Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

12 Kỵ Sĩ Trắng - Chương 21: Chapter 21:

Trời xanh hôm này, trời đen hôm sau, mây trắng trôi êm, mây đen gõ trống, có tiếng sấm rền vang đứt quãng, rồi liên tục hai nhịp, nhưng trời lại xanh, mây lại lặng, năm ngày trôi qua từ lần cuối cái lũ thành Droc đến, sáng sớm nay sương hơi se lạnh, Ragna nằm dài dưới vườn hoa xanh của hắn, nay đã lớn và bắt đầu ửng lên một màu đỏ thẫm, sắp đến rồi, chỉ một chút nữa thôi, Ragna nằm đó, tay chân thả lỏng, ánh mắt cam nhẹ nhàng hướng lên trời, như hai vị thần đang nhìn nhau, mặt trời thần của những đám mây cao, và hắn là thần của mặt đất, không khí nhẹ nhàng, cành hoa đung đưa, tiếng gió xào xạc, Ragna nhắm nghiền đôi mắt, trống rỗng là thứ duy nhất có trong đầu hắn, cả người hắn như đang chìm xuống mặt đất, được ôm trọn bởi những rễ hoa, ánh sáng buổi sớm dịu nhẹ tạo thành những đường nét kỳ lạ sau đôi mắt nhắm nghiềm đi, thở đều, thở đều, hương thơm nhẹ nhàng từ từ đi vào mũi hắn, vào phổi, mát lạnh, dịu nhẹ, sớm thôi, mọi thứ sẽ thật đẹp, sớm thôi mọi thứ sẽ đỏ thẫm, " Thưa ... ngài."

Tiếng nấc say khướt vang lên xa xa, Ragna mở mắt, từ từ ngồi dậy, đưa một ánh nhìn như mũi thương về phía tên người báo đang lảo đảo trong vườn hoa, ánh nhìn đủ để cho cái đầu quay cuồng của tên đó phải dừng lại, tỉnh rượu ngay lập tức, mặt hắn tái mét, mồm cứng đờ lại, tay chân run lẩy bẩy, " Tên ... tên ... tóc đen ... hôm bữa ... xin gặp ạ."

Ragna nhướn mày, tên tóc đen hôm bữa, một nụ cười lớn, lộ rõ những cái răng sắc nhọn ra trước tên người báo, " Cho hắn vào."

Được lệnh gọi khách như được tha chết một mạng, tên người báo luống cuống cúi người rồi quay phắt chạy đi, Ragna đứng bật dậy, phủi đi đất cát trên bộ đồ quý tộc cũ kỹ của hắn, đứng cao người, ưỡn ngực hướng về đường vào vườn hoa, một dáng người quen thuộc đang từ từ đi tới, mái tóc đen hơi dựng ngược, đôi mắt đen sâu đó hắn đã bắt trọn, có một tên người chim theo sau tên nông dân, một bộ giáp sắt hở cánh cùng chiếc mũ che gần hết mặt, tay tên người chim cầm một cây thương tầm thường đúng với bản chất của bọn chúng.

" Ngài Gust của mi đâu rồi tên nông dân." Ragna nhìn xuống trước Viktor, tay hắn dang rộng ra như đang dò tìm thứ gì đó, tìm ngài Gust, mắt hắn hơi đảo qua lại, rồi cũng dừng lại ngay Viktor, tên nông dân nay trông có vẻ khác, cái dáng đứng co cúp trước đó không còn nữa, nhưng hắn vẫn ngửi thấy, nghe thấy, nỗi sợ của con chuột trước mắt hắn, " Mi không sợ chết à ?" Ragna cười, đưa đôi mắt cam sắt bén nhìn vào đôi mắt đen sâu ấy, hắn từ từ cúi người xuống, rồi gần hơn, " Vâng ... Thưa ngài ... Tôi ... có chuyện ... muốn nói với ngài."

