[Dịch] Tiên Tuyệt - Chương 330: Chương 330
Vũ La không chút do dự, lập tức quyết định tiến hành Tam Chuyển.
Lần thứ ba lại càng khó khăn hơn, ở giai đoạn phá vỡ linh phù đã gặp phiền phức, suýt chút nữa nổ tung. Nếu thật sự nổ tung, Linh Long mà Vũ La khổ công đào tạo cũng sẽ bị hủy hoại, có muốn khóc cũng chẳng kịp.
Khó khăn lắm Vũ La mới khống chế được, vượt qua cửa ải này, đến lúc ngưng tụ linh phù, vấn đ��� lại nảy sinh: kim quang do linh văn hóa thành vẫn cứ khó mà kết thành văn tự. Chúng bay loạn xạ trong bụng Linh Long, giống như một đám trẻ con không chịu vâng lời.
Vũ La tiêu tốn không biết bao nhiêu sức lực, rốt cục mới có thể làm cho linh văn ngưng tụ, nhưng lúc ngưng tụ phôi thai linh phù lại thất bại trong gang tấc, tan tác trong nháy mắt.
Từng đạo linh lực chìm vào trong cơ thể Linh Long, biến mất không dấu vết.
Vũ La cười khổ, mặc dù đã bị hủy một đạo linh phù ngũ phẩm, nhưng hắn chẳng hề tiếc nuối. Bởi hắn giờ đã có được Cửu Chuyển Luyện Phù, chẳng khác nào được con gà đẻ trứng vàng; mất đi một quả trứng thì có đáng gì mà tiếc nuối?
Thế nhưng Linh Long lại hấp thu trọn vẹn linh khí của đạo linh phù ngũ phẩm kia, tỏ ra vô cùng thỏa mãn chép miệng liếm môi.
Lúc Vũ La mở mắt ra, chợt nhìn thấy Động Động đang nhỏ dãi ròng ròng nhìn bảy quả Bích Ngọc Đằng. Thật ra chúng còn chưa chín, nhưng tiểu gia hỏa có lẽ đã không đợi được nữa, nhảy nhót loạn xạ bên dưới, ra chiều muốn hái xuống. Nó sợ kịch độc của Bích Ngọc Đằng, không dám leo lên, chỉ có thể nhảy tưng tưng bên dưới, nhưng vẫn không tài nào với tới, chỉ đành vò đầu bứt tai trông thật khổ sở.
Vũ La bật cười ha hả, đi tới kéo nó lại:
- Quả kia vẫn còn chưa chín, chua lắm...
Động Động nghe vậy lập tức ôm lấy hai má, dường như đang tưởng tượng cái cảnh ăn phải quả chua lòm thì sẽ ra sao, sau đó run rẩy rời đi.
Lúc Vũ La ra khỏi Thiên Phủ Chi Quốc, Chu Nghiên đã đợi đến sốt ruột không thôi:
- Rốt cục ngươi cũng xuất quan rồi, ngươi muốn bế quan cũng nên nói trước với ta một tiếng, âm thầm bế quan một mạch ba ngày liền.
Vũ La cười trừ xin lỗi, hai người ra khỏi sơn động, tiếp tục lên đường.
Hai người bay được nửa ngày, chợt cuối chân trời phía trước dần dần hiện ra một tòa thành to lớn. Vũ La cùng Chu Nghiên tỏ ra vô cùng kinh ngạc. Đa số địa phận Đông Thổ vẫn còn hoang sơ, Yêu tộc phần lớn chỉ sinh sống quanh các Thần Trủng. Khả năng quần cư của Yêu tộc kém xa Nhân tộc, nên Đông Thổ không thể nào xuất hiện một thành trì phồn hoa, tấp nập đến thế.
Lúc bay tới gần, hai người mới vỡ lẽ, thành này quả là rất lớn, thế nhưng lại chẳng hề phồn hoa chút nào.
