(Đã dịch) Đao Kiếm Thần Hoàng - Chương 982: Sư phụ ở nơi nào
Vẻ ngoài của Đinh Hạo lúc này có vài phần tương tự với Đinh Thánh Thán năm xưa, đặc biệt là khí chất giống nhau lạ thường, khiến Đinh Đồng trong khoảnh khắc đó, thoáng chốc ngỡ như lại thấy được Đại Thần Tử vạn trượng hào quang năm nào.
Nhưng ngay sau đó, Đinh Đồng lắc đầu, cũng không quá bận tâm.
Thế gian người tương tự nào phải ít, dù trong trận chiến Thập Vạn Đại Sơn năm xưa, Đinh Hạo đã hóa giải Đao Kiếm Hoàng Thức của hắn, hắn vẫn không thể liên hệ Đinh Hạo với cậu bé mười sáu năm trước. Dù sao trong lòng hắn, Song Thánh Thể Đao Kiếm năm ấy đã hoàn toàn bị phế, tuyệt đối không thể sống sót đến bây giờ.
Đối diện.
Đinh Hạo khôi phục chân thân của mình.
Áo xanh như ngọc, tóc dài như mực, giữa cương phong lạnh thấu xương như đao cắt, một loại khí chất siêu phàm thoát tục tỏa ra. Đinh Hạo sừng sững trên con đường Tiên Đạo Phong, khí chất cùng khí thế tuyệt đối không thua kém Đinh Đồng chút nào.
Khí thế va chạm.
Trong chớp nhoáng này, hai vị thiên kiêu tuyệt thế chân chính của Thần Đình đời thứ ba năm xưa, cuối cùng cũng mặt đối mặt đứng cùng nhau.
"Ta rất hiếu kỳ, kẻ như ngươi rốt cuộc từ đâu chui ra? Vì sao trong tình báo của Thần Đình trước đây, căn bản không có bất kỳ tin tức nào về ngươi? Lẽ nào... ngươi cũng là ma tinh chuyển thế?" Đinh Đồng dừng lại cách Đinh Hạo năm thước, độc nhãn cẩn thận quan sát hắn.
Hắn không dùng Thất Xảo Tạo Hóa Chi Đồng, độc nhãn lóe lên tia sáng tò mò.
Đinh Hạo không nói gì.
Khí thế quanh người hắn từ từ dâng trào.
Trước gặp Ngụy Thần Đế, hiện tại lại gặp Đinh Đồng, điều này cho thấy Thần Đình cùng thế lực hắc ám cổ xưa đã bắt đầu chú ý đến mình. Muốn tiến xa hơn, trận chiến này tuyệt đối không thể tránh khỏi.
Đinh Hạo sẽ không có bất kỳ giữ lại nào.
Nhưng Đinh Đồng dường như cũng không có ý định ra tay ngay lập tức.
Hắn mang trên mặt một nụ cười nhàn nhạt kỳ lạ, nói: "Với tư chất cùng thiên phú của ngươi, tiềm lực vô hạn, so với ta cũng không kém là bao, vì sao lại chọn giúp Đinh Thánh Thán? Chim khôn chọn cành mà đậu, Đinh Thánh Thán mười sáu năm trước đã thất bại thảm hại, cũng không phải lương mộc. Chi bằng đi theo ta, ta hiện tại có thể hứa hẹn ngươi, sau này ngươi có thể trở thành chúa tể Thần Ân Đại Lục."
"Không bằng đánh một trận." Đinh Hạo bình tĩnh nói.
"Thật cố chấp," Đinh Đồng nhẹ nhàng lắc đầu: "Thực sự đáng tiếc, bóp chết một thiên tài như ngươi, đúng là khiến người ta không đành lòng."
"Ngươi có phần quá tự tin rồi." Đinh Hạo cười nhạt.
Đinh Đồng ngẩn người, chợt "ha ha" cười lớn, trong tiếng cười tràn ngập vẻ trêu tức.
