[Dịch] Tiên Tuyệt - Chương 356: Chương 356
Những sợi dây leo lâu đời thô ráp, to lớn như những cánh tay quỷ quái quấn quanh ngọn núi, xen lẫn là những thân đại thụ sừng sững rải rác. Dưới chân những đại thụ ấy là cỏ hoang có hình răng cưa sắc lẹm trên mép lá, toát ra vẻ hung tợn, sẵn sàng tấn công.
Đứng giữa một địa phương kinh khủng, quỷ dị đến vậy, cho dù đám Yêu tộc trời sinh bản tính kiên cường, cũng cảm thấy trong lòng dấy lên chút sợ hãi. Một nơi yên tĩnh đến rợn người thế này mà lại sinh ra sinh linh, ắt hẳn chúng phải vô cùng tàn nhẫn và khát máu.
Hỏa Sư Đà dẫn theo hai chiến sĩ hùng mạnh đi trước dẫn đường, ba món dị bảo lơ lửng giữa không trung, bay múa, dọn sạch những dây leo chắn lối.
Tất cả mọi người vô cùng cẩn thận, không dám gây ra tiếng động lớn.
Xâm nhập được vài dặm, xung quanh vẫn lặng ngắt như tờ, nhưng không gặp phải bất kỳ nguy hiểm nào. Vũ La bỗng nhiên ngừng lại, khoát tay ra hiệu, cả đội ngũ lập tức đứng im phăng phắc. Rõ ràng, uy vọng của hắn còn cao hơn cả Hỏa Sư Đà.
Lúc này, Hỏa Sư Đà đương nhiên không hề tỏ ra ghen tị. Hắn có vẻ lo lắng, vội vàng chạy tới, cất tiếng hỏi:
- Vũ La đại nhân phát hiện chuyện gì vậy?
Vũ La ngóng nhìn bốn phía, chậm rãi nói:
- Chính là bởi vì không phát hiện tình huống gì, ta mới cảm thấy có vẻ khác thường.
Sắc mặt Kim Hà Hạo trở nên ngưng trọng:
- Vũ Uyên sơn chính là cổ địa nổi tiếng, vô cùng hung hiểm. Chúng ta tiến vào lâu như vậy mà lại không gặp phải bất kỳ nguy hiểm nào, quả thật là vô lý...
Hơn trăm người xâm nhập Vũ Uyên sơn vài dặm, lại không hề gặp một con hung thú nào cả, quả thật khiến cho người ta phải dấy lên lòng nghi hoặc.
Vũ La chậm rãi phóng thích nguyên hồn. Ngay khi vừa phóng ra, hắn lập tức cảm nhận được không khí xung quanh tràn ngập oán niệm và sát khí vô cùng tận. Sắc mặt hắn đột ngột thay đổi, quát lớn một tiếng:
- Mau mau lui lại...
Mọi người đang định hành động, bỗng nhiên trên mặt đất run lên một trận, cây cỏ rung rinh, tựa như từng con mãng xà xanh biếc.
Những mối nguy không biết là gì ẩn trong cây cỏ, từ bốn phương tám hướng ào ào kéo về phía mọi người.
- Có chuyện gì vậy?
Có người kêu lên. Hỏa Sư Đà có bản lĩnh cao hơn mọi người một bậc, nên trấn tĩnh hơn nhiều, vội vàng gầm lớn một tiếng:
- Bình tĩnh! Không cần biết là thứ gì, giết trước nói sau.
Tiếng hét này khiến cho lòng người ổn định trở lại. Hỏa Sư Đà đi đầu, dị bảo của y lơ lửng trên không, chém về phía một con ‘lục long’.
Dị bảo của Hỏa Sư Đà chém trúng ‘lục long’ tạo ra âm thanh "bộp" một tiếng vô cùng kỳ quái, khiến cho người ta không thể phân biệt được là chém trúng thứ gì. Các chiến sĩ Yêu tộc xung quanh cũng đã ra tay, trong chốc lát, thần quang lóe sáng rực rỡ cả một vùng, nhưng sắc mặt Hỏa Sư Đà đột nhiên thay đổi.