Ragna thẳng người lại, dạo từng bước nhẹ nhàng trong vườn hoa, rồi khẽ im lặng, đưa ánh mắt về phía Viktor, hai bàn tay anh đang nắm chặt, chốc chốc các ngón tay lại chà vào nhau, " Chúng tôi công nhận là trận trước chúng tôi đã thua ... thưa ngài."

Viktor cố gắng nói nhanh và dứt khoát, nhưng miệng anh vẫn cứ chốc chốc run lên, bóng lưng lớn trước mặt anh khiến cái lưỡi cứ nhảy loạn xạ, " Và ngươi đem đến đây ... một con chim sẻ à, hót cho ta nghe sao."

Ragna nói lớn, quay phắt về phía hai người, xong hắn lại bình thản, tiếp tục lảo đảo quanh vườn, Kal siết chặt cây thương, răng anh cắn chặt, " Ồ không ... không thưa ngài ... không."

Viktor nhướn người lên xuống, hai tay anh quơ qua lại, chốc nhìn về phía Kal rồi lại quay lại hướng con quái vật, " Chúng tôi muốn ... một trận tái đấu. "

Viktor nói giọng ậm ừ, chân anh như đứng không yên, chúng muốn chạy, chạy thật xa khỏi đây, Ragna đứng lại, mắt hắn từ từ đưa về phía họ, " Vậy đối thủ của ta là ..." Ragna nói với giọng thều thào, tiến gần đến Viktor, đôi mắt vàng đầy sát khí hướng thẳng về anh, mọi thứ trong người anh như muốn nổ tung tại chỗ, " Pháo Hiến Chương ... là pháo Hiến Chương ... thưa ngài ... chỉ một ... chỉ môt đòn thôi.

Viktor vừa dứt từng chữ bập bẹ, Ragna cười lớn, cười rung cả cây, cười vang xa đến cả trời cũng nghe thấy, " Được ! Được ! Lũ chuột này vẫn còn mơ mộng." sau tràng cười sảng khoái là hắn im bặt, chỉ còn lại tiếng gió hòa cùng tiếng cây xào xạc, tiếng tim đập lớn của Viktor, Kal kế bên cũng có thể nghe thấy cái đó, " Trò con nít." Ragna nói, giọng hắn mỉa mai đến khinh miệt con chuột trước mắt, hắn nhìn thấy, hai cái chân đó đang run lên dưới bộ đồ nông dân lem luốc của nó, hơi thở nặng nhọc, tiếng tim đập gấp, hắn nghe thấy hết, " Vậy khi nào " pháo Hiến Chương " đến." Món vũ khí được cho là mạnh nhất của vua Louis đệ Tứ, vang danh khắp nơi, thu hút sự thèm khát của cả Alaric và Eleanor, hắn chỉ mỉa mai với cái giọng méo mó.

Viktor nhìn xung quanh, khu vườn rộng và dài, không lấy một bóng người, cả nơi to lớn này, giờ chỉ còn lại ba người, anh dạo bước dài sang một bên xa, " Bây giờ." vừa dứt lời, ánh mắt cam lập tức chạy xoẹt qua Kal, con chim nhỏ bay lên cao, thẳng với hướng đứng của Ragna một đường từ trên xuống, hắn chỉ đứng đó, quan sát lũ chuột chạy nhảy trong khu vườn, chợt một tiếng nổ lớn từ sau lưng, một ma lực khủng khiếp phóng tới với một tốc độ kinh sợ, to lớn, mạnh mẽ, những chiếc lá bị thổi bay, một góc tường thành Tauran vỡ tung, khối cầu sáng tím pha lẫn chút màu đen đục lao vào, vun vút như một con trâu lớn, chúng xoay chuyển liên hồi bên trong những đường sấm trời chạy loạn điên dại kéo dài ra phía sau, lướt nhanh trên những cây hoa, cuộn xoáy rồi xé tan chúng vào không khí, một đường dài đất đá hiện ra trên đường khối cầu đó bay qua, gần hơn, gần hơn, quả cầu như ôm trọn bóng lưng Ragna, chốc cái hắn biến mất vào trong nó rồi va xuống mặt đất, khối cầu phình to ra khi đứng lại, Viktor đứng xa quan sát, khối cầu vươn rộng ra, gào thét như hàng ngàn người cầu xin được sống, ánh sáng tím tỏa ra loạn xạ, cào xé liên tục những gì xung quanh đó, cây hóa cháy rụi, đất đá vỡ vụn, nó chói lóa như một mặt trời con đang nằm tại vườn hoa thành Tauran này.

