndell - Chương 1: Chapter 1: khởi đầu
"hà... hà... hà"
Tiếng thở dài lạnh lẹo vang lên hòa trộn với tiếng gió rít lớn đến nỗi tưởng như không còn có thể nghe được âm thanh gì khác từ trong không gian đen nghịt của màn đêm
"Tôi, tôi không muốn chết,.... làm ơn cứu tôi với"
Một cậu bé với mái tóc đen ngắn và đôi mắt xanh dương, màu xanh ấy sâu thẳm như đại dương ấy vậy mà cũng lại vô cùng trong sáng như màu xanh của bầu trời. Đôi mắt ấy đang nhìn chằm chằm vào con lợn rừng khổng lồ đang lao tới. Ngay thời khắc đó một người xuất hiện, 'xengg', một âm thanh trong vắt vang lên trong không gian, đầu con lợn rơi bịch xuống đất, nhưng theo quan tính nó và cả thân thể đồ sộ hơn cả những con gấu nâu lớn nhất vẫn tiếp tục lao về phía cậu bé, phần đầu do nhẹ hơn nên đã lao lên trước, tưởng chừng như đã đè bẹp đứa trẻ ấy, trong lúc đưa bé tuyệt vọng, nhắm mắt vào như đã chập nhận sộ phận của mình, ấy vậy mà 'huỵch' một tiếng vang lên, cậu nhóc đã nằm gọn trong vòng tay của người phụ nữ xinh đẹp ấy tại một nơi an toàn, còn phần thân của con thú khổng lồ ấy khi tiếp đất đã tạo ra một trận lở tuyết nhỏ.
"Này, nhóc con không sao chứ"
Người phụ nữ lên tiếng, với một chất dọng lãnh đạm, lạnh lùng rồi nhìn về phía thằng nhóc đang trong tay mình. Cậu nhóc lúc này vẫn đang hoàng hồn về chuyện vừa xảy ra, từ tử mở mắt nhìn về phía ân nhân của mình. Nổi bật hẳn lên trong đôi mắt của cậu chính là đôi mắt của người phụ nữ ấy, màu đỏ đó, đỏ hơn cả máu, ấy vậy mà lại trông rực rỡ hơn bất kì viên ruby nào trên thế giới này, đôi mắt ấy cứ như là đang phát sàng trong màn đêm vậy.
"Tên nhóc này làm gì ở đây vào giờ này vậy? Này, nhóc tên gì thế?"
Ngay trong lúc này đứa trẻ đã mệt mỏi đến cực điểm, trên người đầy thương tích, hổn hển cố gắng thốt ra tên của mình.
"tôi... tôi là...."
Ngay lúc đứa trẻ ấy định nói ra tên mình thì đôi mắt ấy lại bừng tỉnh trong 1 không gian ấm áp, một sự bất ngờ ập vào tâm trí của đứa nhóc hôm đó, không gian xung quanh không hề có tuyết, cũng không có tiếng gió rít đến chói tai, là một không gian yên bình với tiếng chim đang kêu với những tia nắng ấm áp của bình minh đang chiếu vào cặp mắt màu xanh kia, đang nằm trên 1 chiếc giường nhỏ trong 1 căn phòng cũng không to hơn 3 lần chiếc giường với chỉ một vài đồ trang trí đơn giản, 1 chiếc tủ quần vào với 1 vài bộ đồ bình thường, 1 thanh kiếm cũ trông khá là cũ nhưng có chất lượng tương đối tốt, có vẻ đã được sử dụng khá thường xuyên để dựng đứng ngay cạnh tủ đầu giường, trên chiếc tủ đầu giường còn có 1 chiếc đèn ngủ và 1 chiếc vòng cổ làm bằng vàng nhìn tương đối mảnh mai, trên chiếc vòng còn có 1 chiếc mề đay khá nhỏ, chỉ to hơn ngón tay cái 1 ít và được trang trí bằng rất nhiều biểu tượng kì lạ và chính giữa có 1 viên đá quý màu xanh dương trong suốt.
"Lại là giấc mơ đó à"
Cậu nhóc tự nhủ với bản thân mình. Ngay lúc cậu ta đang bần thần thì có 1 tiếng gọi lớn vang lên
"Lynn, cậu đang làm cái gì vậy, vẫn còn đang ngủ hả, dậy nhanh lên, chúng ta sắp trễ rồi đó"
Chẳng phải đợi lâu, chủ nhân của giọng nói đó đã tự mò đến nơi, 'uỳnh' 1 tiếng, cửa phòng của cậu bị đạp tung.
