Ai Đã Nằm Trong Mộ - Chương 18: 18
Tôi lắp bắp:
- Nhưng... nhưng con phải về nhà, thưa cô Gaunt. Mẹ con đang chờ.
Bà ta nói:
- Chuyện này chỉ một loáng thôi, cưng.
Chỉ một loáng thôi cũng đã đủ là quá lâu khi phải ở lại một mình với một con ma.
Nhưng tôi chẳng còn cách nào khác.
- Tớ xin lỗi. - Chris mấp máy miệng trong khi nó đi ra cửa.
Tiffany mỉm cười thông cảm. Nhưng hầu hết những đứa khác thậm chí không nhìn tôi. Chúng chạy ùa ra cửa, mắt cúi gằm nhìn dán xuống sàn nhà.
Sau khi đứa cuối cùng đã đi khỏi, cô Gaunt đóng cửa lại. Tiếng đồng hồ kêu tích tắc khe khẽ khiến tôi cảm thấy ớn lạnh dọc sống lưng.
Rồi bà ta quay lại phía tôi:
- Zachariah, con sợ lắm phải không?
Tôi chậm chạp gật đầu.
- Có nhiều thứ làm con sợ hãi. Phải không, Zachariah? - Bà ta nói. - Chính vì thế mà con đem theo cuốn "Những đứa trẻ Thần thông" bên mình phải không?
- Khô... không một ai biết điều đó. - Tôi lắp bắp. - Tại sao cô...
Cô Gaunt nói:
- Ồ, ta đã để ý con lúc trong hiệu sách. Đó là hôm trước ngày ta bắt đầu đến đây. Ta đến thăm thành phố. Cho giãn chân tay. Và để lấy ít mạng nhện ra khỏi mái tóc, tạm nói là như thế đi. Ta không thể không nghĩ rằng "Một thằng bé hay làm sao. Nó rất thích hợp để..."
Thích hợp cho cái gì? - Tôi tự hỏi. - Thích hợp cho cái gì kia chứ?
- Và ta đã đến đây - ta toan nhận một lớp khác. Nhưng ngay sau khi nhìn thấy con, ta đã biết ngay là phải thu xếp để cho cô giáo lớp con bị cảm lạnh. Một trận cảm lạnh thật nặng. Đối với ta như vậy là không ngoan, nhưng ta không thể nào cưỡng lại được!
Tôi hỏi:
- Cô... cô làm cho cô Prescott bị ốm ư?
- Rất tiếc khi phải nói là ta đã làm điều đó. Nhưng ta biết là ta phải trở thành cô giáo của con.
Cô Gaunt đi về phía bàn của mình. Bà ta mở tờ giấy ra và đọc lại một lần nữa.
Hay mình nói với bà ta rằng tờ giấy chỉ là một trò đùa, tôi nghĩ. Một trò đùa ngu ngốc trong lễ hội Ma.
Không, bà ta không đời nào tin tôi đâu.
Cô Gaunt hỏi:
- Ta có thể nói gì được bây giờ, Zachariah? Nói được gì ngoài việc hôm nay ta vô cùng thất vọng vì con.
Tôi bị kẹt rồi.
Và sợ hãi.
Thật sự sợ hãi.
Cô Gaunt sẽ làm gì mình bây giờ?
Bà ta nói tiếp:
- Con phải học lại chính tả đấy, cưng ạ. - Bà ta giơ tờ giấy ra trước mặt tôi. - Chữ cẩn thận thiếu mất chữ n. May mắn cho con là lỗi đó không ảnh hưởng đến việc lên lớp của con.
Chính tả! Bà ta muốn nói chuyện với tôi về môn chính tả!
Tôi nói nhanh:
- Thưa cô Gaunt, cô nói đúng. Con sẽ đi thẳng về nhà và bắt đầu học ngay ạ.
- Không cần như vậy đâu, Zachariah.
Cứ để cho bà ta nói tiếp, tôi tự nhủ. May ra Chris băn khoăn tại sao tôi lâu thế và sẽ quay lại.
Tôi hỏi:
- Ơ... Có phải vì thế cô biết con đã viết mẩu giấy ấy không? Vì chuyện chính tả ạ?
Cô Gaunt nói:
- Không hẳn. Hôm qua các con đã đi theo ta đến nghĩa địa. Các con đã phát hiện ra ngôi mộ - và phát hiện ra sự thật. Vì thế con thấy đấy - con là kẻ duy nhất có thể viết ra mẩu giấy đó.
Tôi bật ra:
- Marcy cũng có thể viết.
- Ồ, nhưng chúng ta không phải lo lắng gì về con bé ấy nữa, đúng không nào?
Tôi kêu lên:
- Cô đã làm gì bạn ấy? - Lúc này tôi đã vô cùng sợ hãi. Tôi ngắc ngứ ngay với chính câu mình nói ra. - Bạn ấy đâu... đâu rồi?
- Con biết mà, Zachariah. Ta không hiểu nổi tại sao con lại lôi con bé đó đi theo. Nó có thể làm hỏng tất cả.
Tôi liếc ra phía sau. Liệu tôi có thể nhảy ra ngoài qua cái cửa sổ kia không nhỉ?
Cô Gaunt bỏ tờ giấy lên bàn và thò tay vào ngăn kéo bàn. Bà ta lấy ra một chiếc hộp bọc bằng giấy bạc, bên trên có một cái nơ đen bằng xa tanh.
