Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Án Giải Phẫu - Chương 1: Chapter 1:

Màn sương mờ phủ kín trời đêm. Ánh trăng rải xuống gương mặt người đang say ngủ. Hàng mi trắng dài khẽ run, gò má hồng như phủ một lớp phấn tự nhiên, nổi bật giữa khung trời tĩnh lặng. Nhưng rồi ánh trăng trắng ngà dần nhuốm đỏ, máu tuôn tràn, nhuộm kín cả bầu trời. Mỹ nhân trong mộng khẽ mở mắt, đôi đồng tử xanh lấp lánh, lặng lẽ nhìn vào đêm sâu.

"Hộc... hộc..." Tôi giật mình bật dậy, mồ hôi lạnh túa ướt cả lưng áo. Lại là giấc mơ chết tiệt đó.

Suốt một tháng qua, nó ám ảnh tôi hằng đêm. Người ta bảo giấc mơ kỳ lạ thường là điềm báo, có khi đại cát, có khi đại hung. Nhưng với tôi, nó chẳng khác nào một cực hình. Nhiều đêm liền tôi gần như thức trắng, chỉ chợp mắt một chút đã thấy mấy cảnh tượng kỳ dị. Hôm nay thật hiếm hoi, tôi mới được ngủ một mạch từ khuya đến sáng. Và cũng thật đúng lúc, đây là ngày tôi chính thức bước gần hơn đến ước mơ của mình — ngày nhập học đại học.

Xin chào, tôi là Lạc Dĩ An — mỹ nam có một không hai!

Đừng cười, nói thật đấy. Vừa bước xuống khỏi taxi, vali còn lăn kèn kẹt trên nền gạch, tôi đã thấy mình chẳng khác gì nhân vật chính bước sang một arc mới. Trước mắt tôi là Học viện Y Dược Thiên Hoa, ngôi trường y khoa danh chấn thiên hạ, là ước mơ của hàng triệu người.

Đi qua cổng trường, tôi có cảm giác như mình vừa lột xác: sành điệu hơn, ngầu lòi hơn, đúng chuẩn “main OP” trong mấy bộ truyện tranh. Nếu Mary Sue* có thật ngoài đời, chắc cũng chỉ đến thế này là cùng.

* Mary Sue: thuật ngữ chỉ nhân vật hoàn hảo đến mức phi lý, ai nhìn cũng mê.

Từ nhỏ tôi đã mê mẩn trinh thám, đặc biệt là những vụ án máu me be bét. Với tôi, pháp y có một sức hấp dẫn kỳ lạ, vừa rùng rợn vừa quyến rũ. Nhưng đừng hiểu lầm, tôi không phải kẻ biến thái hay mắc chứng ái tử thi đâu nha!

Đặt chân vào trường này, tôi chỉ có một mục tiêu duy nhất: phải theo đuổi con đường pháp y bằng được.

Cái trường này đúng là rộng vãi, mới đi đến ký túc xá thôi mà tôi đã muốn hụt hơi. May mà ở quầy lễ tân có một cô em xinh xắn, chắc là sinh viên tình nguyện. Tôi đưa cho em giấy báo nhập học cùng thông tin cá nhân (vâng, trong đó có số điện thoại của tôi). Em cứ tự nhiên mà gửi kết bạn nhé, anh cho phép em theo đuổi đó!

Chắc tại nhan sắc này quá bùng nổ nên cô bé đỏ mặt, không dám nhìn thẳng vào mắt tôi.

Ôi, dễ thương quá chừng!

Tôi cũng muốn bắt chuyện, nhưng theo kinh nghiệm đọc cả trăm bộ ngôn tình tổng tài bá đạo, con gái thường thích trai lạnh lùng. Thế là thôi, tôi phải giữ hình tượng. Em ấy còn chu đáo dẫn tôi đến tận cửa ký túc, chu đáo đến mức khiến tôi có hơi xao xuyến.

Vừa bước vào phòng, tôi lập tức tháo phăng sợi dây buộc tóc. Mái tóc dài của tôi cần phải được tỏa sáng, chứ không thể cứ giam hãm trong cái búi chặt cứng kia. Vì đã quá mệt, tôi chỉ kịp đặt đống hành lý lên chiếc giường gần nhất rồi ngã người xuống, chìm vào giấc ngủ ngay tức khắc.

---

Khánh Thư đứng trước căn phòng mà cậu sẽ gắn bó suốt mấy năm tới, lòng không khỏi hồi hộp. Phải để lại ấn tượng tốt với bạn cùng phòng mới được!

