Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch] Tiên Tuyệt - Chương 247: Ngọc tháp Phi Thúy

Đúng vậy, Phi Thúy sơn nằm ở nơi hẻo lánh, cả ngọn núi chẳng có lấy mấy đạo linh mạch, chứ đừng nói chi đến động thiên phúc địa.

Vũ La và Mã Hồng phi hành với tốc độ không chậm, nhưng cũng phải mất đến mười ngày mới tới địa giới Phi Thúy sơn, cho thấy nơi đây xa xôi đến nhường nào. Ba ngày trước, cả hai đã nhận thấy dân chúng phía dưới mặt đất mang đậm phong cách Tây Vực, hay nói thẳng ra là đã man hoang hóa.

Đây không phải là nơi phồn hoa như Trung Châu, người dân nơi đây dã man, hung hãn. Ngay cả khả năng kiểm soát của Đại Chu vương triều đối với vùng đất này cũng vô cùng hạn chế.

Càng tới gần Phi Thúy sơn, tâm trạng Mã Hồng dường như càng tệ.

Vũ La đang phi hành, Động Động đứng trên vai hắn. Gió mạnh thổi bộ lông vàng óng mượt của nó tung bay phấp phới, trông vô cùng xinh đẹp.

Vũ La nhìn Mã Hồng, cười hỏi:

- Sao hả, về tới gần nhà lại thấy bồi hồi sao?

Mã Hồng cười khổ, lắc đầu nói:

- Ta cũng không biết lần này trở về là đúng hay sai...

Y nhìn Phi Thúy sơn ở xa xa, ngập ngừng một lát rồi mới nói:

- Ta... ta cũng không giấu gì ngươi, những người đường huynh đường đệ ở Phi Thúy sơn chẳng hề thân thiện với ta. Hiện tại trong cả Phi Thúy sơn, e rằng chỉ có mình Phúc bá là mong muốn gặp lại ta thôi.

Vũ La im lặng.

Mã Hồng lại nói:

- Bọn họ vẫn luôn cho rằng năm xưa ta đã chia sẻ một phần tài nguyên lẽ ra thuộc về họ, ôi...

Vũ La có thể tưởng tượng được thời thơ ấu của Mã Hồng chắc hẳn chẳng mấy vui vẻ. Có lẽ năm xưa trong Phi Thúy sơn, ngoại trừ vị lão nhân hiền lành kia, Mã Hồng không nhận được chút tình cảm thân tình ấm áp nào từ bất kỳ ai khác.

Hắn cũng không ngờ Mã Hồng, người ngày thường sảng khoái, phóng khoáng, lại có chuyện cũ buồn bã như vậy.

Vũ La bèn vỗ vai y:

- Dù bọn họ có muốn gặp lại ngươi hay không, ngươi cũng đâu phải trở về vì họ. Lần này ngươi trở về là để báo đáp thúc công, ngươi không hổ thẹn với lương tâm. Chúng ta cứ đường đường chính chính rời khỏi Phi Thúy sơn. Nếu bọn họ không hoan nghênh ngươi, thì đừng bao giờ trở lại nữa là được. Nhược Lô Ngục mới là nhà ngươi, không phải ngươi không có chỗ dung thân.

Vũ La nói một tràng, trong lòng Mã Hồng cảm thấy dễ chịu rất nhiều, gật đầu nói:

- Ngươi nói rất đúng, ta cũng đâu phải trở về vì họ, mặc kệ họ nghĩ gì.

Hai người cùng nở nụ cười.

Mã Hồng khẽ huých vai hắn một cái:

- Này, tuy ta đã hiểu ra, nhưng lần này thật sự phải cảm ơn ngươi nhiều.

Lần trước Phúc bá tới thăm Mã Hồng, chỉ nói đại khái với y rằng trong nhà đang gặp một vấn đề nan giải trong luyện khí, nhưng lại liên quan đến sự sinh tử tồn vong của cả Mã gia. Chính vì vậy, Mã Hồng mới động lòng, tìm đến Vũ La cầu viện giúp đỡ.