Bà ta kêu lên:
- A! Về Marcy thế là đủ rồi. Đây ta có một món quà cho con.
- Thưa cô Gaunt, cô không cần phải cho con thứ gì đâu ạ.
Liệu mình có thể đẩy bà ta ra và thoát được không?
Cô Gaunt đáp:
- Chẳng có nghĩa lý gì đâu, Zachariah. Ta muốn tặng cho con một món quà. Dẫu sao đi nữa con cũng là học sinh mà ta thích nhất.
- Thế còn Debbie Steinford thì sao ạ? - Những lời nói cứ buột khỏi miệng tôi. - Tất cả các giáo viên đều thích Debbie.
- Không, không, Zachariah. Đây là quà cho con. Sau này con hãy mở.
Bà ta dúi cái gói vào tay tôi. Tôi không biết trong đó có gì và tôi không hề muốn biết.
Cô Gaunt nhặt mẩu giấy trên bàn lên. Bà ta xé vụn nó ra và vứt mảnh vụn vào sọt rác.
Bà ta nói:
- Sẽ chẳng có ai tin cái mẩu thư ngớ ngẩn đó của con đâu. Đó nhất định là một may mắn nhỏ của ta. Ta nghĩ rằng thầy hiệu trưởng sẽ không hài lòng nếu biết rằng ta là ma!
- Con hứa sẽ không nói với ai cả. Cô là cô giáo tuyệt vời nhất, thưa cô Gaunt. Con sẽ không làm bất cứ điều gì rầy rà cho cô đâu.
Cô Gaunt mỉm cười với tôi:
- Có thật con nghĩ rằng ta là một cô giáo tuyệt vời không, Zachariah?
Tôi nói:
- Nhất định ạ. Con học được ở cô bao nhiêu điều.
Cô Gaunt nói:
- Phải. Con nói đúng. Ta là một cô giáo tuyệt vời. Và như vậy không hề công bằng tý nào. Con có thể hình dung rằng cứ mười năm ta mới được ra khỏi mộ một lần, vào tuần trước ngày lễ hội Ma không? Như vậy là ít quá, đúng không?
Tôi đồng ý:
- Vâng, thưa cô Gaunt, như vậy thì ít quá.
Làm sao mình thoát được đây? Mình phải tìm cách để thoát ra.
Bà ta nói tiếp:
- Tệ hại hơn nữa là vào đêm lễ hội Ma khi chuông đồng hồ điểm mười hai tiếng ta sẽ phải trở lại mộ. Chính vì thế ta phải cố tận dụng thời gian. Ta yêu từng giây phút của lễ hội đó. Nhưng đặc biệt ta thích buổi liên hoan trong lễ hội Ma. Zachariah, con có thích các buổi liên hoan trong lễ hội Ma không?
Tôi bồn chồn đáp:
- Có chứ, thưa cô Gaunt. Ai mà không thích các buổi liên hoan trong lễ hội Ma kia chứ!
Nếu mình bỏ chạy thì bà ta có đuổi theo bắt mình không?
Bà ta hỏi:
- Con có biết điều ta thích nhất trong lễ hội đó là gì không?
Tôi lắc đầu.
- Đó là khi ta chọn học sinh ta thích nhất.
Giọng tôi vỡ ra:
- Cô chọn học sinh ưa thích nhất để làm gì?
Cô Gaunt nói:
- Con không biết thật ư? Chính vì thế mà con sợ hãi đến thế, phải không nào?
- Con chẳng biết gì cả. Con không biết cô muốn gì ở con. Con không muốn biết, thưa cô Gaunt. Xin cô hãy để cho con về nhà. - Tôi van xin.
Bà ta sẽ không bao giờ để cho mình về nhà đâu.
Cô Gaunt nói:
- Để ta giải thích cho mà nghe. Cứ mười năm một lần ta lại chọn học sinh để đem theo về với ta.
Tôi há hốc miệng:
- Về với cô? Về đâu kia?
Bà ta nói:
- Sao lại thế? Dĩ nhiên là về mộ với ta chứ còn đâu nữa. Về mộ với ta và trở thành ma như ta. Khi đó ta có thể dạy dỗ con, mãi mãi!
- Thưa cô Gaunt, con không muốn đi với cô! Con muốn ở lại Shadyside này!
Bà ta nói:
- Nhưng ta cần con, Zachariah. Con thông minh hơn những đứa khác nhiều.
Tôi phản đối:
- Con không thông minh. Con rất dốt về số thập phân. Rất dốt môn chính tả. Chính cô đã nói thế thôi!
- A a! Nhưng con nên tin rằng những đứa trẻ khác thậm chí không thể hình dung ra nữa đấy.
Tôi hét lên:
- Không! Con sẽ không đi đâu!
Cô Gaunt bĩu môi hờn dỗi:
- Ôi, Zachariah. Con không thấy vui một chút nào ư?
Tôi không thể tin mình có thể nói được. Tôi sợ nếu mở miệng ra thì tôi sẽ gào lên và không thể nào dừng lại được nữa.
Tôi chạy ra cửa.
Tôi vặn cái khóa cửa.
Trong khi tôi đẩy cửa bật mở ra, cô Gaunt gọi theo:
- Lễ hội Ma, ngày mai... Zachariah! Lúc nửa đêm! Hãy đến với bóng tối của chúng ta, đến với thế giới của bóng tối, thế giới của ma quỷ.