‘Lục long’ mà y mới vừa chém trúng dưới đất đột nhiên bay vút lên không, dị bảo của Hỏa Sư Đà kẹt trong thân thể ‘lục long’, không thể thu hồi lại được.
‘Lục long’ kia lơ lửng trên không, quét một vòng, quấn chặt lấy dị bảo của Hỏa Sư Đà.
- Đây là thứ gì vậy?
Các chiến sĩ Yêu tộc nhìn rõ ‘lục long’ kia, nhất thời kinh hoàng kêu lên. Chỉ thấy ‘lục long’ đang vây khốn dị bảo của Hỏa Sư Đà là một sợi dây leo to bằng thùng nước, toàn thân xanh biếc, mọc đầy lá và rễ chằng chịt. Ở ngọn của nó có một cái miệng há to vô cùng kinh khủng. Khi nó mở ra ngậm lại, có thể thấp thoáng thấy ít nhất năm hàm răng sắc bén bên trong.
- Là quái đằng!
Sắc mặt Kim Hà Hạo biến sắc:
- Theo độ lớn của nó, tối thiểu cũng đã có vạn năm hỏa hậu!
Quái đằng là một loại yêu vật khó nhằn nhất ở Đông Thổ. Nó không được xếp vào hàng ngũ hung thú, nhưng mạnh hơn nhiều so với những hung thú thông thường.
Độ lớn của quái đằng vạn năm này đạt đến mức khó có thể tưởng tượng nổi. Nó chiếm giữ sơn cốc này không khác gì một bá chủ tối cao, hầu như tất cả sinh linh tiến vào đều bị nó ăn thịt. Những sinh linh này, bất kể là Yêu tộc hay hung thú, đều bị nó nuốt sống, chết thảm thiết, oan hồn vương vấn không tan, để lại sát khí hung tàn dày đặc xung quanh nơi này.
Mới chỉ một sợi dây leo động đậy, lập tức cả ngọn núi xung quanh cũng rung chuyển theo. Vô số dây leo quấn quanh sườn núi bắt đầu chuyển động, từ bốn phương tám hướng quét tới, trông giống như những con trăn xanh biếc. Vũ La chỉ liếc mắt nhìn qua đã cảm thấy dựng tóc gáy. Quái đằng vạn năm này điều động hàng ngàn sợi dây leo, sợi nhỏ nhất cũng to bằng thùng nước, sợi to hơn thì e rằng hai người ôm không xuể, thậm chí còn to khỏe hơn cả những đại thụ.
Tuy rằng các chiến sĩ Yêu tộc tụ tập với nhau cùng một chỗ, cũng không đủ sức đề phòng quái vật siêu cấp này tập kích. Hàng trăm hàng ngàn dây leo ào tới một lượt giống như một cơn bão màu xanh lá, đám chiến sĩ Yêu tộc lập tức kinh hô thất thanh một tràng. Quái đằng vạn năm này dễ dàng đánh tan trận hình phòng ngự của bọn họ, ngay trong đợt tấn công đầu tiên đã cuốn lấy mười mấy chiến sĩ Yêu tộc, kéo họ lơ lửng giữa không trung.
Bọn họ còn đang lơ lửng giữa không trung, những cái miệng khổng lồ của đám dây leo đã vươn tới, nuốt chửng thân thể các chiến sĩ Yêu tộc, khiến cho bọn họ cất tiếng kêu thảm thiết không ngừng.
Có thể nghe thấy rõ ràng tiếng răng sắc nhọn ngập sâu vào xương thịt phập phập, máu tươi bay tung tóe giữa rừng xanh.
Các chiến sĩ Yêu tộc tái mét mặt mũi, đối mặt với quái vật hung tợn như vậy, ai nấy đều sợ hãi run lên.
