Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ai Đã Nằm Trong Mộ - Chương 21: 21

Tôi đứng đờ ra ở cửa, nhìn trừng trừng vào tấm áo choàng trắng mỏng tang như sa. Đôi găng tay trắng. Cái chàng mạng.

Đó là cô Gaunt! Bà ta đến tìm tôi!

Tôi hét lên:

- Bà không được vào nhà! Tôi không cho phép bà vào nhà!

Mẹ tôi chạy bổ từ trong bếp ra:

- Zack, con yêu của mẹ! Có chuyện gì không thế?

Tôi bám chặt lấy cánh tay mẹ, kêu lên:

- Đây là cô Gaunt, cô giáo dạy thay. Đừng cho bà ấy bắt con đi.

Mẹ nói:

- Để mẹ sờ trán con xem nào. Có khi con lại bị sốt đấy.

- Bà ta muốn bắt con đi đấy. - Tôi hét lên trong khi mẹ đưa tay sờ trán tôi. - Bà ấy sẽ giết con và bắt con phải sống trong ngôi mộ đó.

Mẹ tôi nói:

- Nhưng, Zack...

Tôi cắt lời:

- Mẹ, cứu con với. Mẹ phải cứu con!

Mẹ lại nói:

- Nhưng, Zack. Cô Gaunt có ở đây đâu. Chỉ là...

Rồi tôi nghe thấy tiếng cười. Tôi quay lại. Cô Gaunt đã nâng chiếc mạng lên. Và sau chiếc chàng mạng, hoàn toàn không phải là cô Gaunt.

Đó là Chris. Và bây giờ nó đang cúi gập người lại, cười đến vang cả đầu đi.

Chris vừa cười ngặt nghẽo vừa hỏi:

- Trông tớ có giống bà ấy không?

Tôi nói:

- Cậu biết thừa là cậu giống hệt bà ta. Cậu cố ý làm điều đó mà. Chỉ để dọa tớ.

Chris vẫn cười khúc khích:

- Tớ nghĩ chắc là sẽ buồn cười lắm. Với lại tớ không đến chỉ để dọa cậu đâu. Tớ đến để xem cậu có khỏe không.

Mẹ hỏi:

- Sao lại thế con? Chẳng phải là bạn ấy rất tốt với con ư? Cháu có muốn bác đãi cháu một tách trà không, Chris?

- Cám ơn bác, bác Pepper.

Chris đáp và đi tới bàn tiệc. Mẹ tôi vừa quay đi để vào bếp nó đã bắt đầu đổ kẹo vào cái túi hình gối.

Tôi hỏi Chris:

- Có ai để ý thấy tớ nghỉ ốm không?

- Cô Gaunt nhận thấy. Và này, bà ấy có vẻ buồn. Bà ấy thật sự điên lên vì cậu.

Tôi hỏi:

- Buồn như thế nào? Bà ấy... ừm... buồn phiền hay buồn bực?

Chris nói:

- Trông có vẻ như buồn đến héo hắt. Tớ phải thừa nhận là điều đó có vẻ kỳ quặc.

Chris lắc cái túi để có chỗ nhét thêm kẹo vào nữa. Rồi nó nói tiếp:

- Với lại bà ấy báo với cả lớp là thứ hai này cô Prescott sẽ đi dạy trở lại. Cô Gaunt nói là cô ấy rất buồn vì phải xa lớp mà không được chào tạm biệt cậu và Marcy.

Tôi lo âu hỏi:

- Có ai nghe thấy tin gì của Marcy không?

- Không. Nhưng trên đường đến đây tớ có đi ngang qua nhà bạn ấy. Cửa sổ đã được sửa lại. Tớ tin là bạn ấy sắp về rồi.

Đó là cậu nghĩ, tôi tự nhủ.

- Cái gì? - Chris hỏi. Cái túi của nó bây giờ đã đầy chặt và nó đang chuẩn bị đi.

Tôi biết Chris sẽ không bao giờ tin tôi. Nhưng tôi phải cố thuyết phục để cho nó tin.