Tường thành cực dày, không kém gì bất cứ tòa thành nào ở Trung Châu, nhưng kiến trúc trong thành thưa thớt hơn hẳn, số lượng Yêu tộc cư ngụ cũng chẳng là bao, hiển nhiên đây chỉ là một Yêu thị.
Vũ La và Chu Nghiên nhìn nhau, Chu Nghiên nở một nụ cười hiếm có:
- Dịch Long không có ở đây.
Ý của nàng rất rõ ràng, nếu so với lợi ích có được từ hội đấu giá lần trước, lần này không có Dịch Long ở đây, thu được gì đều thuộc về cả hai người. Dù tính cách Chu Nghiên vốn lạnh lùng, nhưng nàng cũng chẳng phải loại tiên tử lánh xa bụi trần. Tu hành cần dựa vào tài nguyên mới mong tinh tiến, trong mắt hai người, yêu thị này chính là một kho báu khổng lồ, ai mà chẳng động lòng?
Vũ La cũng mỉm cười, hai người đáp xuống, tiến vào cửa thành.
Cửa thành cao gần sáu trượng, trên có khắc ba chữ to, tất nhiên là bằng ngôn ngữ Yêu tộc: Quy Nguyên thị.
Vũ La cùng Chu Nghiên vẫn còn mơ hồ, chưa tường tận sự tình. Trên thực tế nơi này chính là một trong ba yêu thị lớn nhất Đông Thổ, bằng không thì làm sao có thể to lớn đến nhường này?
Hai người họ đến không đúng lúc, nơi này hàng năm đều cử hành một lần Quy Nguyên thương hội. Tuy rằng bên trong yêu thị này rộng lớn là vậy, mỗi kiến trúc bên trong cũng rộng rãi vô cùng, nhưng đến khi Quy Nguyên thương hội diễn ra, lập tức người người chen chân, tấp nập không chịu nổi.
Sau khi vào yêu thị, Vũ La cùng Chu Nghiên dạo quanh một vòng. Chu Nghiên lại giả câm điếc như trước, Vũ La tìm người hỏi thăm, sau đó hai người đi về phía Tây Nam.
Dọc đường đi ngang qua một con phố nhỏ, có mấy thương nhân Yêu tộc bày bán hàng nho nhỏ ở ven đường, Chu Nghiên không kìm được mà quan sát chăm chú.
Bỗng nhiên Vũ La ngừng lại trước một quầy đồ chơi nhỏ, bày bán những con rối được làm từ vải vụn, chính là phong cách điển hình của Yêu tộc. Trên mặt con rối được vẽ một đôi mắt rất to, nhìn qua vừa buồn cười vừa dễ mến.
Vũ La nói vài câu Chu Nghiên không hiểu, nhưng cũng đoán rằng Vũ La đang cò kè bớt một thêm hai. Rất nhanh đã thấy hắn cư��i, cầm một con rối vải lên đưa cho Chu Nghiên, chính là con mà Chu Nghiên ưng ý ngay từ cái nhìn đầu tiên. Chu Nghiên cảm thấy vui mừng, mình chỉ vừa thoáng nhìn qua, không ngờ hắn lại để ý.
Dù sao Chu Nghiên cũng là nữ nhân, thấy những món đồ chơi đáng yêu như vậy, đương nhiên thích thú trong lòng. Chẳng qua hiện tại nàng câm điếc, có thích cũng không thể nào mua, lại không tiện nhờ Vũ La, sợ hắn chê cười, không ngờ Vũ La chủ động mua cho nàng.
Lúc trước nàng bất quá chỉ bội phục thực lực của Vũ La mà thôi, hiện tại đã nảy sinh chút thiện cảm với Vũ La. Một nam nhân tinh tế như vậy, giao thiệp với hắn có lẽ cũng không tồi...
Thế nhưng nàng vừa có chút hào cảm với Vũ La, chợt thấy Vũ La cầm lên một con rối khác, sau đó cầm lên con thứ ba.