Cậu hít sâu, đẩy cửa bước vào. Và rồi…

Trước mắt cậu là một mỹ nhân đang nhắm mắt ngủ. Da trắng như sứ, mái tóc bạc dài buông xõa đến tận hông, gò má hồng nhạt, môi đỏ tươi… Tựa như một bức tranh sơn dầu hoàn mỹ được vẽ bởi bậc danh họa thời xưa.

Có lẽ vì tiếng động mà mỹ nhân khẽ mở mắt. Đôi đồng tử xanh nhạt lóe sáng, mang theo sự lạnh lẽo, xa cách đến mức khiến tim người đối diện lỡ một nhịp.

---

"?"

Tôi nhíu mày, nhìn thằng cha đang đứng chết trân ngoài cửa, mắt cứ dán chặt vào tôi.

Biến thái hả trời?

Nhưng mà hắn cứ nhìn hoài, ánh mắt không rời, như thể muốn thách thức tôi vào một trận “đọ mắt sinh tử”. Nếu đã thích thì chiều, tôi đâu có ngán. Thế là tôi trợn mắt hết cỡ, liếc thẳng lại, quyết tâm không chịu thua.

Tên đó hình như bị aura đáng sợ của tôi làm cho giật mình, vội vàng lùi lại một bước. Hắn liếc sang bảng số phòng, cúi xuống xem tờ giấy trong tay, rồi sau cùng ngẩng đầu nhìn tôi với vẻ hoang mang.

"?"

Ủa, là sao? Thêm một dấu chấm hỏi nữa hả?

Cuối cùng hắn cũng mở miệng:

"Bạn đi nhầm phòng hả? Đây là ký túc xá nam sinh mà."

"..." Tôi cảm thấy hai cái chân mày của mình sắp hôn nhau rồi đó.

Ủa alo? Cha này tỉnh táo không vậy trời? Tôi rõ ràng là đàn ông 100%!

Thấy hắn có vẻ đang trong trạng thái phê pha. Tôi nhận thấy nói nhiều chẳng để làm gì, tôi lục hành lý, rút căn cước công dân đưa thẳng cho hắn.

Banh mắt ra mà coi, chữ NAM in rõ rành rành.

Hắn nhìn chằm chằm vào cái thẻ, mặt dần chuyển sang biểu cảm sốc tận óc, rồi vội cười gượng, trả lại tôi. Không nói thêm, hắn kéo vali vào, đặt lên chiếc giường đối diện.

À… hóa ra bạn cùng phòng.

Không khí trong phòng rơi vào im lặng, cho đến khi cánh cửa lại bật mở lần nữa.

---

Hà Ân và Dương Minh là đôi bạn thân từ nhỏ, dính nhau như sam. Cả hai chọn trường này cũng vì lòng chính nghĩa, muốn góp sức đòi lại công lý cho nạn nhân xấu số. Nhưng khổ nỗi, sức khỏe thì yếu như gà, chỉ có cái đầu to nên cuối cùng đành ngậm ngùi đăng ký định hướng sang nghành pháp y.

Hôm nay, do tai nạn bất khả kháng (cụ thể là đứng chờ một con kiến sang đường) mà cả hai đến ký túc xá muộn. Vừa mở cửa, cả hai lập tức sững sờ.

Ối giời ơi, mối tình đầu! — cả hai cùng nghĩ.

Nhưng khoan đã… đây là ký túc xá nam sinh cơ mà?

Lịch sử lại lặp lại. Hai cậu hết nhìn bảng số phòng, lại nhìn tờ giấy trên tay, cuối cùng quay ra nhìn mỹ nhân đang trừng mắt nhìn thẳng vào họ.

Cả hai đồng thanh:

"Bạn đi nhầm phòng hả?"

---

Tôi chết lặng lần hai khi nghe câu hỏi quen thuộc ấy. Ông đây là đực rựa đích thực, có tám múi bụng hẳn hoi. Ngực hơi nở một chút, mông hơi cong một chút, nhưng rõ ràng là đàn ông 100%!

Không dài dòng, tôi lại lôi căn cước ra. Chữ NAM to đùng đập thẳng vào mắt. Vậy mà hai gương mặt kia vẫn ngẩn ra hồi lâu, cuối cùng chỉ biết cười gượng, kéo vali chiếm hai giường tầng trên.

Thế là, ký túc xá 403 đã đông đủ.