"Ha hả, ta cớ gì phải không tự tin? Ngươi căn bản không biết, lực lượng mạnh nhất chân chính của thế giới này là gì, cũng không thể thấy ai mới là chúa tể chân chính của thế giới này. Thế nhân vĩnh viễn chỉ thấy được bề ngoài, bao gồm cả ngươi, cũng chẳng khác gì chúng sinh ngu muội kia. Riêng ta, hiện tại đã có tư bản để siêu thoát."
Đinh Đồng đứng từ trên cao nhìn xuống Đinh Hạo.
"Ta có thể không biết ai là chúa tể thế giới này, nhưng ta lại biết, kẻ đó tuyệt đối không phải ngươi." Đinh Hạo mỉa mai đáp, nói: "Ta không có hứng thú gì với việc làm chúa tể thế giới, nhưng nếu có thể chém ngươi, ta nhất định sẽ vui hơn."
Đinh Đồng khinh thường cười nói: "À, ta hiểu rồi, thì ra ngươi muốn chứng minh mình mới là thiên tài đỉnh cao nhất của kỷ nguyên này?"
Đinh Hạo lắc đầu: "Ngươi thật sự quá tự cho mình là đúng... Đừng phí lời nữa, thống khoái chiến một trận đi."
"Trước tiên, ta cho ngươi xem một thứ khác." Đinh Đồng giơ tay lên, một đạo ánh sáng bạc nhạt từ đầu ngón tay bắn ra, hiển hiện trên hư không.
Một hình ảnh rõ nét trong suốt như gương, xuất hiện trên hư không.
"Ngươi là một thiên tài hiếm có, tuy không muốn quy phục ta, nhưng ta cũng không muốn để một thiên tài từng khiến Đao Kiếm Hoàng Thức của ta bị lay động như ngươi, cứ thế mà lặng lẽ vẫn lạc. Thế nên ta ban thêm ân huệ, trước khi giết ngươi, cho ngươi xem thử, rốt cuộc tiên khí chân chính sẽ rơi vào tay ai."
Đinh Đồng cười nói.
Trên mặt gương hư không, hiển hiện cảnh tượng trên đỉnh Tiên Đạo Phong.
Hỗn độn khí tiên đạo dày đặc tràn ngập, có một loại cảnh tượng Hồng Mông chưa khai khi vạn vật mới hình thành. Đỉnh Tiên Đạo Phong không phải một bãi đất trống trải, mà là một rừng đá tạo thành từ những trụ đá trắng, vừa như tự nhiên sinh thành lại vừa như nhân tạo. Khí tiên đạo dày đặc trôi nổi giữa rừng đá, cuồn cuộn biến hóa. Đây là hỗn độn chi lực hỗn loạn khi vạn vật chưa sinh ra, dù là cường giả cấp thần đỉnh phong, nếu rơi vào trong đó, trong nháy mắt cũng sẽ bị tan nát quy về hỗn độn.
Nhưng những trụ đá màu trắng kia lại có thể tồn tại trong lớp sương mù hỗn độn dày đặc này, tựa như thần vật có từ trước khi sáng thế, vĩnh viễn không đổi.
Ngay chính giữa lớp sương mù hỗn độn dày đặc, có một đạo linh quang lóe sáng.
Đinh Hạo dường như không cần đoán cũng biết đó chính là nơi tiên khí ngự trị.
Chỉ có quang mang tiên khí mới có thể xuyên thấu lớp sương mù hỗn độn dày đặc mà tỏa ra. Đinh Hạo không biết tiên khí có hay không phân chia phẩm chất cao thấp, nhưng nếu có, thì tiên khí được thiên địa thai nghén này tuyệt đối thuộc cấp bậc cao nhất, bằng không quang mang của nó không thể nào xuyên thấu loại sương mù hỗn độn Hồng Mông này.
Thế nhưng có lớp sương mù hỗn độn như chưa khai thiên lập địa cản trở, làm sao mới có thể đạt được tiên khí đây?