Vô số dây leo màu xanh lá múa lượn giữa trời, trông vô cùng đáng sợ. Những cái miệng khổng lồ há ngoác, những dòng nước dãi màu xanh nhạt chảy xuống ròng ròng, trông chẳng khác gì một cơn mưa. Hơn tám mươi chiến sĩ Yêu tộc còn lại bị dính đầy đầu, đầy cổ. Nước dãi của quái đằng tanh tưởi vô cùng, nhưng không ai còn tâm trí đâu mà lau đi.
Hơn tám mươi chiến sĩ Yêu tộc tụ tập với nhau, lẽ ra thanh thế không nhỏ. Thế nhưng so với quái đằng vạn năm đang múa lượn khắp trời kia, chẳng khác nào trứng nằm trong rổ.
Quái đằng vạn năm này một mình chiếm cứ sơn cốc dài đến vài dặm, có thể tưởng tượng nó lớn tới mức nào.
Hỏa Sư Đà nổi giận gầm lên một tiếng, dị bảo của hắn ra sức chém một nhát, rốt cục chặt đứt được sợi dây leo kia. Sợi dây leo bị đứt kêu lên thê lương, nhất thời dẫn tới hàng chục sợi dây leo xung quanh há miệng ngoác rộng táp về phía Hỏa Sư Đà. Hỏa Sư Đà chưa kịp thở lấy hơi, đã phải lăn mình xuống đất né tránh những cái miệng khổng lồ của đám dây leo đang táp tới.
Xung quanh Vũ La trống trải, những dòng nước dãi trên cao nhỏ xuống bị một cỗ lực lượng vô hình đẩy dạt sang bên.
Vũ La bình thản quan sát đám dây leo múa lượn xung quanh, hắn là người duy nhất trong số hơn tám mươi người vẫn giữ được bình tĩnh.
- Đại nhân cẩn thận!
Kim Hà Hạo thét lên một tiếng kinh hãi. Y nhìn thấy hàng chục sợi dây leo to bằng thùng nước đang há miệng ngoác rộng táp về phía Vũ La, nhưng dường như Vũ La không phát hiện, chỉ chậm rãi xoay người lại.
Kim Hà Hạo phóng thích thần lực, một đạo hào quang màu vàng nhạt hình bán nguyệt cắt đứt một sợi dây leo to bằng thùng nước. Thân hình y vọt nhanh về phía trước, tới bên cạnh Vũ La chuẩn bị giúp hắn ngăn cản đám dây leo kia.
Vũ La đang quay lưng về phía đám quái vật đáng sợ này, mặt nhìn về phía một ngọn núi không có gì nổi bật, tỏ ra hết sức bình tĩnh, chẳng chút bận tâm.
Ngọn sơn phong này cũng không cao lắm. Nếu so với những ngọn sơn phong xung quanh cao to như cột chống trời, chẳng khác nào một đứa bé chưa trưởng thành, chỉ cao chừng trăm trượng, nhưng lại chắc chắn ẩn chứa điều bất phàm.
Vũ La vung tay lên, một ngọn lửa từ kẽ tay bùng lên, cấp tốc ngưng tụ lại trong lòng bàn tay đang giơ ra của hắn, hóa thành một hỏa cầu màu vàng nhạt.
Trong hỏa cầu, lửa bốc lên nhè nhẹ, thỉnh thoảng bùng lên rồi hạ xuống.
Kim Hà Hạo ra sức phóng thích một luồng kim phong to bằng căn phòng, gạt một sợi quái đằng to bằng cái chum sang bên, nhưng bản thân y cũng bị đẩy lui vài chục bước. Những sợi dây leo này vô cùng ăn ý với nhau, sợi này vừa bị đẩy lui, sợi khác lập tức thừa cơ xông tới.
Mấy chục sợi dây leo không thua gì sợi vừa rồi nhanh chóng ào tới. Miệng chúng phun ra nước dãi như thủy triều, khiến cho toàn thân Kim Hà Hạo ướt sũng. Chỉ một sợi dây leo, y đã đối phó vô cùng vất vả, huống chi nhiều như vậy.