Thấy bầu không khí vẫn còn gượng gạo, Khánh Thư bèn lên tiếng:

"Hay tụi mình mở buổi họp đầu tiên cho dễ làm quen đi?"

---

Tôi nằm trên giường nghe tên gì đó lèm nhèm. Nói thật thì tôi không có kinh nghiệm nói chuyện với ai, cũng muốn kết bạn lắm chứ, nhưng mà không biết nói thế nào. Tên kia giới thiệu :

"Xin chào tôi tên là Khánh Thư, vào trường này tôi định hướng học hóa pháp y, còn các cậu?"

Trời trùng hợp dữ ha, cậu ta có vẻ cũng muốn làm pháp y giống tôi.

"Tôi là Hà Ân... khụ khụ... xin lỗi, hơi cảm mạo. Tôi định theo hướng sinh học, ADN."

Dứt lời, cậu ta liền ho một trận lớn, này nha mới vô ký túc xá tôi không muốn có án mạng đâu

Cái giường trên tôi lên tiếng :

"Tui là Dương Minh, tui cũng tính học pháp y nè, nhưng mà mảng tâm lý ó"

Ôi nghe cái giọng dẹo dẹo kia thấy ghê quá, không biết cậu ta với bạn Hà Ân gì gì có "gì gì đó" với nhau không, tôi cảm thấy cậu ta mang một đặc tính giống loài khác hẳn với mình, khi nào có cơ hội phải vạch quần cậu ta ra kiểm tra mới được!

Bỗng nhiên tôi thấy Khánh Thư nhìn mình, Hà Ân cũng nhìn tôi, tên Dương Minh gì gì đó chắc cũng vậy.

À hóa ra tôi vẫn chưa giới thiệu : "Lạc Dĩ An, tôi học giải phẫu pháp y"

Tôi nói xong thì nguyên phòng im lặng, bầu không khí cứ kì kì. Tôi có phải là biến thái đâu mà lại phản ứng như vậy chứ!

"Nãy giờ tôi thắc mắc lắm rồi, cậu là người nước ngoài hả?" Khánh Thư lên tiếng.

Gì vậy trời, nhìn tôi rõ ràng là thuần Việt 100% mà trời.

Chắc ngoại hình tôi hơi khác biệt nên cậu ta thấy lạ, thôi kệ tôi sẽ rộng lòng giải thích : "Bạch tạng"

"À" Cả ba tên đồng loạt thốt lên

"Xin lỗi hồi nãy thấy cậu để tóc xõa nên tưởng con gái, giờ nhìn kỹ trông men quá trời"

Ừm ừm, tên Khánh Thư này có mắt nhìn tốt đấy. Tôi không biết phải đáp hắn như thế nào, bèn nằm xuống, thả ánh mắt lên trần nhà.

Khánh Thư lại nói tiếp:

"Hay tụi mình xuống căn tin ăn thử đi, nghe bảo đồ ăn ở đó ngon lắm đó."

Hừm... tôi vốn không hợp ăn ngoài, khẩu vị phải là đầu bếp đạt sao Michelin nấu mới vừa miệng. Nhưng ở đây tôi đâu có được mang theo đầu bếp riêng, đành miễn cưỡng đi "thẩm vị" cái trường Y danh tiếng này vậy.

"Khụ... Ý hay đó... khụ, tôi cũng muốn ăn thử." Hà Ân lên tiếng.

"Ừ, tui cũng đi." Dương Minh hưởng ứng.

"Cậu thì sao, An?" Khánh Thư quay sang hỏi.

Tôi gật đầu đồng ý. Thế là cả bốn kéo nhau xuống căn tin.

Đồ ăn ở đây không nhiều, chỉ khoảng hơn hai mươi món. Món nào nhìn cũng khá bắt mắt, giá lại rẻ, chỉ từ 60 đến 100 nghìn đồng. Một bữa ăn bình thường của tôi ở nhà phải tốn cỡ 1 triệu 2, so ra thì ở đây đúng là tiết kiệm được khối chi phí.

Ấy vậy mà mấy đứa bạn cùng phòng lại than đắt. Lạ thật, tôi còn tưởng đây là rẻ nhất rồi cơ!

Cuối cùng, cả bọn đều gọi một tô cơm trộn giá 45 nghìn. Có vẻ đây là món best-seller của căn tin, thôi thì cũng thử cho hợp không khí.

