Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Tuyệt - Chương 336: Chương 336

Vũ La rơi xuống rất nhanh. Sau hai trăm trượng, bóng đêm đã bao trùm hoàn toàn, những đợt khí lạnh thấu xương liên tục ập đến. Bất chợt, hắn phát hiện mình đã có thể cử động. Trong cơn giận dữ, hắn toan tung ra Bách Vạn Nhân Đồ thì chợt nhận ra một vầng hào quang bạc đã xuất hiện bên cạnh mình tự lúc nào.

Giữa vầng hào quang, Nhan lão chắp hai tay sau lưng, đạp không mà tới.

Vũ La nhìn kỹ, hóa ra vầng hào quang bạc ấy chính là chín chiếc đuôi hồ của Nhan lão.

Vũ La ổn định thân thể, cười lạnh nói:

– Chẳng trách Đông Thổ lại cung kính với lão đến thế. Cũng chẳng trách ta tới Đông Thổ tìm hiểu về Đồ Đằng Thần Thú Cửu Vĩ Bạch Hồ mà chẳng thu được gì.

Nhan lão lạnh nhạt nói:

– Hơn một vạn năm qua, lão già ta giao đấu với bất kỳ ai cũng chưa từng chịu thiệt. Không ngờ lại thua dưới tay tiểu tử ngươi một trận ở Trung Châu.

Vũ La phản bác:

– Ngài chỉ là một đạo sinh hồn thôi mà đã khiến ta suýt chút nữa bại vong, gần như dốc hết toàn lực mới đánh đuổi được ngài. Thế mà ngài còn cảm thấy thiệt thòi ư?

Nhan lão thản nhiên nói:

– Thua là thua, nhưng dù sao lão già ta cũng không chịu thiệt thòi gì.

Vũ La đột nhiên nói:

– Các ngươi làm gì đồng bạn ta?

Nhan lão khoát tay:

– Cứ yên tâm, chỉ là hù dọa các ngươi một chút thôi. Nếu ta thật sự muốn làm gì các ngươi, việc gì phải tốn công tốn sức đến vậy? Chỉ cần ta lên tiếng, Yêu tộc Đông Thổ sẽ có người đứng ra giết ngươi, cần gì phải phiền tới cháu gái ta ra ngoài một chuyến?

Vũ La ngẫm nghĩ thấy cũng có lý, bèn tức giận trừng mắt nhìn Nhan lão:

– Lão nhân gia ngài đã sống mấy vạn năm, là nhân vật từng chứng kiến Hồng Hoang đại chiến, mà còn so đo tính toán với đám vãn bối chúng ta ư?

Nhan lão trừng mắt, ra vẻ đó là lẽ đương nhiên:

– Bỏ chuyện đó đi, khí độ cao thủ, phong thái trưởng bối gì đó là do Nhân tộc các ngươi tự đặt ra. Yêu tộc chúng ta chẳng cần biết quy củ nào cả, lời lão già ta nói chính là quy củ! Lão già ta thấy khó chịu trong lòng, muốn dạy cho ngươi một bài học, vậy là về tình về lý đều thích hợp.

Vũ La không nói gì, chỉ mang chút vẻ ai oán nhìn lão. Nhan lão vung tay lên:

– Được rồi, việc riêng đã xong, bây giờ là việc công. Ngươi theo ta tới đây, ta cho ngươi xem vài thứ.

Vũ La cảm thấy ngờ vực. Nhan lão chính là Cửu Vĩ Bạch Hồ, là thủ lĩnh trên thực tế của tất cả Yêu tộc xung quanh. Thế nhưng, biểu hiện của lão lại phóng khoáng, rộng rãi, không hề giống với sự cơ trí, giả dối như lời đồn trong Nhân tộc.

Hơn nữa, xét thái độ hiện tại của Nhan lão, dường như ông ta cũng không có ý đối địch với Nhân tộc.