Trong mắt Kim Hà Hạo lộ vẻ sợ hãi vô cùng. Y chỉ có thể trơ mắt nhìn đám quái vật màu xanh lá này, những hàm răng sắc nhọn của chúng áp sát càng lúc càng gần, gần như đã bao phủ thân thể của y.
Bỗng nhiên một tia lửa lóe sáng lên trước mặt Kim Hà Hạo. Hầu như chỉ trong nháy mắt, lửa cháy lên bừng bừng, phản chiếu một vầng kim quang sáng rực trong mắt y.
Những sợi dây leo này đều bị một ngọn lửa màu vàng nhạt quấn lấy. Chỉ thấy ánh lửa bùng lên, bùng phát vô cùng nhanh chóng. Dây leo chính là hệ Mộc, trời sinh bị lửa khắc chế, huống chi đây còn là Thần Hỏa của Địa Hỏa Kim Kỳ Lân.
Những sợi dây leo kêu thảm thiết, múa điên cuồng giữa không trung, nhưng vẫn không thể thoát khỏi số kiếp tử vong. Chỉ sau vài nhịp thở, hàng chục sợi dây leo khổng lồ đã bị đốt cháy thành tro.
Lúc này Kim Hà Hạo mới định thần lại, xoay người nhìn Vũ La. Vũ La vẫn bình thản đứng đó, đối mặt ngọn núi thấp bé kia, hỏa cầu trong tay hắn vung lên cao.
- Tất cả chiến sĩ có Hỏa Thần Lực, tới đây giúp ta một tay!
Vũ La chợt quát to một tiếng. Hỏa cầu trong tay đột nhiên bùng nổ, mấy trăm tia lửa nhỏ như lông trâu bắn ra. Mỗi sợi dây leo bị những tia lửa này bắn trúng đều bén lửa cháy bừng bừng, cũng giống như những sợi dây leo trước đó, chỉ sau vài nhịp thở đã bị thiêu thành tro tàn. Lửa lan tràn khắp bốn phía trên không, không ngừng có những sợi dây leo hóa thành tro bụi rơi xuống lả tả, áp lực đè lên các chiến sĩ Yêu tộc lập tức giảm đi.
Hơn hai mươi tên chiến sĩ mang Hỏa Thần Lực lập tức xông về phía Vũ La, phóng thích Hỏa Thần Lực không hề giữ lại.
Vũ La vung tay một cái, Hỏa Thần Lực của các chiến sĩ cuồn cuộn không ngừng, dũng mãnh rót vào trong hỏa cầu.
Lúc này, hỏa cầu đang dần dần bành trướng, tới khi lớn bằng căn phòng. Vũ La chậm rãi nắm tay lại, hỏa cầu từ từ thu nhỏ lại còn bằng chum nước. Hắn cũng không còn lực để nén lại nữa.
Hơn hai mươi chiến sĩ phóng thích Hỏa Thần Lực không ngừng, màu của hỏa cầu càng ngày càng trở nên trắng hơn. Đến cuối cùng, hỏa cầu đã trở thành màu trắng bạc, hào quang sáng chói tới mức khiến cho người ta không thể nhìn thẳng.
Hơn hai mươi chiến sĩ không còn sức lực ngã xuống. Hỏa Sư Đà và Kim Hà Hạo vội vàng tiến tới chăm sóc cho bọn họ.
Vũ La giơ cao hỏa cầu đáng sợ trong tay, bỗng nhiên nhìn ngọn núi trước mặt mỉm cười:
- Đến lúc này, ngươi còn muốn ngụy trang sao?
Thình lình giữa sườn ngọn núi hơn trăm trượng mở ra một đôi mắt hình tam giác ngược thật lớn, toát ra lục quang quỷ dị, nhìn chằm chằm Vũ La.