Nhưng chỉ ăn được vài muỗng, tôi đã thấy... dở tệ. Nhìn sang, hình như ba đứa kia cũng có chung suy nghĩ, nhưng chẳng hiểu sao chúng nó vẫn cố nhai từng hạt cơm với gương mặt như sắp khóc. Hay là trong mắt bọn họ món này lại ngon?

Tôi quyết định rồi: phải tự nấu cơm thôi. Đồ ở đây mà cho chó chắc nó cũng lắc đầu.

Vừa đứng dậy, tôi nghe Dương Minh hỏi:

"An à, cậu đi đâu vậy?"

"Siêu thị."

"Hả? Nhưng cậu vẫn chưa ăn hết mà?"

"Dở. Đi mua đồ về nấu."

"Ồ, không ngờ cậu biết nấu ăn luôn á. Cho tui đi với, tui cũng muốn phụ. Thật sự đồ ở đây vừa đắt vừa khó ăn quá."

"Khụ... tôi nữa." – Hà Ân chen vào.

"Tôi cũng vậy." – Khánh Thư gật gù.

Thế là cả bốn đứa rủ nhau đi siêu thị gần trường. Nhìn vào quầy thịt, rau, củ, quả trước mặt, tôi thật sự chẳng biết nên chọn cái nào. Ngược lại, mấy đứa kia lại lựa qua lựa lại, rồi nhét hết vào giỏ cho tôi. Ừm... cũng tiện.

Sau một hồi loay hoay ngoài siêu thị, cuối cùng chúng tôi cũng khệ nệ ôm về đủ thứ : thịt, rau củ, mì gói,..vv

Tôi rút từ trong vali ra cái tạp dề hình hello kitty của mình, trông tôi thật sành điệu làm sao, vậy mà bọn kia cứ nhìn tôi như quái vật. Thấy hơi bực rồi nha.

Thấy tôi đang loay hoay cắm cái bếp. Khánh thư hỏi :

"An à...cậu biết sài bếp từ không vậy?"

Đang bực mà cậu ta nói chuyện như thể khinh tôi nhà quê vậy, tôi liếc cậu ta một cái : "Biết"

Nhưng sau mấy chục phút mà vẫn không bật được, tôi đành nhìn Khánh Thư cầu cứu, cậu ta có vẻ hớn hở lắm vui vẻ bật dùm tôi, còn bày đặt ra sức hướng dẫn. Hứ!

Ăn cơm xong xuôi,đã đến trưa. Tôi trèo lên cái giường êm ái của mình đánh một giấc. Chiều lại phải đi dự lễ chào đón tân sinh viên, tôi phải chuẩn bị thật tươm tất cho các chị khóa trên thấy mới được.

Trong khi những tên kia rửa bát, mắt tôi nặng trĩu, chìm vào giấc ngủ sâu.

---

Tôi tỉnh dậy rồi, tỉnh dậy trong một lâu đài.

Bạn biết sự xa hoa là như thế nào không, tôi dĩ nhiên biết vì tôi vốn là một phú nhị đại, ăn sung mặc sướng từ nhỏ. Nhưng tôi không ngờ sự xa hoa lại có thể xa đến mức này!

Bốn bức tường cao vút ánh lên sắc vàng lấp lánh, toàn bộ bề mặt được dát kim loại quý. Trên tường, những đường chạm trổ hoa văn cổ điển uốn lượn tinh vi, từng chi tiết như được mài giũa bằng bàn tay khéo léo của bậc thầy nghệ thuật. Giữa các mảng chạm khắc là những bức tranh sơn dầu khổ lớn, màu sắc trầm mặc nhưng vẫn sáng rực dưới ánh đèn chùm pha lê.

Tôi nhận ra mình đang ngồi trên ngai vàng. Ngai đặt trên bục đá hoa cương, thân ghế dát vàng, lưng ghế chạm trổ hình thần thoại phương Tây, hai bên tay vịn khảm đầy hồng ngọc và lam ngọc, ánh sáng khúc xạ rực rỡ tựa sao trời.

Mà dưới chân tôi là hai kẻ hầu cũng được dát vàng nốt, chân tay chúng hình như được đóng đinh dính chặt lấy sàn nhà, máu chúng cũng màu vàng? Chảy lênh láng làm ướt đôi chân ngọc ngà của tôi.

Tôi tức giận!