Không bao lâu sau, hai người đã tới bầu trời Phi Thúy sơn.

Mã Hồng dẫn theo Vũ La bay một vòng quanh núi. Chỉ thấy một tòa trạch viện rộng rãi bao la, chiếm cứ mấy ngọn sơn phong. Bên ngoài trạch viện lại có thêm mười mấy ngọn sơn phong, trên mỗi ngọn sơn phong đó, sừng sững một tòa ngọc tháp hình tam giác.

Tuy rằng tài liệu xây nên ngọc tháp được khai thác từ Ngọc Tủy dưới chân núi, nhưng với quy mô khổng lồ như vậy của ngọc tháp, lượng linh khí ẩn chứa trong đó cũng vô cùng kinh người.

Những ngọc tháp này rõ ràng là một phần trong hệ thống phòng ngự của trạch viện. Vũ La có thể nhận ra, một khi có người chưa được cho phép tới gần trạch viện, lập tức sẽ có linh lực từ trong ngọc tháp bắn ra, nghiền nát kẻ xâm nhập.

Ngoại trừ số ngọc tháp này, linh khí bao phủ trạch viện còn ngưng tụ thành một tầng linh vân màu đỏ nhạt trôi nổi trên không trung, khi thì hóa thành hình phục hổ, khi thì hóa thành kỳ lân. Đây rõ ràng là bên dưới lòng đất trạch viện đã bố trí một trận pháp phòng ngự cực kỳ cao cấp, trận pháp có thể ngưng tụ linh vân hình Thần Thú trên không, tiêu hao Ngọc Tủy chắc chắn là kinh người.

Vũ La ngạc nhiên nhìn tòa trạch viện nọ. Cho dù là môn phái nhị lưu trên Tu Chân Giới, e rằng cũng khó mà có được sơn môn như vậy. Thế nhưng, theo như lời Mã Hồng lúc trước, Mã gia Phi Thúy sơn hết sức nghèo túng, lúc nhỏ, việc nuôi thêm mình Mã Hồng cũng đã khiến đám đường huynh đệ cảm thấy bị chia sẻ tài nguyên. Vậy mà hiện tại làm sao có được tài sản đồ sộ đến nhường này?

- Mã Hồng, đây là nhà thúc công ngươi sao?

Mã Hồng bên cạnh cũng tỏ vẻ kinh ngạc:

- Đây là... chắc chắn không thể sai được địa phương này, ta đã ở đây mười mấy năm rồi. Thế nhưng... thế nhưng bảy năm trước thúc công ta qua đời, ta trở về đây vẫn chưa từng thấy cảnh này. Rốt cuộc bảy năm qua đã xảy ra chuyện gì vậy?

Vũ La cười khổ, lắc đầu:

- Mã Ban Đầu, xem ra thân nhân ngươi đã phất lên rồi.

Mã Hồng hừ lạnh một tiếng:

- Vậy có liên quan gì với ta? Chúng ta vẫn cứ theo tôn chỉ ấy thôi, ta chỉ về hỗ trợ thúc công, không phải vì bọn họ đâu.

Vũ La khoát tay ngăn lại:

- Dù sao cũng là thân thích, oan gia nên tháo chứ không nên buộc. Chẳng lẽ ngươi muốn ghi hận đường huynh đệ của mình cả đời ư? Trên đời này ngươi còn có ai khác là thân nhân của ngươi nữa không?

Mã Hồng im lặng. Trên đời này, ngoại trừ Mã gia ra, quả thật y chỉ đơn độc một mình.

Vũ La lại khuyên nhủ:

- Năm xưa bọn họ cũng vì quá nghèo nên mới làm vậy. Tu hành Thiên Đạo vốn là phải tranh đoạt lẫn nhau, việc thúc công ngươi nuôi thêm ngươi chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến con cháu của ông ấy, vậy nên việc họ ghi hận ngươi cũng là chuyện thường tình. Hiện tại người ta đã phất lên, đối với ngươi cũng là chuyện tốt. Bọn họ đã có cơ nghiệp, chắc sẽ không còn so đo tính toán với ngươi làm gì nữa. Ngược lại, đây đúng là thời điểm rất tốt để ngươi hàn gắn quan hệ với họ.