Tôi hét lên:

- Cô Gaunt là ma. Và bà ta đã làm một điều gì đó kinh khủng đối với Marcy và gia đình bạn ấy.

- Ồ, phải! - Chris châm biếm. - Tớ đã đọc cái mẩu giấy ngớ ngẩn đó của cậu.

- Bà ta là ma thật đấy. Và bà ta đã trừ khử Marcy chỉ vì bạn ấy đã nhìn thấy ngôi mộ của bà ta.

- Ngôi mộ nào?

- Ngôi mộ của bà ta. Mộ của cô Gaunt! Bia ghi là "Sinh năm 1769. Mất năm 1845".

Chris hỏi:

- Cậu đã nhìn thấy ngôi mộ của bà ta? Tên bà ta ghi trên đó ư?

- Phải! - Tôi đáp và hơi nhẹ người một chút. Có vẻ như cuối cùng Chris đã bắt đầu tin tôi.

Chris đặt cái gối đựng kẹo xuống sàn:

- Hừm, tớ biết rồi. Có thể đó là mộ của cụ kỵ cô giáo.

Tôi kêu lên:

- Nhưng ngôi mộ đó trống rỗng.

- Nhưng điều đó không thể chứng tỏ rằng cô Gaunt là ma được, Zack.

- Thử xem này, Chris. Marcy biến mất. Biến mất bởi vì chúng tớ đã nhìn thấy ngôi mộ của cô Gaunt. Bởi vì chúng tớ đã biết sự thật. Cô Gaunt là ma. Tại sao cậu lại không tin tớ? Bà ta bảo tớ là bà ấy muốn đem tớ theo về ngôi mộ của bà ấy. Đêm nay. Tại sao bà ta lại nói như vậy nếu bà ấy không phải là ma?

- Để phụ đạo đặc biệt về môn toán. - Chris nói và lại bắt đầu cười.

Tôi gào lên:

- KHÔNG! KHÔNG! KHÔNG! Bà ấy muốn biến tớ thành ma nữa.

- Ồ, có thể cậu sẽ không bao giờ sợ ma nữa nếu như cậu là ma thật. - Chris cừoi đến nỗi nó phải ôm chặt lấy sườn.

Mẹ tôi đến gần tôi:

- Các con cười cái gì đấy? Con đã cảm thấy dễ chịu hơn chưa?

- Không, mẹ ơi. Con không cảm thấy dễ chịu chút nào. Thực ra con thậm chí còn thấy khó chịu hơn. - Tôi nói và quắc mắt nhìn Chris.

Mẹ đáp:

- Vậy thì tại sao con không về phòng nghỉ đi. Nghỉ đi một chút. Mẹ phải sang nhà hàng xóm một chút. Nào, Chris, để bác tiễn cháu.

Chris và mẹ đi khỏi. Tôi đóng sầm cửa lại. Tôi để ý thấy cái túi kẹo của Chris vẫn nằm trên sàn. Nó để quên cái túi kẹo. Được. Quá tốt. Nó đừng hòng lấy lại được túi kẹo này.

Tôi vừa định đi lên gác để về phòng thì lại có tiếng chuông gọi cửa. Tôi gọi:

- Kevin! Ra mở cửa đi!

Không có tiếng trả lời.

Tuyệt lắm. Kevin chẳng bao giờ chịu làm việc gì ở nhà cả. Cả đêm tôi sẽ phải ra mở cửa thôi.

- Được rồi. Được rồi. Tôi ra đây.

Trong khi đi ra cửa tôi nghe rõ tiếng reo "Có cho không nào" bên ngoài. Tôi chỉ ước gì đêm lễ hội Ma qua đi cho rồi.

Tôi giật cửa mở ra. Hóa ra là Chris.

Tôi hét lên:

- Quên đi! Tớ sẽ không cho cậu cái chỗ kẹo ngu ngốc ấy đâu!

- Kẹo ư? Zachariah, ta không đến để đòi kẹo. Ta đến để đòi con!

Đó là cô Gaunt.

Cô Gaunt thật sự!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free