(Đã dịch) Ác Linh Quốc Độ - Chương 523: vô kế khả thi
Hạ Thiên Kỳ cùng Triệu Tĩnh Xu ngồi trên chiếc taxi cũ kĩ đi vòng vèo chừng nửa giờ, Hạ Thiên Kỳ mới nói với tài xế địa điểm đến của họ.
Sau khi xuống xe taxi, Hạ Thiên Kỳ cùng Triệu Tĩnh Xu đi bộ vào một tiểu khu trông rất cũ. Trong tiểu khu, khắp nơi đều có thể thấy những tờ quảng cáo cho thuê phòng trọ nhỏ, ban công của hầu hết các căn hộ đều dán tấm biển có chữ "Khách sạn".
Nơi này Hạ Thiên Kỳ rất quen thuộc, bởi vì trước khi vào Công ty, anh đã từng sống ở đây. Anh vốn nghĩ đời này sẽ không quay lại nơi đây nữa, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có chỗ này mới xem như tương đối an toàn. Bởi lẽ, nếu thuê trọ theo ngày thì không cần đăng ký căn cước công dân, tự nhiên cũng sẽ không bị tra ra. Nếu họ đến những khách sạn hay nhà nghỉ khác, rất khó nói sẽ không bị đám người của Con Khỉ tìm ra.
Dẫn Triệu Tĩnh Xu đi theo lối quen, Hạ Thiên Kỳ vào một tòa nhà trọ cũ, lên đến tầng 3 rồi gõ cửa một trong số các căn hộ. Rất nhanh, một bác gái trung niên chừng hơn bốn mươi tuổi vội vàng mở cửa:
"Thuê nhà hay dừng chân?"
Theo bản năng nói câu đó với Hạ Thiên Kỳ và Triệu Tĩnh Xu, bác gái trung niên nhìn Hạ Thiên Kỳ không khỏi lộ vẻ nghi hoặc, hiển nhiên là bà thấy Hạ Thiên Kỳ rất quen mặt.
"Dì Lưu, cháu là Hạ Thiên Kỳ đây ạ, trước đây cháu từng thuê trọ ở đây lâu rồi, như người nhà ấy mà."
"Ôi chao, thì ra là tiểu Hạ à! Bảo sao tôi thấy cậu quen mặt đến thế, cái trí nhớ của tôi đúng là!"
Bác gái Lưu nói rồi không khỏi liếc nhìn Triệu Tĩnh Xu đang đứng bên cạnh Hạ Thiên Kỳ, không nén nổi lời khen:
"Bạn gái lớn lên xinh đẹp thật đấy, trông hai đứa thật có tướng phu thê."
Triệu Tĩnh Xu có chút ngượng ngùng quay đầu đi chỗ khác, nhưng Hạ Thiên Kỳ lại không có tâm trạng nghe Dì Lưu nói mấy lời vô nghĩa đó, vội ngắt lời bà:
"Dì Lưu, cháu muốn ở đây hai ngày, còn phòng không ạ?"
"Cái phòng cũ của cậu trống rồi, cậu xem phòng đó có được không?"
"Được, vậy lấy phòng đó đi."
Hạ Thiên Kỳ trực tiếp đưa cho Dì Lưu 500 đồng tiền. Trên thực tế, giá thuê theo ngày ở đây nhiều nhất cũng chỉ 30 đồng một ngày. Dì Lưu nghĩ Hạ Thiên Kỳ sẽ ở nhiều ngày, nên cũng không hỏi han gì, cứ để đó tính sau.
Cầm chìa khóa lên tầng 4. Hạ Thiên Kỳ liền dẫn Triệu Tĩnh Xu đi thẳng theo lối quen đến cái phòng đơn trước đây anh thuê. Các phòng đơn ở đây đều có nhà vệ sinh riêng, thường là một căn hộ được chia thành hai hoặc ba phòng đơn. Mỗi phòng đơn đều có bếp và nhà vệ sinh riêng, chẳng qua là không có gì trang trí cả. Nhưng mà tiền nào của nấy, so với tiền thuê nhà bên ngoài lên đến hai ba ngàn, thì tiền thuê sáu bảy trăm đồng ở đây mà lại có đủ nhà vệ sinh, bếp riêng thì đã là rất phải chăng rồi.
Mở cửa phòng đơn bước vào, Hạ Thiên Kỳ theo bản năng nhìn lướt qua. Mọi thứ ở đây đều không thay đổi, chỉ là so với lúc anh ở th�� sạch sẽ hơn nhiều. Xem ra nơi này đã không còn cho thuê theo tháng nữa, mà đã chuyển sang hình thức cho thuê theo ngày như khách sạn.
"Trước đây tôi ở đây này, có phải rất phù hợp với phong cách của kẻ thất bại không."
Hạ Thiên Kỳ cau mày ủ ê nói xong câu đó với Triệu Tĩnh Xu, rồi ngồi phịch xuống mép giường, lấy thuốc lá từ trong túi ra, châm lửa rồi bực bội hút.
Từ nhỏ đến lớn, nơi tồi tệ nhất Triệu Tĩnh Xu từng ở có lẽ chính là ký túc xá đại học, nên cô khó mà tưởng tượng được trước đây Hạ Thiên Kỳ đã sống như thế nào. Nhưng việc ở đâu đối với cô ấy lúc này cũng không quan trọng. Quan trọng là tiếp theo họ nên làm gì bây giờ? Nếu Mẫn Mẫn thật sự bị bắt đi như Hạ Thiên Kỳ lo lắng, họ phải giải quyết chuyện này thế nào đây?
