12 Kỵ Sĩ Trắng - Chương 3: Chapter 3:
Vòng xuống con đồi ra khỏi Cánh Đồng Sáng, Viktor tiến đến thành Droc, anh đi xuyên qua cánh rừng trước mắt, khu rừng xanh mát mẻ, tiếng suối róc rách chảy cùng tiếng chim khẽ hòa vào nhau tạo ra âm thanh dễ chịu, các loài sinh vật khác như sóc hay nai đã xuất hiện, các loài hoa đa sắc trải dài trên con đường chính giữa rừng, khung cảnh thực vật nơi đây đa dạng hơn nhiều so với khu đồng sáng phía trên, cảm giác cô đơn của Viktor dần biến mất, anh giờ hòa mình cùng cánh rừng, tận hưởng không gian xanh đẹp đẽ hai bên đường.
Dạo gần đến thành, hình bóng những người trước thành đang dần xuất hiện trước mắt anh ấy, nhiều nhóm người đứng tụ tập lại với nhau, trang phục đơn giản cũng như Viktor, khiến anh ấy cảm thấy không quá xa lạ, họ buôn bán trước thành, có người thì đang chèo lái người khác vào mua những món hàng đang được trưng bày, có những người thì hát hò hay biểu diễn một tiếc mục nào đó để thu hút sự chú ý của mọi người, những đứa trẻ chạy nhảy băng qua băng lại hai bên đường, một nơi thật náo nhiệt khi so với quê làng của Viktor, tiến gần hơn chỗ buôn bán trước mắt, tiếng ồn và sự náo nhiệt càng rõ ràng hơn trước mắt anh ấy, sự choáng ngợp như đập thẳng vào mặt khiến Viktor choáng váng nhẹ, khung cảnh hiện ra là cả một khu chợ rộng lớn, người người tấp nập, hai bên đường các sạp chợ buôn bán đồ đầy ắp được bày ra ngoài, các loại ngọc đẹp, đá quý được bày bán, các tấm vải đầy màu sắc và mượt mà được treo khắp hai bên đường,mùi đồ ăn quán này hòa vào quán kia khiến không khí nơi đây ám đầy thứ mùi, đồ đạc hàng hóa hay thực phẩm không phải là những thứ duy nhất, các sinh vật từ bình thường nhất cho đến kì lạ nhất cũng xuất hiện tại nơi đây, thỏ, chim, chó, mèo, cho đến những con vật đặc biệt như kì lân, hay loài chim cưỡi điểu sư cũng được bày bán khắp chợ, người mua thì tấp nập, từ những con người đầy bình thường nhỏ bé như Viktor, nơi đây còn có cả các quý tộc elf đi mua sắm, có những người thú to lớn đứng chăm chú nhìn các dan hàng đồ ăn, các người lai thú thì nhanh nhẹn chào mời khách hàng qua lại bên đường, người lùn liên tục trả giá các mặt hàng vũ khí, những chiến binh orc xanh mạnh mẽ thì tươi cười nhậu nhẹt bên đường, dù rất nhiều sinh vật, rất nhiều chủng tộc tập trung tại đây, nhưng chợ 2 bên đường là chỉ ở hai bên đường, đoạn đường ở giữa vẫn rất rộng rãi đủ cho ngựa đi 4 hàng dọc, một nơi dù náo nhiệt nhưng vẫn có một sự trật tự nhất định, những người nào muốn mua đồ có thể tấp vô bên đường để hỏi mua hay xem hàng, không ảnh hưởng đến những người khác đi sau.
Đây là hình ảnh bộn bề và tấp nập nhất mà Viktor từng thấy, anh có chút hồi hộp trong khoảnh khắc đầu tiên bước vào đây, nhưng những hình ảnh đầy màu sắc của các món hàng hay mùi hương của những món ăn ngon đã thu hút hết sự chú ý của anh, cảm giác hồi hộp giờ đã bị thay thế bằng sự hiếu kỳ. Đột nhiên một bên đường bắt đầu có người thể hiện kỹ năng ma thuật như một dạng biểu diễn, mọi người trong chợ liền tụ tập lại, đông đúc, họ chen chúc nhau để có thể lên được hàng trên của buổi diễn, người pháp sư ấy ăn mặc cũng bình thường như bao người dân khác ngoài ra còn khoác lên đầu một cái nón trùm che hết mặt để tỏ vẻ bí hiểm.