Lập tức Chu Nghiên căm tức vô cùng, con rối thứ hai nhất định là cho Chu Cẩn, chuyện này thì không nói làm gì, nhưng con rối thứ ba cho ai?
Chu Nghiên từng nghe nói nam nhân có hôn ước với muội muội nàng đã có hôn thê. Hiển nhiên, con rối thứ ba này là dành cho "người phụ nữ kia". Loại nam nhân như thế, quả thực khó mà chung tình.
Nàng tức giận nắm chặt rối vải trong tay, liếc Vũ La một cái tỏ vẻ khinh thường, không nói một lời, quay người bỏ đi trước.
Vũ La thật sự không hiểu mình đắc tội với Chu Nghiên ở chỗ nào, sau khi trả tiền bèn cầm hai con rối vội vàng đuổi theo.
Lúc này đang ở giữa đường, không tiện nói nhiều. Sau khi Vũ La suy nghĩ một chút cũng thấy không tiện hỏi rõ, dù sao sau này mỗi người mỗi ngả, nàng có đánh giá mình thế nào cũng chẳng quan trọng.
Phía Tây Nam của Quy Nguyên thị có một phòng đấu giá nổi tiếng. Nơi này chẳng phải phòng đấu giá của Quỳ Cửu ở yêu thị Lạc Nhật hoang nguyên có thể sánh bằng. Phòng đấu giá này kết hợp cả với trà lâu.
Hội trường đấu giá nằm đối diện, phía dưới ba tầng trà lâu, nhìn xuống lập tức có thể thấy hết, mang đến cảm giác như một đại gia ngồi trên cao nhìn xuống. Ngồi trên này gió mát thổi nhẹ, nhâm nhi trà ngon, giơ thẻ bài kêu giá, tiêu tiền cũng cảm thấy khoan khoái.
Vũ La dẫn Chu Nghiên lên trà lâu, sau khi đi lên phát hiện chỉ có vài người lác đác, bèn tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống. Chu Nghiên vô thức ngồi xuống cạnh Vũ La, Vũ La vội vàng đằng hắng một tiếng, trừng mắt nhìn nàng.
Chu Nghiên nhìn quanh, xung quanh, chủ nhân đều ngồi, còn người hầu đứng hầu cạnh bên. Hiện tại thân phận Chu Nghiên là tùy tùng của Vũ La, thực chất trong mắt người ngoài, nàng giống một thị nữ hơn. Nếu nàng ngồi xuống như vậy, chẳng phải là phá hỏng quy củ hay sao?
Tuy rằng Yêu tộc không chú ý nhiều về lễ nghĩa, nhưng cũng không thể to gan lớn mật ngồi xuống như vậy mà không phân biệt tôn ti trên dưới.
Vốn Chu Nghiên thấy mình chẳng làm gì sai, vội vàng đứng dậy, chợt nhìn thấy một tia đắc ý trong mắt Vũ La, tức đến nghiến răng nghiến lợi: "Tên tiểu tử thối này rõ ràng là đang trả thù chuyện mình vừa không hài lòng hắn. Ngươi đường đường là nam nhân, sao lại nhỏ nhen hẹp hòi đến thế?"
Chu Nghiên tức tối đứng sau lưng Vũ La, ánh mắt như tóe lửa, muốn đâm thủng lưng Vũ La, oán khí ngập trời.
Vũ La thong thả gõ gõ lên mặt bàn:
- Chủ quán, mang trà.
Tiểu nhị mang trà ra cũng là một Yêu tộc lanh lợi, mà đã lanh lợi thì thường lắm lời. Vũ La chỉ nói một câu, hắn đã ba hoa kể lể ba câu. Vũ La lập tức khéo léo hỏi thăm mọi tình hình của Quy Nguyên thị.
Bản dịch này là tài sản trí tuệ thuộc quyền sở hữu của truyen.free.