[Dịch] Tiên Tuyệt - Chương 333: Chương 333
Bàn của Vũ La chỉ có hai ghế, Vũ La đã ngồi một chiếc, chiếc còn lại Nguyễn Thôn Hổ từng ngồi. Nữ nhân che mặt vì e ngại nên đành đứng.
Sau khi Vũ La xử lý Nguyễn Thôn Hổ, đôi mắt đẹp của nàng mới khẽ đảo, toát ra một lực lượng câu hồn nhiếp phách. Chỉ một ánh nhìn đã ẩn chứa vạn phần phong tình, tựa như gió xuân phớt qua, khiến hoa trong núi bừng nở chỉ sau một đêm.
Chu Nghiên thấy nữ nhân kia đưa tình với muội phu mình, trong lòng cực kỳ chướng mắt, không nhịn được khẽ hừ lạnh một tiếng.
Nữ nhân kia mỉm cười sau lớp mạng che mặt, liếc nhìn Chu Nghiên một cái rồi nói với Vũ La:
- Vũ La tiên sinh thật có con mắt tinh đời, ngay cả người đi cùng cũng là tuyệt sắc giai nhân.
Vũ La uống trà xong, đặt chén sang một bên rồi nói:
- Nàng đã biết tên ta, hiển nhiên đã có chuẩn bị từ trước. Vậy thì cứ nói thẳng ra đi, rốt cuộc nàng tìm ta có chuyện gì? Nàng thay ta đuổi Nguyễn Thôn Hổ, có ý muốn ta thiếu nợ nhân tình, e rằng cũng chẳng có ý tốt lành gì.
Vũ La đã đoán ra thân phận của nữ nhân này. Yêu tộc bình thường đều có hiện tượng phản tổ.
Nữ nhân thấy Vũ La tỏ ra không mấy thân thiện, nhưng dường như điều đó đã nằm trong dự tính của nàng. Nàng không tỏ ra tức giận, chỉ nhìn vết máu mà Nguyễn Thôn Hổ để lại trên bàn rồi nói:
- Nơi này đã bị ô uế, ở lại đây thật chẳng còn thú vị gì. Ta thấy tiên sinh thích uống trà, nhưng nơi này làm sao có trà ngon? Chi bằng ta mời tiên sinh tới một chỗ, nếm thử trà ngon tuyệt đỉnh của Đông Thổ có được chăng?
Vũ La tỏ ra hứng thú:
- Nàng nói vậy khiến ta cảm thấy tò mò. Cũng không biết trà ngon tuyệt đỉnh của Đông Thổ theo lời nàng so với trà của Khoái Tông thì thế nào?
Nữ nhân mỉm cười:
- Mấy vườn trà tốt nhất ở Đông Thổ này đều do nhà ta hái trước, sau đó Khoái Tông mới dám lén lút tới hái một ít.
Vũ La cũng cười:
- Vậy ta rất có hứng thú, đi thôi, mời nàng đi trước dẫn đường.
Nữ nhân khẽ nghiêng mình thi lễ, xoay người bước đi:
- Mời tiên sinh theo ta.
Vũ La đứng dậy bước đi, Chu Nghiên lập tức cảm thấy như bị uy hiếp. Dường như nữ nhân này trời sinh đã có một lực lượng câu hồn nhiếp phách, rõ ràng Vũ La muốn đi cùng nàng. Chu Nghiên lặng lẽ kéo Vũ La lại, nhưng hắn vẫn không để ý, tiếp tục bước tới. Chu Nghiên bất đắc dĩ nhìn theo Vũ La, trợn mắt khinh thường, rồi cũng đành phải đi theo hắn.
Dưới lầu có một trung niên ăn mặc giản dị đứng đợi sẵn trước cửa. Vừa thấy nữ nhân che mặt bước xuống, ông ta lập tức khom người nghênh đón:
- Tiểu thư.
Nữ nhân che mặt nói:
- Hùng bá, ta đã mời được tiên sinh, chúng ta trở v��� thôi.
Cỗ xe ngựa mà nữ nhân che mặt dùng để đến đây đang đậu sẵn ngoài cửa, do một con Giác Mã rất đỗi bình thường của Đông Thổ kéo. Chiếc xe ngựa trông vô cùng giản dị, được làm từ loại gỗ bình thường, nhìn qua không hề có nét độc đáo nào.
Vũ La cùng Chu Nghiên lên xe trước, sau đó nữ nhân che mặt mới bước lên. Trong khoang xe rất rộng rãi, ba người cùng ngồi cũng không hề thấy chật chội hay bất tiện. Hùng bá ở bên ngoài lớn tiếng hô một tiếng:
- Các vị ngồi yên!
Sau đó chỉ nghe một tiếng roi quất, xe ngựa chậm rãi khởi động.
Chu Nghiên nhìn Vũ La với vẻ nghi hoặc. Nàng có thể cảm nhận được chiếc xe ngựa này đang chạy trên mặt đất thật sự. Đây không phải là một dị bảo gì, chỉ là một chiếc xe ngựa bình thường, chạy trên con đường bình thường.
Chu Nghiên không biết Vũ La đã nói những gì với nữ nhân che mặt, nên càng cảm thấy kỳ lạ, không hiểu vì sao Yêu tộc ở Đông Thổ lại ngồi xe ngựa.