Pháp sư vung tay là ngọn lửa nổi lên, tạo ra một con chim lửa cho nó bay lên trời rồi phát nổ trông thật điệu nghệ, mọi người xung quanh đều vỗ tay và khen đẹp cho pháp sư, Viktor chỉ dừng lại ngắm nhìn thứ màu sắc diệu kỳ ấy một lúc, anh không nán lại lâu vì sự tò mò về thành Droc còn hấp dẫn hơn vẻ đẹp nhiệm màu kia. Trên đường đi đến cổng thành, cũng có nhiều người 2 bên đường bước ra chào hàng cho Viktor, nhưng anh ấy đều nhẹ nhàng từ chối, không muốn phung phí số tiền bạc ít ỏi mà bố để cho anh. Nhưng sự tấp nập trước mắt khiến anh ấy hơi hoài nghi về tình hình hiện tại, một ý nghĩ lóe sáng trong đầu Viktor, anh ấy dừng lại bên một quán nước, anh gọi nhanh một cốc nước trái cây rồi lặng im ngồi đó quan sát mọi thứ, anh muốn lắng nghe nơi đây, vì sao tin vị vua băng hà đêm qua trông như không ảnh hưởng gì đến những người nơi đây, chẳng phải chờ lâu, hai người thú bên bàn kế đã nói về chuyện động trời hôm qua, nhà vua mất ngay trong hoàng cung, một bên khác thì đưa thông tin là ngài ấy đang đi dạo với các người hầu thì gục xuống rồi qua đời, nhiều chỗ nói khác nhau, bọn họ đều chỉ nói vừa đủ nghe, và thường cố gắng không gây sự chú ý, chỉ có ngồi lắng nghe tập trung như Viktor thì mới có thể nghe thấy được những câu chuyện to nhỏ này, nhưng trong toàn bộ những câu chuyện được kể đều có 1 điểm chung, nhà vua băng hà nhưng không rõ nguyên nhân, không một sát thủ hay thuốc độc đươc tìm thấy, nhà vua trước khi băng hà còn rất mạnh khỏe, cách đây không lâu còn đi khắp lục địa Ngàn Hoa để thăm coi người dân, vậy mà đột nhiên băng hà.
Mọi người cũng có chút tiếc nuối vì một vị vua tốt như thế lại chết một cách đầy bí ẩn như vậy, nhưng rồi cuộc sống của họ quá nhỏ bé, những chuyện dù to lớn cỡ nào cũng khó mà ảnh hưởng đến họ, Viktor ngồi lắng nghe, câu chuyện liên tục chuyển tiếp từ mối nghi ngờ này sang mối nghi ngờ khác, từ kẻ này khả nghi cho đến mục đích ám sát của lục địa khác, ly nước trái cây trên bàn đã hết lúc nào không hay, Viktor quá tập trung vào những câu chuyện kể của mọi người xung quanh, nhưng cuối cùng lại, họ vẫn không cho anh ấy thêm bất kì thông tin gì hữu ích, đột nhiên một thông báo vang lên trên đường đánh bay những âm thanh khác, Viktor thoát khỏi những câu chuyện không hồi kết của những người qua lại.