"Nhanh nào Lynn, nếu không nhanh thì chúng ta sẽ không kịp đến lễ trưởng thành đâu đó"
1 cô gái xinh xắn xông vào phòng cậu, để có thể nói thì cô nhóc có thể dễ dàng trở thanh một minh tinh, một người nổi tiếng nào đó nếu sống ở thành phố lớn, với 1 mái tóc dài đến ngang vai, đôi mắt màu vàng hổ phách trong bộ lễ phục chỉnh tề của nhà thờ với tông màu chủ đạo là trắng tạo lên 1 cảm giác vô cùng trang nghiêm, ấy vậy mà người mặc lại có tính cách trái ngược hẳn, tưng tửng và trẻ con khiến cho người ta có cảm giác không phù hợp.
"Biết rồi, biết rồi, cậu không cần phải nói nhiều thế đâu, cậu thật sự nên học cách gõ cửa trước khi vào phòng của người khác đấy Atina "
Cậu càu nhàu và nói với Atina với tông giọng khó chịu của người vừa thức dậy sau 1 giấc mơ tệ.
"Nhanh đi thay đồ rồi chuẩn bị cho lễ trưởng thành đi, còn có 15 phút nữa là đến giờ hành lễ rồi mà cậu còn ở đây hả?"
Nói xong không để cậu kịp phản ứng, cô đáp vào mặt cậu 1 chiếc bánh mì và đeo bộ lễ phục lên thanh treo quần áo ở cạnh tủ kế bên chiếc giường của cậu
"Cho cậu 3 phút để nhai hết chiếc bánh mì đó và thay đồ, tôi sẽ ra ngoài đợi."
Vừa dứt lời, cô ta đã đi ra ngoài và đóng sầm cửa lại.
"Hả, con nhỏ này bị cái quái gì vậy, cô ta cư xử như chị của mình mặc dù cô ta nhỏ tuổi hơn mình, chỉ vì cô ta đến nhà thờ trước mình ư?"
Cậu càu nhàu trong khi miệng vẫn đang xử lí chiếc bánh mì....
10 phút sau cậu đã xử lí xong cái bánh mì và thay xong quần áo, ra đến ngoài sân thì atina đã đứng ngoài chờ sẵn.
"Này, nhanh lên, cậu trễ mất 2 phút rồi đấy"
Atina đang càu nhàu thì bị cậu lấy tay búng mạnh vào trán
"Ra vẻ cái gì cơ chứ, bình thường cô có như này đâu"
"Xì, từ hôm nay chúng ta đã là người lớn rồi mà, cho tôi làm màu một tí cũng không được sao ?"
"Thôi bớt ra vẻ đi, và còn hơn 1 tiếng nữa mới đến giờ diễn ra lễ trưởng thành, cậu muốn lừa tôi thì cũng thôi đi lại còn cố ra vẻ ta đây nữa, bị gõ đầu là đáng"
"Lynndell là đồ tồi, từ này không chơi với cậu nữa"
Atina phồng má ra vẻ giận dỗi rồi đi trước, lynndell cũng từ từ đi phía sau, cả 2 cùng hướng về phía nhà thờ, Có vẻ chuyện 2 người này cãi nhau như này cũng không phải chuyện xảy ra lần 1 lần 2. Trên đường đến nhà thờ thì 2 người cũng chào hỏi và gặp 1 vài người trên đường.
"Chào buổi sáng, 2 đứa đang đến nhà thờ đấy à ?"
1 ông lão đang đi trên cùng 1 con đường nhưng ngược hướng mở lời chào hỏi. Mặc dù nói là ông lão, nhưng trái với danh xưng, đây lại là 1 người đàn ông cao to lực lưỡng với cơ bắp căng phồng, mái tóc bạc màu cùng với 1 bộ râu quai nón được chăm sóc cẩn thận và mặc trên mình một bộ đồ nông dân khá giản dị, đây là Roman, là 1 người tiều phu cũng là người chịu trách nhiệm chính cho an nguy của làng, năm nay đã hơn 70 nhưng nhìn có vẻ vẫn còn vô cùng phong độ, có vẻ như là vừa mới hoàn thành công việc của mình
"Vâng, chào buổi sáng ông Roman, ông vất vả rồi"
"Chào buổi sáng !"