Mã Hồng trầm ngâm một lúc, sau đó gật đầu:

- Ngươi nói rất đúng, bất kể thế nào, năm xưa quả thật có thêm ta, họ đã bị chia sẻ một phần tài nguyên.

Vũ La chỉ khẽ cười, biết tính Mã Hồng rộng rãi, phóng khoáng, lại trượng nghĩa, nhưng cũng biết lắng nghe lời khuyên đúng đắn của người khác, không phải loại người ngoan cố, chưa húc đầu vào tường thì chưa chịu quay đầu.

- Đi, chúng ta vào đi thôi.

Mã Hồng dẫn theo Vũ La bay nhanh về phía trang viên. Hai người vừa tới một ngọn sơn phong, chợt nghe thấy một tiếng quát chói tai truyền đến:

- Kẻ nào cả gan, dám xông vào Phi Thúy sơn trang?

Mã Hồng và Vũ La dừng lại, chỉ thấy bên trong ngọc tháp trên ngọn sơn phong đó xuất hiện một đạo linh quang. Một tên tu sĩ thân khoác tiên giáp, tay cầm trường thương, chân đạp lửa, đôi mắt nhìn chằm chằm hai người với vẻ đề phòng.

Mã Hồng thản nhiên nói:

- Xin hãy báo cho Mã Lăng Tiêu, nói Mã Hồng đã trở về.

Tu sĩ này rõ ràng là hạ nhân của Mã gia. Mặc dù trước mặt những người đường huynh đường đệ, Mã Hồng không được coi trọng, nhưng thân phận y vẫn là thiếu gia của Mã gia. Việc y nói chữ ‘xin’ đã xem như cực kỳ khách sáo rồi.

Nào ngờ, tên tu sĩ nọ hừ lạnh một tiếng:

- Hừ, thật là lớn lối! Gia chủ nhà ta ai muốn gặp là gặp được chắc?

Mã Hồng sửng sốt, thầm nghĩ cũng phải, người ta không biết thân phận của mình. Mã Lăng Tiêu chính là con trưởng của thúc công, không ngờ hiện tại đã là gia chủ, tự nhiên không phải ai cũng có thể gặp mặt được.

Y lại nói:

- Ta chính là đường đệ của Mã Lăng Tiêu, ngươi cứ vào nói, y sẽ biết thôi.

Tên tu sĩ nọ nhìn y với vẻ khinh miệt:

- Đường đệ ư? Họ Mã trong thiên hạ có rất nhiều, chẳng lẽ bất cứ ai mang họ Mã cũng là đường đệ của gia chủ ta ư? Hừ, từ khi ta thủ tại chỗ này, số kẻ giả mạo thân thích tới Mã gia tống tiền không dưới tám mươi, một trăm. Ta khuyên các hạ nên tự trọng một chút, mau mau rời đi, kẻo cuối cùng ta phải kiểm chứng một phen, phát hiện gia chủ không có đường đệ như các hạ, rồi bị người dùng gậy gộc đánh đuổi chạy đi. Lúc ấy chẳng những mất mặt khó coi, mà còn phải nếm trải nỗi đau thể xác.

Mã Hồng hơi nóng nảy. Ở Nhược Lô Ngục, sau Diệp Niệm Am, Hắc Thủy Tiên, Vũ La, Kiều Hổ, rồi đến y, đừng nói với ngục tốt, dù là với Ban Đầu, y cũng chỉ nói một không hai. Hôm nay, y khách sáo với một tên canh cửa như vậy đã là kiên nhẫn tới cực hạn. Lúc này, y thình lình nói:

- Nhiều lời vô ích như vậy làm gì? Phải hay không, cứ gọi người ra đây rồi khắc biết.

Truyện này thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free