Không ngờ ngọn sơn phong này lại là bản thể của quái đằng vạn năm kia, đã to lớn tới mức bằng ngọn núi. Những dây leo xung quanh nãy giờ cũng chỉ là những nhánh phân hóa của nó mà thôi.
Hàng ngàn dây leo thu trở về, tụ tập trước mặt nó, uốn lượn, lồng lộn, vô số miệng há to, nhìn qua vô cùng hung tợn.
Vũ La bay lên trời, hét lớn một tiếng. Dường như đã dốc hết toàn lực mới có thể đẩy hỏa cầu trong tay bay về phía bản thể quái đằng vạn năm kia.
Dường như quái đằng vạn năm này cũng biết hỏa cầu khó lòng chống đỡ, đôi mắt màu lục giấu sau vô số dây leo theo dõi đường đi của hỏa cầu vô cùng chăm chú, điều khiển từng đạo dây leo bay tới ngăn cản.
Khác với vừa rồi, những dây leo này vừa tới gần hỏa cầu đã lập tức bị nhiệt độ cực cao đốt thành tro bụi. Sau khi tổn thất hàng ngàn sợi dây leo khổng lồ, rốt cục cũng ngăn chặn được hỏa cầu. Lại có hàng ngàn dây leo khác từ rừng cây, bụi cỏ, trên những ngọn sơn phong xung quanh xuất hiện, đan thành một cái kén màu xanh lá khổng lồ, bao phủ hỏa cầu vào trong.
Ầm... Hỏa cầu bạo phát, những dây leo gần nhất lập tức tan thành tro bụi, nhưng lực lượng hỏa cầu cũng đã suy yếu tới cực hạn.
Các chiến sĩ Yêu tộc vô cùng thất vọng. Hiển nhiên, bọn họ cũng đã nhận ra, Vũ La đã dốc cạn sức lực để đối phó với quái đằng vạn năm này. Vừa rồi, tập trung tất cả chiến sĩ có Hỏa Thần Lực mới có thể ngưng tụ được một hỏa cầu như vậy. Hiển nhiên, Vũ La không còn sức lực để tạo ra hỏa cầu thứ hai.
Thế nhưng quái đằng vạn năm này giảo hoạt không ai sánh bằng, thà rằng hy sinh những nhánh dây leo để bảo vệ bản thể của mình, ngăn chặn được hỏa cầu chí mạng này.
Lại có hàng trăm sợi dây leo từ xung quanh phóng tới, phong tỏa hoàn toàn hỏa cầu.
Sau khi đốt liên tiếp vài ngàn sợi dây leo như vậy, thảm thực vật trong toàn sơn cốc lập tức giảm đi một tầng.
Mấy trăm sợi dây leo này cũng là những nhánh cuối cùng của quái đằng vạn năm. Mọi người đang phập phồng lo lắng, không biết lực lượng cuối cùng của hỏa cầu có thể đốt cháy được số dây leo này không. Nếu như thành công, cho dù không thể giết chết bản thể của quái đằng vạn năm, tối thiểu mọi người cũng có cơ hội thoát thân.
Nhưng không ngờ hỏa cầu nọ hoàn toàn kiệt lực trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này. Phụt một tiếng, nó đốt cháy được hơn trăm sợi dây leo nữa, sau đó hoàn toàn tắt mất.
A... Tất cả mọi người vô cùng thất vọng, cảm thấy tim mình như chìm xuống. Mặc dù chỉ còn lại vài trăm sợi dây leo, nhưng muốn giết chết hơn tám mươi chiến sĩ Yêu tộc cũng là hết sức dễ dàng.
Mọi người cảm thấy cõi lòng nguội lạnh như tro tàn, bất ngờ nhìn thấy Vũ La bay vọt lên không, tới độ cao gần tương đương với đám dây leo này. Sau đó thân hình hắn giống như một mũi tên rời khỏi dây cung, bắn thẳng về phía đám dây leo còn sót lại.