Dường như đoán được sự nghi hoặc của Đinh Hạo, Đinh Đồng với thái độ biết gì nói nấy, không giấu giếm giải thích: "Lớp sương mù hỗn độn này có thể hủy diệt tất cả trân bảo dưới cấp tiên khí trên thế gian. Nếu dùng thân thể tiến vào trong đó, dù là ta cũng không thể may mắn tho��t khỏi. Loại sương mù hỗn độn này không phải bất biến, khi cương phong tiên đạo thổi qua, nó sẽ như thủy triều dâng lên rồi rút xuống, lúc thì loãng, lúc thì đặc. Vào lúc nó loãng nhất, đi qua những trụ trời Hồng Mông màu trắng, có thể tránh né sương mù hỗn độn, tiếp cận tiên khí."
"Hồng Mông Trụ Trời?"
Ánh mắt Đinh Hạo rơi vào từng cây trụ đá màu trắng.
Quả thật chúng là thứ duy nhất có thể tồn tại trong sương mù hỗn độn. Nếu sương mù hỗn độn dày đặc hơi loãng một chút, có thể lộ ra đỉnh của những trụ đá này. Cường giả đạp lên đỉnh trụ đá, có thể trong thời gian ngắn nhất, tiếp cận tiên khí ở trung tâm nhất.
Một khi đạt được tiên khí, lấy tiên khí chi lực bảo vệ thân, lại thoát khỏi sương mù hỗn độn, dễ như trở bàn tay.
Đúng lúc này, mặt gương hư không chuyển động, hiển thị hình ảnh bên ngoài vòng sương mù hỗn độn dày đặc. Có sáu thân ảnh mơ hồ lơ lửng trong hư không, dường như đang lặng lẽ chờ đợi điều gì. Bọn họ phân tán ở những phương vị khác nhau, giữa bọn họ hiển nhiên có chút cảnh giác, bầu không khí giằng co, nhưng cũng không có ai ra tay.
Đây là sáu tồn tại cực kỳ đáng sợ.
Xung quanh thân thể bọn họ cũng lượn lờ quang hoa dày đặc, hư không bên cạnh gợn sóng, ngay cả ánh sáng cũng bị vặn vẹo, ngăn cách mọi sự dòm ngó.
"Trong đó có một người, chính là Đinh Thánh Thán." Đinh Đồng nửa cười nửa không nói.
Đinh Hạo trong lòng khẽ động, nhưng bên ngoài vẫn không hề lộ ra vẻ khác thường nào.
Phụ thân quả nhiên đã ở đây sao?
Nói như vậy, Ngụy Thần Đế cũng đã đến đỉnh Tiên Đạo Phong.
Bốn người còn lại là ai đây?
Đinh Đồng không đi đỉnh Tiên Đạo Phong tìm tiên duyên, lại ở đây chờ đợi mình. Lẽ nào hắn thực sự sẽ điên cuồng đến mức chỉ vì mình đã hóa giải Đao Kiếm Hoàng Thức của hắn trong trận chiến Thập Vạn Đại Sơn, mà vứt bỏ cơ hội tranh đoạt tiên khí, ở đây chặn đường mình để báo thù?
Trong ấn tượng của Đinh Hạo, Đinh Đồng tuyệt đối không phải người như thế.
Vị thiên tài tuyệt thế của Thần Đình này, làm bất cứ chuyện gì cũng chưa bao giờ quan tâm đúng sai, phân biệt thị phi. Lâu nay quả thực giống như một động vật máu lạnh, chỉ hỏi lợi và hại, tuyệt đối sẽ không vì chuyện nhỏ mà bỏ qua cơ hội tranh đoạt tiên khí.
"Lát nữa một lần thủy triều sương mù hỗn độn dày đặc rút xuống, những trụ đá Hồng Mông sẽ lộ ra đủ để đặt chân, tiên khí rơi vào tay ai sẽ rõ ràng." Đinh Đồng trên mặt nổi lên thần thái kỳ lạ, nhìn Đinh Hạo, nói: "Không bằng chúng ta đánh cuộc một ván, xem ai sẽ nhận được tiên khí? Nếu ngươi thua, đi theo ta, thế nào?"
Đinh Hạo cười lạnh một tiếng.
Hôm nay Đinh Đồng có chút kỳ quái.
Rốt cuộc là nguyên nhân gì, khiến hắn cứ muốn mình đi theo hắn? Chẳng lẽ thật chỉ vì coi trọng tư chất của mình? Điều đó tuyệt đối không thể nào, Đinh Hạo tuyệt đối sẽ không tin vào lý do đơn giản như vậy.