Hắn theo sau Nhan lão, chậm rãi hạ xuống đáy vực sâu.

Khi xuống đến khoảng ba trăm trượng, vực sâu đã trở nên chật hẹp, giống như một cái phễu, từ trên xuống dưới dần thu nhỏ lại. Hai bên vách đá chỉ còn cách nhau hai mươi trượng, hơn nữa, trên đó đã ngưng kết một lớp băng thật dày.

Vũ La giơ tay sờ thử, cái lạnh thấu xương lan tỏa, một tia hàn khí như mũi kim xuyên qua da thịt, đâm thẳng vào tận xương tủy. E rằng lớp băng này đã vạn năm chưa tan chảy.

Xuống thêm trăm trượng nữa, chiều rộng của vực càng hẹp đi, chỉ còn chừng mười trượng. Thế nhưng, Vũ La lại phát hiện lớp băng đóng trên hai vách đá dày tối thiểu cũng mười trượng.

Nhan lão không nói một lời, chỉ chắp tay sau lưng, giữ dáng vẻ của một cao thủ, từ từ hạ xuống.

Xuống thêm mấy trăm trượng nữa, từ dưới nhìn lên, bầu trời trên đầu chỉ còn là một đường chỉ mỏng. Vũ La cúi đầu, bất chợt dường như thấy được vật gì đó. Hắn khẽ nghi ngờ, bắt đầu tìm kiếm, hóa ra trong vách băng dường như ẩn chứa một thứ gì.

Vũ La chậm rãi áp sát vách băng, muốn nhìn cho rõ. Bất chợt, một chiếc đuôi hồ với ngân quang rực rỡ bắn tới, Vũ La lập tức nhìn rõ vật nằm trong vách băng – không ngờ lại là một cái đầu rắn to bằng cả căn phòng.

Không biết vì sao con đại xà ấy lại bị đóng băng tại nơi này. Đôi mắt đỏ như máu của nó tràn ngập khí tức giết chóc, mỗi chiếc răng nanh có thể phun độc dài chừng hai thước, miệng há to dường như muốn phá vỡ vách băng để thoát ra.

– Thấy rõ chưa?

Nhan lão thản nhiên hỏi.

Vũ La gật đầu:

– Thấy rõ ràng rồi.

– Vậy là tốt rồi, ngươi không cần ngạc nhiên. Trong những vách băng này còn có rất nhiều kẻ không biết sống chết.

Đúng như lời Nhan lão nói, sau khi vượt qua con đại xà thân dài hai mươi trượng ấy, càng xuống sâu hơn, đủ loại hung thú đáng sợ khác lần lượt xuất hiện, con nào cũng bị đông cứng trong vách băng, không còn chút sinh cơ.

Vũ La đoán chừng con đại xà ở trên cùng hẳn là yếu nhất trong số này. Nhưng con đại xà đó e rằng đã là hung thú nhất phẩm, dù không đạt tới nhất phẩm thượng, thì tối thiểu cũng là nhất phẩm trung. Xuống sâu thêm chút nữa, thậm chí Vũ La còn thấy một con cá chép vàng đã mọc ra hai sừng, đuôi đã hóa rồng.

Con cá chép vàng này đã là bán Thần Thú, thế nhưng cũng không còn chút sinh cơ nào, đã bị phong ấn trong vách băng này.

Sau khi đi qua con cá chép vàng đó, hai chân Vũ La chạm đất, cuối cùng cũng đã tới đáy vực.

Đối diện Vũ La và Nhan lão là một thạch động rất sâu, không lớn lắm, chỉ cao ngang đầu người, bên trong tỏa ra thứ hào quang xanh lam mờ mờ.

Một luồng hàn khí từ trong động phun ra khiến Vũ La run lên bần bật, vội vàng vận chuyển linh nguyên để chống đỡ khí lạnh.

Với tu vi của hắn mà còn cảm thấy rét đến không chịu nổi, có thể tưởng tượng nhiệt độ trong hang lạnh tới mức nào.