"Tuyển quân đây, Tuyển quân đây, sẽ có phần thưởng cho những chiến binh dũng cảm khi tham gia quân đội đây !" Một toán binh mặc giáp trụ sáng loáng đang tiến vào khu chợ, dẫn đầu là hai người lính, trên vai trái mỗi người có thêm một khăn đeo với hai màu sắc làm họ nổi bật lên, lính đi trước thì đeo khăn xanh, còn người lính đi sau thì khăn đỏ, bộ giáp của họ cũng được điểm xuyên vài nét chạm khắc tinh xảo trông nổi bật hơn những người đi sau khác, chiếc mũ có đính thêm hình hoa ba cánh ở trên đỉnh, trên lưng họ là một lá cờ xanh nước đậm, một bông hoa ba cánh lớn và thêm ba bông hoa ba cánh nhỏ ngay giữa ba chỗ trống của bông hoa lớn rồi được tô thêm một vài đường nét uốn lượn xung quanh các bông hoa như những loài chim hay bướm đang bay quanh đó, " Quân của gã Hatret đấy, tôi không ưa hắn." những tiếng xì xào tại khu chợ vẫn không ngớt, chỉ chuyển sang một chủ đề khác khi nó đột nhiên xuất hiện, Hatret được mọi người mô tả là một tên công tước ăn chơi phè phỡn, hắn có được chức vị cao đó là nhờ người cha quá cố của hắn để lại, họ nói người xứng đáng được cha truyền lại vị trí đó nên là Gust em trai hắn, ông ấy tài năng hơn và thậm chí quan tâm người dân trong vùng cai trị của Hatret hơn là chính hắn.
Những lời thủ thỉ hợp lại trở nên to dần hơn, những người lính vẫn tiếp tục tiến vào phía kinh thành và hô to khẩu hiệu của họ. Tò mò với những thông tin của mọi người xung quanh, Viktor quay sang hỏi bà chủ quán nước: " Người tên Hatret ấy cô, mọi người có vẻ không ưa ông ấy nhỉ ?". Cô chủ quán quay ngoắt sang nhìn Viktor với ánh mắt ngạc nhiên mà dò xét anh ấy, mắt bà ấy đảo lên xuống vài vòng rồi nói: " Cậu trên núi xuống à, cái tên xấc xược đó mà cậu cũng không biết", bà ấy làu bàu đẩy Viktor sang một bên rồi nói tiếp: " Hắn là con cả của ngài Wallson, công tước trước đây của vùng này, sau khi ngài ấy mất thì để lại vị trí ấy cho hắn đấy.
" Viktor biết sơ sơ Hatret như thế nào qua lời kể của bà bán nước, Hatret có mái tóc đen uốn lượn của cha xõa dài ngang tai, đôi mắt xanh lục lúc nào cũng xếch ngang đầy vẻ kiêu ngạo, gã chỉ muốn ăn chơi trên chức vị công tước chứ không màng đến người dân trong vùng của gã. Riêng người em Gust thì khác, Gust Wallson được mọi người không chỉ thành Droc này mà cả vùng này đều kính trọng ông ấy, ông ấy làm thay hết mọi việc mà đáng ra Hatret phải làm, " Có khi việc tuyển quân này là ngài Gust ra lệnh ấy chứ." Bà bán nước càu nhàu, Viktor quan sát mọi người xung quanh khi quân lính đi ngang qua, cũng có một số người đi theo xin đăng kí tham gia quân lính, họ được đưa thẳng vào cổng thành để kiểm tra sức khỏe phù hợp để tham gia quân đội không, nhìn thoáng qua khu tuẩn quân trong thành, có nhiều chủng tộc khác cũng muốn tham gia vào quân đội của bá tước Hatret chứ không chỉ mình loài người, có orc, người thú, tộc tiên thì ít, có lẻ họ không thích những binh đoàn quá nhiều chủng tộc như này, phiên chợ đang náo nhiệt thì đột nhiên một tiếng còi lớn reo lên, những người lính canh đứng trên bức tường cao của thành Droc đang thổi còi hiệu, lập tức xung quanh Viktor đột nhiên nháo nhào, mọi người hoảng loạng đứng lên chạy vội vào trong thành, các tay buôn vội vã gom đống vải vóc, trang sức mà chen lấn nhau, một cuộc hỗn loạn đang diễn ra ngay sau khi tiếng kèn được quân lính thổi, từ trong thành, đoàn lính tuyển dụng lúc nãy nhanh chóng bước ra, mang theo cả vũ khí và cờ hiệu để bảo để ra lệnh và vệ mọi người, họ thúc dục người dân mau chạy vào trong thành, tuy hơi lúng túng, nhưng Viktor nhanh chóng leo lên lưng ngựa và chạy vào trong thành, các binh lính cố gắng giữ trật tự cho mọi người để không gây ra xô xác khi vào thành.