Xong nó thu lại, biến mất, chỉ để lại một cột khói cao nghi ngút hướng lên trời, xoáy tít theo chiều gió, tiếng xi xèo tro tàn hòa cúng tiếng hoa khẽ đung đưa, sột soạt nhẹ trong cột khói, quân lính Tauran tấp nập chạy lại vườn hoa, ánh mắt chúng tò mò, hỗn loạn, có kẻ hỏi chuyện, có kẻ bảo không biết, nhưng tất cả đều hướng đến ánh nhìn về cái cột đen ngòm kia, chốc bóng người cao lớn nhẹ nhàng bước ra, quần áo tơi tả, bộ lông xám cháy xén nhẹ, hắn đi từng bước cùng tiếng cười lớn, đanh, chắc chắn và sảng khoái, " Cũng đã ngứa đấy lũ chuột !"

Ragna bước ra, lông trên người hắn xù lên, ánh mắt như con dao khứa thẳng vào tên nông dân kia, chợt hắn khựng lại, cái tên đó, đôi mắt đen không chút biểu cảm, gương mặt lạnh như băng, ánh mắt đen sâu hoắm nhìn như nuốt trọn hắn, rồi đôi môi là thứ duy nhất có sức sống, có lẽ là bu, hay là hu, là " bùm ", Ragna không còn nghe thấy nữa, xung quanh tím đen lẫn lộn, hắn không di chuyển được, da thịt hắn tróc ra từng mảng, tay trái quẹo đi rồi bị xé toạc ra, chân đứt gãy, tiếng xương vỡ tan nát, hắn thấy những giọt rượu đỏ bay khắp nơi, rồi những ngón tay hắn uốn lượn, cuộn vào nhau đầy méo mó, mồm chốc hé răng rồi rách toạc đến mang tai, một bên mắt hắn mở to lơ lửng trước mặt, thứ duy nhất cảm nhận được tất cả những chuyện này là Ragna, cảm giác này hắn đã quên từ lâu, nhưng lúc này, từng khoảnh khắc hắn ngắm nhìn bầu trời tím đen, là từng lúc những bộ phận của hắn văng lên lơ lửng bên trong khối cầu, con mắt còn lại đảo điên liên tục, rồi cũng chỉ dừng lại tại một điểm, Viktor đứng đó, con chuột chết tiệc đó đang cười, một nụ cười đầy mỉa mai trước vị thần của mặt đất này, hắn dối trá, hắn lừa cả thần, pháo Hiến Chương đã bắn phắt thứ hai.