Hạ Thiên Kỳ đang suy nghĩ cách giải quyết, còn Triệu Tĩnh Xu cảm thấy trong việc nghĩ cách giải quyết, bản thân cô không giúp được gì nhiều. Nhưng việc dùng máy truyền tin liên tục gọi Lãnh Nguyệt, đây là điều cô có thể làm được, và cũng là cách để giúp Hạ Thiên Kỳ san sẻ gánh nặng.
Có thể thấy Hạ Thiên Kỳ lúc này thực sự rất bực bội, bởi sau khi hút hết một điếu thuốc, anh lại châm ngay một điếu khác. Đương nhiên, anh cũng không thể bình tĩnh lại nhanh đến vậy, bởi anh thừa hiểu đám người của Con Khỉ là hạng người nào. Từ cách bọn chúng xử lý hai kẻ nuôi thi trước đây là có thể thấy được, đám người này đều là một lũ phát rồ, tàn nhẫn độc ác, là cặn bã của xã hội. Nếu Mẫn Mẫn thật sự rơi vào tay bọn chúng, hậu quả sẽ khôn lường. Anh ta chỉ mong bọn Con Khỉ đừng làm hại Mẫn Mẫn, mà xem cô bé như lợi thế để uy hiếp họ. Như vậy, dù tình thế có bị động đến đâu, ít nhất vẫn còn một tia hy vọng cứu Mẫn Mẫn về. Điều anh sợ là bọn chúng sẽ trực tiếp giết chết Mẫn Mẫn để thị uy với những người như họ.
Hiện giờ anh không biết lần này bọn Con Khỉ rốt cuộc có bao nhiêu người đối phó họ. Nhưng nghĩ đến việc lần trước đã chịu một vố đau, lần này bọn chúng chắc chắn sẽ không còn lơ là nữa. Rất khó nói bọn chúng sẽ không tập hợp cả một phe phái để đối phó họ. Nếu thật là như vậy, thì họ gần như không có bất kỳ phần thắng nào.
Cần phải biết rằng, con người còn khó đối phó hơn cả quỷ. Bởi vì quỷ vật dù xảo quyệt, nhưng ít nhất chúng sẽ không có suy nghĩ kín kẽ đến vậy. Còn những kẻ như bọn Con Khỉ, đã trường kỳ sống cận kề cái chết, lăn lộn trong chốn lừa lọc, thì rất khó có kẽ hở nào để lợi dụng.
Tính đến chiến lực hiện tại, chỉ có anh và Lãnh Nguyệt. Nhưng Lãnh Nguyệt khi nào trở về vẫn còn chưa biết, nói một cách nghiêm túc, anh thật sự không có quá nhiều thời gian để chờ Lãnh Nguyệt. Bởi lẽ, Mẫn Mẫn ở trong tay đối phương thêm một ngày, là thêm một phần nguy hiểm. Hạ Thiên Kỳ chỉ có thể nghĩ đến việc tìm người giúp đỡ. Rốt cuộc, dù cho Lãnh Nguyệt có trở về đi nữa, chỉ với hai người họ cũng căn bản không cứu được ai, ngược lại còn tự đưa mình vào chỗ chết.
Nhưng là hắn có thể tìm ai hỗ trợ đâu? Mộc Tử Hi? Ngô Địch? Vẫn là Lương Nhược Vân?
Trong ba người này, anh trước sau vẫn không nhìn thấu Mộc Tử Hi. Còn Ngô Địch và Lương Nhược Vân thì là đại diện cho chiến lực mạnh nhất hiện tại của Tam Minh Phủ. Nếu lôi kéo hai người đó vào, thì đây sẽ không chỉ là ân oán cá nhân của họ nữa, mà sẽ diễn biến thành chiến tranh giữa Nhất Minh Phủ và Tam Minh Phủ. Vậy nên, liệu Ngô Địch và Lương Nhược Vân có thể ra tay giúp đỡ không?
Lòng Hạ Thiên Kỳ thấp thỏm không yên, nhưng đến nước này, dù họ có giúp hay không, anh cũng chỉ có thể mang tâm lý thử vận may. Bởi vì ngoài việc tìm họ giúp đỡ ra, anh thật sự không nghĩ ra họ còn có thể cầu cứu ai khác, hay còn ai sẽ trợ giúp họ nữa đâu.
Do dự một chút, Hạ Thiên Kỳ liền lấy máy truyền tin ra thử gọi cho Lương Nhược Vân, nhưng phía cô ấy lại không nghe máy. Sau đó anh lại gửi cho Lương Nhược Vân một tin nhắn, nói có chuyện cần gặp, nhưng đối phương vẫn không trả lời, không biết có phải đang bận việc gì không. Hạ Thiên Kỳ không từ bỏ, tiếp tục dùng máy truyền tin gọi Ngô Địch, nhưng Ngô Địch cũng trong tình trạng tương tự, đều không nghe máy.
Hai nhân vật lớn này đều đang bận việc, hoặc là không tiện nghe máy, điều này khiến Hạ Thiên Kỳ trong lòng lập tức càng thêm bất an. Anh cắn chặt răng, rồi gọi cho Mộc Tử Hi. Mộc Tử Hi lại nghe máy rất nhanh, vừa kết nối, giọng nói lười nhác của cô đã truyền ra từ máy truyền tin:
"Có chuyện gì muốn tìm ta hỗ trợ?"
Mọi văn bản đã được biên tập và thuộc sở hữu của truyen.free, xin đừng quên nguồn nhé.