Vũ La cũng nhìn thẳng phía trước, không chớp mắt, tựa như không chú ý tới ánh mắt của Chu Nghiên.
Đi không bao lâu, xe ngựa đã ngừng lại, giọng Hùng bá bên ngoài vang lên:
- Tiểu thư, phía trước có người chặn đường.
Hùng bá vừa nói xong, bên ngoài liền có người cao giọng nói:
- Huy Tinh Thần Trủng Đại Tế Ti Thành Thiên Thu cung nghênh tiểu thư.
Huy Tinh Thần Trủng chính là Thần Trủng lớn nhất ở quanh Quy Nguyên thị này, vốn dĩ đã là một Thần Trủng cấp hai, cũng nằm trong số những Thần Trủng đứng đầu khác.
Vũ La thấy nữ nhân che mặt tỏ ra không kiên nhẫn:
- Hùng bá hãy ứng phó một chút, nói ta có khách quý, không tiện tiếp kiến bọn họ.
Hùng bá đáp: "Lão nô đã hiểu."
Hùng bá ngừng xe ngựa, sau đó Vũ La nghe thấy ven đường vang lên những tiếng trò chuyện rì rầm. Dường như Hùng bá sợ quấy rầy nữ nhân che mặt, cố ý nói chuyện rất khẽ. Sau một lát, Hùng bá trở về bẩm báo bên ngoài cửa:
- Tiểu thư, Huy Tinh Thần Trủng chuẩn bị lễ vật cho ngài, ước chừng trị giá ba vạn miếng Ngọc Tủy.
Vũ La nghe vậy thì giật mình. Thật ghê gớm, ngay cả mặt mũi đối phương cũng không thèm gặp, vậy mà vẫn có người dâng tặng ba vạn miếng Ngọc Tủy. Nữ nhân này có lai lịch thế nào, mà khiến Huy Tinh Thần Trủng phải cung phụng đến thế?
Nữ nhân che mặt không tỏ vẻ gì là hưng phấn, ánh mắt lộ rõ vẻ uể oải nói:
- Được rồi, đi thôi.
Hùng bá lớn tiếng hô một tiếng, xe ngựa tiếp tục tiến về phía trước. Vũ La vén một góc rèm nhìn ra, chỉ thấy đám Yêu tộc Huy Tinh Thần Trủng dưới sự dẫn dắt của Đại Tế Ti đang quỳ bên vệ đường, thậm chí không dám ngẩng đầu nhìn xe ngựa dù chỉ một lần, cùng nhau cao giọng hô to:
- Huy Tinh Thần Trủng cung chúc lão tiên sinh thọ tựa trời đất, phúc lộc vô song. Cung chúc tiểu thư trẻ mãi không già, vạn sự như ý...
Những lời tụng chúc vang lên không ngừng, mãi đến khi xe ngựa đi xa ba dặm, âm thanh mới dần dần ngừng lại.
Nữ nhân che mặt thấy vẻ nghi hoặc của Vũ La, ánh mắt nàng cũng lộ vẻ bất đắc dĩ:
- Nếu ngươi gặp chuyện như vậy quá nhiều lần rồi thì cũng sẽ quen thôi.
Vũ La hỏi:
- Sao nàng không phi hành trên không?
Nữ nhân che mặt chỉ cười, không trả lời. Vũ La nhìn sắc mặt của nàng, trong lòng chợt động: Đúng rồi, tuy rằng nàng ngại phiền phức nhưng không ngại tiền bạc, quá trình di chuyển bằng xe ngựa như vậy cũng có tác dụng thu thập Ngọc Tủy. Quả thật trên đời này không có tiên tử nào không nhuốm bụi trần.
Nữ nhân che mặt thấy vẻ mặt bừng tỉnh của Vũ La, cũng đoán được suy nghĩ của hắn, nở một nụ cười khổ:
- Xin tiên sinh chớ coi thường chúng ta, tuy rằng Ngọc Tủy quả thật rất tốt, nhưng cũng không thể khiến chúng ta phải làm thế. Thật sự đây là quy củ do tổ tiên định ra, mỗi khi ra ngoài đều phải đi các phương để ban phát ân huệ, việc ngồi trên xe ngựa như vậy thật sự cũng là chuyện chẳng đặng đừng.
Vũ La không khỏi có chút nghi hoặc. Theo khẩu khí của nữ nhân này, mở miệng ra cứ như thể nhà nàng là hoàng đế của Đông Thổ vậy. Nhưng Đông Thổ Yêu tộc không có triều đình, nàng nói như vậy rốt cuộc là có ý gì?
Nữ nhân che mặt cũng không giải thích gì thêm.
Tuy rằng chiếc xe ngựa này trông không có gì nổi bật, nhưng tốc độ lại thực sự không hề chậm, chỉ trong nửa ngày đã đi được mấy trăm dặm. Xa phu Hùng bá cũng hết sức tài tình, bất cứ địa hình nào ông ta cũng điều khiển xe ngựa vô cùng vững vàng, Vũ La ngồi bên trong cũng không hề cảm thấy xóc nảy gì nhiều.
Toàn bộ nội dung truyện thuộc bản quyền của truyen.free, vui lòng không sao chép.