Tới bên trong, Viktor cảm thấy không khí hỗn loạn xung quanh anh ấy, cổng thành từ từ đóng lại ngay khi tất cả người dân, những người buôn bán đã vào trong thành còn lại là binh lính mặc giáp trụ thì đứng ngoài thành, hai người lính vừa rao thông báo tuyển quân lúc nãy cũng ra ngoài tập hợp cùng nhóm của họ, cánh cửa thành đóng lại, không còn thông tin gì về những người lính ngoài thành, một sự tò mò chen lẫn hồi hộp bao trùm lấy Viktor, chuyện gì đang xảy ra, tại sao mọi người lại hoảng loạn như vậy, thành Droc đang xảy ra chuyện gì.
Viktor đảo mắt qua lại hai bên cửa liên tục, anh ấy tìm kiếm một điều gì đó, một ai đó, hay một thứ gì đó giúp anh ấy hiểu được tình hình hiện tại, khung cảnh rõ nhất trước mắt anh là người dân trong thành đang chạy nhanh chóng vào trong nhà của họ, đột nhiên đập vào mắt anh ấy là cầu thang đá cong lên trên tường thành, nhanh chóng thúc ngựa, Viktor vuột nhanh trên con đường trong thành đầy lạ lẫm, cố gắng né hết những người đang hoảng loạn và chạy nhanh đến chân cầu thang, buộc ngựa một cách qua loa do sự vội vã của chính bản thân anh ấy, một sự háo hức và hồi hộp từ sự tò mò của Viktor đã đẩy anh lên trên tường thành một cách nhanh chóng, anh muốn biết đó là gì, điều gì đã khiến cho quân lính phải hành động.
Lên đến tường thành, trước mắt anh ấy, xa xăm phía cánh rừng, một đội quân đang tiến đến, một đội quân người thú, có những chiến binh người gấu đầy to lớn và hung tợn, mang trên mình những khúc cây như cổ thụ, còn có cả những người cáo, mèo đầy nhanh nhẹn chạy lên phía trước, những người sói liền bước theo sau, có những người lai cũng cười nói đầy mỉa mai khi tiến tới thành, tất cả đều được trang bị giáp sắt, những cây kiếm sáng bóng phản chiếu ánh mặt trời, cùng những mũi tên đầy sắt lẹm phía sau những người thỏ cung thủ.
Ngay giữa, một bóng dáng cao ráo bước tiên phong về phía trước, một người sói, kẻ đó có vẻ là tướng lĩnh của đội quân người thú này, hắn có một cô lông xám trắng nổi bật hơn những kẻ khác cùng loài trong đội quân, trên lưng hắn là một lá cờ đỏ với trung tâm là hình một con sói được khâu bằng chỉ vàng, hắn mặc một bộ giáp đen tuyền như một bức tường thành kiên cố biết đi, trên ngực có chạm khắc hình con sói hú như trên lá cờ sau lưng hắn, những tấm giáp xếp chồng lớp lên nhau đầy linh hoạt trên tay và vai, dù có nhiều vết xước lồi lõm nhưng bộ giáp vẫn được bảo dưỡng cẩn thận, tay hắn cầm một cây thương dài gần bằng hai người, được làm bằng gỗ hắc thiết cực nặng, trên thân cây thương còn được chạm khắc ký tự cổ bằng vàng, lưỡi thương có có hình gợn sóng được thiết kế đầy tinh xảo, hắn cầm cây thượng nặng chịch múa qua lại nhưng đang biểu diễn tài năng một cách nhẹ nhàng.