Tôi đá 2 thứ súc vật ấy đi, thịt chúng bị cố định dưới sàn nhà, thật khó để dứt ra, bất ngờ không hiểu vì sao? Tôi bộc phát sức mạnh kinh người, đá một phát làm chân tay chúng đứt gãy, để lại mấy khúc chi vẫn đang bị cắm chặt dưới sàn nhà. Sau đó lại có hai tên khác chạy lại đỡ lấy bàn chân tôi, bọn chùng đè lên mớ hỗn độn dưới sàn nhà, tôi nghe thấy tiếng chít chít cứ như chuột vậy? Mà nghe kĩ thì lại có chút êm tai.

Cùng lúc đó cũng có hai tên lính khác từ một nơi mà tôi không thấy chạy lại, tiếp tục dùng búa đóng đinh hai kẻ kia, cố định dưới sàn nhà. Lần này không có máu, cảm giác thật sạch sẽ.

Nãy giờ tôi mới nhận ra. Tựa hồ có điều gì đã đổi khác trong thân thể này. Tôi bỗng thấy mình… cao quý hơn.

Dòng máu trong huyết mạch không còn đặc sánh và tanh nồng nữa, mà hóa thành một thứ lưu thủy trong suốt, mát lạnh như suối nguồn tinh khiết. Mỗi hơi thở phả ra không phải khí nóng tầm thường, mà tựa hồ là làn khí ấm áp từ lòng đất mẹ, nuôi dưỡng vạn vật.

Tôi cất lời, âm thanh bật ra khỏi cổ họng, vang vọng kỳ lạ trong không gian. Nghe chẳng giống tiếng người, mà như khúc thì thầm xa xưa của thần linh, mang theo dư âm run rẩy khiến cả không khí xung quanh như cúi rạp xuống. Tai tôi cảm nhận như có tiếng gió riết gào, nghe kỹ thì lại giống như lời nói.

Tôi nghe thấy rồi, tôi thấy-

An! Dĩ An! Dậy đi tụi mình còn phải đến tiệc chào đón sinh viên ấy! Chậm bây giờ.

Tôi tỉnh dậy, mồ hôi đổ ướt cả lưng áo. Tôi thấy kinh tởm bản thân mình.

Vì sao tôi lại hành xử như vậy, giấc mơ kia lại là sao nữa?

Không. Kệ đi! Đúng vậy! Chuyện này đã lặp lại nhiều lần rồi mà! Sao còn phải bất ngờ chứ.

Tôi trườn xuống khỏi giường, ăn mặc tươm tất nhất có thể.

Tóc phải buộc cao, không thì lại bị nhầm nữa.

Tôi và đám bạn cùng phòng đến sảnh tiệc, vì trường tôi là một trường tư thục danh tiếng nên quảng trường này rất rộng, kiến trúc kiểu phong cách châu âu, trên trần là mái vòm trong suốt có thể thấy bầu trời dần tối sẫm.

Ai cũng mặc những bộ trang phục lộng lẫy, thầy hiệu trường đang thuyết giảng trên bục, nói chung là về mấy cái nội quy mà bạn sẽ chẳng bao giờ quan tâm. Bao giờ mình mới được đi tán gái ấy nhỉ?

Mấy thằng kia đã tản đi từ lâu, tôi thấy ngồi một mình thật buồn chán, tôi chạy lại chỗ bàn tiệc, cắn một miếng bánh, nhân lúc không ai chú ý lén mở điện thoại xem vài video giải phẫu xác người. Bạn thấy kỳ lạ à? Không đâu, chuyện này bình thường, tôi chỉ đang luyện tập kỹ năng chuyên môn chút đỉnh.

Đột nhiên, điện thoại rung. Một số lạ gửi tin nhắn cho tôi. Tiếng chuông thông báo vang dội khắp hội trường, dường như tất cả sinh viên khác cũng nhận được tin nhắn giống hệt.Tôi mở ra :

Bạn có muốn tham gia trò chơi không?

Có Không

Đùa chứ đây rõ ràng là lừa đảo, nếu tôi đồng ý có khi nó sẽ hack acc tôi, rồi đăng mấy video sếch trên đó để bêu rếu tôi chứ gì? Anh đây không lạ chiêu trò của tụi bay đâu!

Tôi bấm không.

Cảm ơn bạn đã đồng ý tham gia trò chơi!

???

Bất ngờ tôi thấy các sinh viên đang đứng bỗng dưng biến mất, ông hiệu trưởng cũng biến mất, mọi sinh viên đều biến mất, tôi cũng biến mất.

Tôi lại tỉnh dậy rồi, tỉnh dậy trong một cung điện. Lần nữa.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free