Những sợi dây leo này, sợi nhỏ nhất cũng to bằng gian phòng, lớn nhất tới vài ngàn trượng, quấn quýt chằng chịt với nhau. Nếu so với Vũ La, những sợi dây leo này giống như những con quái vật khổng lồ.
Tình cảnh lúc này vô cùng chấn động lòng người. Đám dây leo màu xanh lá khổng lồ giống như một đám mãng xà quấn vào nhau. Vũ La trước mặt chúng cũng nhỏ nhoi như một con kiến.
Mà con kiến này đang xông nhanh về phía đàn mãng xà kia.
- Hắn... hắn điên rồi sao, không thể nào...
Đám chiến sĩ Yêu tộc lắp bắp nói.
Nhưng cảnh tượng kế tiếp đã khiến cho bọn họ phải trợn mắt há hốc mồm. Vũ La xông vào giữa đám dây leo, quyền trái hung hăng đánh ra. Điểm tiếp xúc của quyền hắn cùng dây leo đột nhiên bùng phát một tia lửa nhỏ, sau đó cấp tốc bùng lên biển lửa ngập trời. Ngọn lửa rừng rực, nháy mắt thiêu rụi mấy trăm sợi dây leo thành tro bụi.
Vũ La nhanh chóng xông thẳng về phía trước, xuyên qua mấy trăm sợi quái đằng đang phong tỏa, đến trước mặt bản thể quái đằng khổng lồ, không hề hoa mỹ vung quyền trái lên hung hăng giáng xuống.
Dưới tác dụng của Kỳ Lân Tý và Lực Bạt Sơn, một quyền này đâm sâu vào trong bản thể của quái đằng. Thân hình khổng lồ kinh khủng của nó nứt toác ra một cái lỗ hổng to tướng như miệng cá voi, rống lên một tiếng thê lương vang tận mây xanh.
Lửa cháy ngập trời, vô cùng vô tận, hoành hành bên trong cơ thể của quái đằng. Từng ngọn lửa nuốt chửng sinh mệnh lực hệ Mộc mà quái đằng đã tích lũy trong thời gian vạn năm qua.
Bản thể quái đằng bắt đầu khô héo, bong ra từng lớp.
Các chiến sĩ Yêu tộc đứng bên dưới quan sát trợn mắt há hốc mồm. Bản thể quái đằng cao trăm trượng trước mặt bọn họ quả thật là bất khả chiến thắng.
Bọn họ chỉ có thể ngơ ngác đứng nhìn, cảm thấy mình vô cùng nhỏ bé.
Mà quái vật khổng lồ như vậy đang cháy bừng bừng, từng mảng vỏ cây bong ra rào rào trước mặt bọn họ.
Cả quá trình này kéo dài chỉ chừng một bữa cơm. Quái đằng vạn năm khổng lồ sụp đổ như núi lở, biến thành một đống tro than rất lớn trên mặt đất.
Chợt đống tro than tung bay mù mịt, Vũ La nhảy từ trong đó ra.
Hơn tám mươi chiến sĩ Yêu tộc như vừa nhìn thấy vị Thần Tối Cao. Tất cả mọi người đều nhìn Vũ La giữa không trung với ánh mắt hết sức sùng bái. Chiến lực đáng sợ như vậy, cho dù là Bát Đại Thần Trủng cũng có thể san bằng.
Lúc trước Vũ La buộc phải mượn dùng Hỏa Thần Lực của chiến sĩ Yêu tộc, đó là vì Kỳ Lân Tý thăng cấp đã đến thời khắc mấu chốt, lượng Thần Hỏa Kỳ Lân mà hắn có thể vận dụng thực sự vô cùng có hạn.
Nên hắn chỉ có thể dùng Thần Hỏa Kỳ Lân làm ngòi dẫn, rót Hỏa Thần Lực vào để tăng cường lực công kích.
Truyện.free giữ độc quyền đối với bản văn này, kính mong độc giả tôn trọng.