Nhan lão lấy từ trong người ra một hạt châu màu trắng, đưa cho Vũ La:

– Cầm lấy thứ này, nó có thể chống được rét lạnh.

Vũ La không khách sáo nhận lấy, sau khi cầm vào tay mới phát hiện, quả nhiên hàn khí xung quanh lập tức lùi xa mình.

Nhan lão bước tới cửa động, chỉnh sửa lại y phục, rồi nhìn ánh lam quang kia hỏi Vũ La:

– Chuẩn bị xong chưa?

Vũ La không biết rốt cục trong thạch động này có thứ gì mà lại khiến một nhân vật như Nhan lão phải tỏ ra thận trọng đến thế. Hắn bèn hít sâu một hơi khí lạnh:

– Xong rồi.

Nhan lão gật đầu một cái, cất bước vào trước.

Vũ La đi theo sau lão. Vừa bước vào thạch động, chợt thấy lam quang lóe lên, trước mắt là một mảng sao trời lấp lánh. Vũ La giật mình nhìn lại, dường như mình đã đặt chân vào trong tinh không vô tận, chỉ có điều, tinh quang đầy trời đều là màu lam.

Vũ La cúi đầu nhìn xuống, phát hiện dưới chân là một mảng hư không, dường như không có trọng lực.

Giọng Nhan lão vang lên:

– Đừng lo, cứ tiếp tục tiến về phía trước.

Vũ La nghe lão nói vậy, bèn tiếp tục đi về phía trước. Tinh không màu lam xinh đẹp khiến người ta cảm thấy say mê, nhưng đáng tiếc cảm giác này không kéo dài lâu. Vũ La chợt cảm thấy một luồng lực lượng ập vào mặt, nháy mắt phá hủy tinh không màu lam. Cảnh vật trước mắt vụt biến, hắn đã ra khỏi đó.

Lần này, Vũ La lọt vào một thế giới băng tuyết, bốn phía một màu trắng xóa. Năm con băng long dài ngàn trượng, há miệng thật to giữa không trung, không ngừng phun ra từng luồng hàn khí.

Trong toàn bộ không gian phủ đầy băng tuyết, khí lạnh màu trắng tràn ngập. Cứ cách ba mươi trượng lại có một cây cột băng khổng lồ, trong suốt óng ánh, cao chừng ba trăm trượng, rộng sáu mươi trượng. Gốc cột chôn sâu trong nền tuyết trắng, trên đỉnh cột có một chiếc vòng. Mặt trên chiếc vòng khắc phù văn kỳ dị mà Vũ La không thể nhận ra ý nghĩa.

Nhưng điều khiến Vũ La kinh ngạc tột độ chính là, trong mỗi cột băng này đều phong ấn một cỗ thi thể.

Những thi thể này vô cùng cao lớn, cao tới hai trăm trượng, gần như muốn làm nứt toác cột băng. Trong khi đó, thi thể nhỏ nhất lại có chiều cao tương đương Nhân tộc, nhỏ bé chìm trong cột băng, đến mức khó mà nhìn thấy rõ.

Trong thế giới băng tuyết này, những cây cột băng như vậy có đến vài trăm, trải rộng khắp nơi, kéo dài đến vô cùng tận.

Nhan lão l��ng lặng đứng bên cạnh. Mặc dù lão đã vào đây không biết bao nhiêu lần, nhưng vẻ mặt vẫn tỏ ra sùng kính, không dám lỗ mãng chút nào.

Trong cột băng không hề có bất kỳ tia khí tức sinh mệnh nào. Vũ La kinh ngạc vô cùng, phải một lúc lâu sau mới hoàn hồn lại:

– Bọn họ đã chết rồi sao?

Nhan lão gật đầu, có vẻ tiếc nuối:

– Đã chết mấy vạn năm.

Bản chuyển ngữ này do truyen.free thực hiện và giữ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free