Viktor hồi hộp và lo lắng nhưng trên mặt anh ấy lại có vẻ là hơi mừng thầm, lần đầu tiên anh sẽ được chứng kiến một trận đánh thực sự, chứ không phải là trên những trang sách, những chủng tộc khác nhau đã ẩu đả nhau liên tục để tranh giành lãnh thổ, nhưng từ khi vị vua Gram đệ Tứ lên ngài đã một tay chấm dứt hết các cuộc chiến tranh dai dẳng của các chủng tộc và thành lập liên minh liên kết các loài lại với nhau, nhưng ngay trước mắt Viktor đây, một trận chiến giữa hai loài khác nhau sắp diễn ra, con người và người thú sẽ chiến đấu với nhau.
Đang hớn hở với những suy nghĩ của mình thì một binh lính trên thành la lớn hướng đến Viktor: " Này tên kia, mau đi xuống thành trốn đi, mi muốn chết à !", người lính vừa la lớn vừa chạy tới chỗ Viktor, vừa tính bỏ chạy thì ngoái đầu nhìn lại, anh thấy người lính không còn đuổi theo mình nữa, người lính lúc này đứng chết lặng ngay trên tường thành, gương mặt lộ rõ sự hoảng sợ, ánh nhìn của người lính hướng đến binh đoàn người thú đang tiến đến thành đầy vẻ sợ hãi, Viktor liếc mắt nhìn lên quân người thú, rồi anh lia mắt nhìn xuống quân lính, chênh lệnh lực lượng là quá rõ ràng, quân lính thủ thành nhìn sơ qua chỉ tầm 500 người, còn quân người thú đang tiến đến không thể thấy rõ được bao tên nhưng với lượng khói mịt mù phía sau thì anh ấy ước tính cũng phải trên 1000 quân, nhưng quân lính thành Droc có cả các cung thủ trong thành, họ có thể bắn trả, tính như vậy thì quân lực cả hai bên sẽ gần ngang bằng nhau, tận dụng những kiến thức quân sự đã đọc từ thư viện sách của cha, Viktor nhếch miệng cười tin rằng đây sẽ là một trận đánh hấp dẫn, núp sau những khối đá quan sát trên thành, Viktor ngồi đó nghe ngóng tình hình, nhưng anh vẫn không quên ngoái về hướng thang xem ngựa anh ấy còn ở đấy không, vì nếu quân người thú mà chiến thắng thì Viktor biết phải làm gì tiếp theo.
Nhưng những người lính thành Droc chỉ đứng đật ra, họ không bày binh, họ không hô hào, họ không có sĩ khí, chuyện gì đang xảy ra, nhìn họ, Viktor chỉ thấy sự sợ hãi trên gương mặt tường người, sự tự tin khi xung phong ra thành để đưa người dân vào khi nãy không còn trên gương mặt họ nữa. " Thua mất" Viktor nghĩ một cách vội vã và rõ ràng, anh vội chạy đến người lính hô đuổi anh khi nãy." Này! Này, sao họ đứng yên vậy, làm gì đi chứ ! ", Viktor hét lớn vào mặt người lính thẫn thờ đứng nhìn ra quân địch, miệng người lính bập bẹ thều thào: "Phải chạy thôi." Viktor sững người, không phải vì anh không nghe thấy người lính nói gì, mà là anh ấy nghe quá rõ người lính ấy nói gì: "Cái gì! Chạy ? Ý anh là sao, anh phải bảo vệ thành chứ ?" Viktor vịn hai vai người lính và hét to vào mặt anh ấy, gương mặt bơ phờ và đôi mắt mở to nhìn thẳng vào Viktor thể hiện một nỗi sợ to lớn: " Đó là Ragna, Ragna bất tử, tất cả sẽ chết hết." đôi mắt người lính đầy sự sợ hãi, nỗi sợ cái chết.