Ngay cả Ngụy Thần Đế trước đó, cũng cố ý lưu ảnh gặp mặt mình một lần.
Theo lời hắn nói, là bởi vì mình trước đây đã thi triển Đao Kiếm Hoàng Thức mà thu hút sự chú ý của hắn. Lý do này ban đầu cũng hợp lý, nhưng giờ khắc này, Đinh Hạo đột nhiên cảm thấy lý do này có chút cứng nhắc.
Với thân phận Tôn sư bá chủ đại lục của Ngụy Thần Đế, việc cố ý lưu ảnh gặp mặt, làm sao có thể đơn giản như vậy?
Một đạo thiểm điện lóe lên trong đầu Đinh H��o.
Hắn đột nhiên ý thức được, Đinh Đồng càng giống như đang trì hoãn thời gian của mình.
Đinh Đồng đang ngăn cản mình tới đỉnh Tiên Đạo Phong.
Với thực lực hiện tại của mình, dù có lên tới đỉnh, cũng không thể nào tranh đoạt tiên khí với sáu người kia. Trên thực tế, Đinh Hạo mình cũng chỉ muốn đi giúp phụ thân một tay mà thôi, có thể thành công hay không vẫn là một ẩn số. Từ phương diện này mà nói, Đinh Đồng cùng Ngụy Thần Đế cũng không đến mức hao tổn tâm cơ đến vậy sao?
Trong đầu Đinh Hạo, có một đoàn sương mù dày đặc.
Bất quá hắn đã không định nghĩ nhiều nữa.
Nếu đối phương không muốn cho hắn đi tới, vậy nhất định phải tiến lên.
Đinh Hạo hai tay vươn ra trong hư không, Ma Đao và Tú Kiếm trong nháy mắt xuất hiện trong tay. Đối phó yêu nghiệt như Đinh Đồng, hắn không chút nào khinh suất hay giữ lại, sớm đã điều chỉnh toàn bộ thực lực đến trạng thái tột cùng.
"Ha hả, xem ra ngươi dường như đã hiểu điều gì đó, đáng tiếc có chút chậm rồi." Đinh Đồng vẫn giữ nụ cười kiêu ngạo tự phụ.
Hắn không chút nào có ý định ra tay.
Đinh Hạo bước ra một bước, huyền khí chi lực trong cơ thể đã bắt đầu rót vào Ma Đao và Tú Kiếm. Nhưng đúng lúc đó, một thanh âm quen thuộc, đột nhiên vang lên bên tai Đinh Hạo ——
"Sư phụ!"
Bước chân Đinh Hạo khựng lại.
Đây là thanh âm của Nạp Lan Sơ.
"Sư phụ người đang ở đâu, mau mau cứu Du Hiệp..." Thanh âm kinh hoàng phiêu diểu vang lên bên tai Đinh Hạo. Nạp Lan Sơ giống như một con nai con kinh hoàng sợ hãi, ở một nơi nào đó không rõ, từng tiếng gọi Đinh Hạo.
Trên sơn đạo cũng không có bóng dáng Nạp Lan Sơ.
Nàng căn bản cũng không tiến vào khu vực Lạc Thánh Sơn Mạch.
Nhưng thanh âm của nàng, tại sao lại vang lên ở đây?
Đinh Hạo quan sát bốn phía, gió tiên đạo gào thét, cũng không có bóng dáng Nạp Lan Sơ.
Chẳng lẽ là ảo giác?
Đinh Hạo nín thở ngưng thần, nhưng rốt cuộc cũng không nghe thấy tiếng gọi của Nạp Lan Sơ nữa.
Hắn khẽ nhíu mày, lực chú ý một lần nữa đặt vào kẻ thù truyền kiếp trước mắt. Ma Đao và Tú Kiếm bắt đầu khẽ chấn động, cấm kỵ chi lực bên trong từ từ tỏa ra, như ngọn lửa bùng lên tràn ngập khắp bốn phía.
Quý độc giả vui lòng chỉ đọc tại Tàng Thư Viện để ủng hộ công sức dịch giả.