Lynndell lên tiếng đáp lại và sau đó là lời chào của Atina
"Ha ha ha, vất vả cái gì chứ, việc này nhẹ như bỡn ấy mà, so với việc ta làm trước khi về hưu thì cũng chỉ như vận động thôi. Và thêm nữa, cứ gọi ta là chú là được rồi, ông nghe già quá "
Roman người đã chuyển đến làng quê hẻo lánh này được khoảng 5 năm, trước đó nghe bảo ông từng làm hiệp sĩ tại 1 vương quốc nào đó, không hiểu sao sau khi nghỉ hưu không ở lại nơi đó để tận hưởng tuổi già mà lại về đây làm tiều phu kiêm luôn bảo vệ, đây đồng thời cũng là người đã dạy kiếm thuật cho lynndell.
Ngôi làng này vốn không có tên, vị trí địa lí cũng nằm ở một nơi vô cùng hiểm trở, 3 hướng Bắc Đông Tây được bao bọc bởi các dãy núi tuyết, cũng động thời là lãnh thổ của những loài thú hoang như gấu và lợn rừng, nghe nói là trên các ngọn núi ây còn có cả rồng, nhưng những người trong làng cũng chưa từng được thấy qua. Hướng nam thì lại được bao phủ bởi sa mạc sandrag lớn nhất lục địa, địa hình có thể nói là hoàn toàn tách biệt với những nơi còn lại trên thế giới, tài nguyên của vùng đất này cũng vô cùng nghèo nàn, hoàn toàn không có khoáng sản, chỉ có duy nhất 1 dòng sông nhỏ chảy xuống từ phương bắc và đổ vào một chiếc hồ nhỏ bên cạnh ngôi làng.
"Ông 70 rồi, gọi chú mới thấy lạ đó ha ha ha"
"ha ha ha"
Atina trả lời cho câu hỏi của Roman và Roman cũng đạp lại bằng 1 tràng cười rộn rã, có vẻ cũng không phải lần đầu họ nói chuyện kiểu này, nghe ra có vẻ khá thân thiết.
"Hôm nay hình như là lễ trưởng thành của 2 đứa nhỉ, thật không biết sau này 2 đứa có thể làm được gì"
Roman cất tiếng hỏi. Tại đại lục, mỗi người khi đến tuổi 17 thì sẽ được làm lễ trưởng thành tại nhà thờ. Ở đây người làm lễ sẽ được ban phước, qua đó có thể nhận ra được sứ mệnh và tài năng của mình, từ đó có thể định hướng được tương lai của người làm lễ, đương nhiên sẽ có những người không tuân theo lẽ thường ấy.
"Con thì đương nhiên sẽ trở thành 1 mục sư, không, có khi sẽ trở thành giáo hoàng luôn. Còn lynn thì chắc chỉ thành 1 tên kiểm lâm tầm thường nào đó thôi."
Atina nói với vẻ mặt vừa đắc ý vừa khiến người khác có phần cảm thấy trẻ con khiến người khác có phần cạn lời.
"Cái con nhỏ này nói cái gì đấy, chắc gì tôi đã trở thành kiểm lâm? mà lỡ có trở thành kiểm lâm thật thì có làm sao chứ, đó vẫn là một nghề đáng được trân trọng mà, mà nếu cô có trở thành giáo hoàng thì chắc gì đã được người khác quan tâm trân trọng, có khi người ta sẽ chỉ để ý đến quyền lực của cô thôi, xét theo nghĩa đó thì có khi làm 1 kiểm lâm và giúp đỡ người khác có khi lại tốt hơn là cái nghề giáo hoàng đó đấy"
Lynn đáp lại bằng 1 loạt các câu nói cùng với vẻ khinh khỉnh khiến cho atina cảm thấy sôi máu
"NÀY CÁI THÁI ĐỘ ĐẤY LÀ SAO HẢ"
Atina quay lại gắt lên với lynn, 2 người cứ vừa cãi nhau vừa đi về phía nhà thờ trước sự bất lực của Roman
"haizz 2 đứa sắp thành người lớn đến nơi hết rồi mà cứ cãi nhau như trẻ con vậy, ít nhất cũng chào tạm biệt ta một câu rồi hẵng đi chứ"
Roman ngán ngẩm vài câu rồi quay đi tiếp tục công việc của mình.