Cột khói lại nghi ngút trời, không âm thanh, không tiếng gió, đám người thú xung quanh im bặt, kẻ há hốc mồm, kẻ té ngã ra sau, chợt tiếng bước chân lẹp bẹp, một thân hình loạng choạng bước ra từ trong khói, nó dị dạng, méo mó, như một cây gỗ bị siết lại rồi vứt bỏ, mỗi bước đi là để lại một vệt đỏ thẫm kéo dài, chiếc miệng dị dạng, hở cả một bên hàm, con mắt cam bên trái dán chặt vào Viktor, từng bước tiến lại gần, " Chưa ... chết ... đâu ... tên ... khốn." cái miệng méo mó thều thào từng từ, xong lại nôn ra cả một dòng thác đỏ đậm, từ từ, da bám lại vài chiếc hàm dài đó, lông bắt đầu mọc lên nhanh chóng, xương bắt đầu dài ra, rồi từng đường máu bắt đầu chạy dài xuống cánh tay đứt lìa, con mắt còn lại dần xuất hiện, đôi mắt cam đó vẫn không rời khỏi mục tiêu của nó, " Mi ... nghĩ là đã ... giết được ta sao." gương mặt Ragna dần rõ ràng hơn, xương xẩu không còn trơ ra bên hàm của hắn, chân dần tự bẻ lại từng đốt, cánh tay đứt lìa giờ đã có một khung xương hoàn chỉnh, nụ cười điên dại đó dần xuất hiện, hướng về phía Viktor, con chuột đó vẫn đứng yên, không có vẻ gì là nao núng, sợ hãi, " Thưa ngài, tôi đâu đi một mình."

Ragna sựng người, hắn ngước nhìn lên trên, một mũi thương lao thẳng xuống, nhanh đến mức hắn còn không kịp nhận ra, Kal đáp lên người hắn, xuyên cây thương thẳng vào tim Ragna, đẩy hắn về lại phía chiếc hố, cơ thể Ragna rệu rã, tay chân hắn nhích nhích, cựa quậy, đó là những gì còn lại, hắn quỳ đó, đôi mắt mở thao láo nhìn Kal, rồi đảo sang nhìn Viktor, " Bọn mi ... Bọn mi đã làm gì." hắn hét lớn về phía hai người, đôi mắt cam giận dữ vẫn không giảm đi chút sát khí nào, Viktor từ từ đi đến, anh bước nhẹ qua những bông hoa, chúng dần ngửa đầu, nhẹ nhàng xoay mình mở tung, những bông hoa bỉ ngạn bắt đầu thức giấc với mỗi bước chân anh đi, " Tôi phải cảm ơn ngài vì thường xuyên đến gần để đe dọa tôi."

Ragna trừng mắt, nhưng tay chân hắn không nghe lời, chúng chỉ nằm đó, im lặng mà lắng nghe từng lời Viktor nói, " Một vết xước do cái ly mẻ gây ra, máu của ngài đã rơi, thưa ngài Ragna."

Lũ thuộc hạ người thú xung quanh bắt đầu chạy toán loạn đi hết, chúng bỏ mặc vị tướng vĩ đại mà chúng từng tôn thờ, Viktor bắt đầu dạo bước đi xung quanh Ragna, tay anh khẽ chạm vào những bông hoa bỉ ngạn đỏ rực, " Lúc đó tôi còn nghi ngờ, vì ai cũng nói rằng da ngài cứng như thép, kiếm chém không đứt, tên bắn không thủng, nhưng vết xước đó, nó là tất cả những gì tôi cần."

Viktor đứng sau lưng Ragna, hướng ánh nhìn về phía xa xa đồi cao, một cột pháo trắng nhẹ nhàng bay lên từ hướng đó, ngài Gust nhìn thấy bóng hình nhỏ của anh qua ống nhòm thì cười lớn với lão Jeff, hai ông bạn già bắt tay nhau lắc mạch liên tục, Cryo vội rời tay khỏi pháo Hiến Chương, anh thở hơi dốc nhưng vẫn vội vã đến chỗ ngài Gust nhìn xuống, lớp băng quanh pháo vỡ tan rồi bay hơi đi nhanh chóng. " Cơ thể ngài là sắt đá khi chiến đấu với đối thủ, nhưng ly rượu là bạn mà nhỉ, ngài Ragna ?" Ragna im lặng, hắn không nói gì, chỉ còn ánh nhìn căm phẫn hướng lên trời, tim hắn cứ đập thoi thóp qua một thân gỗ nhám, máu hắn cứ chảy dọc xuống lưỡi thương cùn, hoa bỉ ngạn đung đưa, chốc chốc vươn mình cùng đợt gió mạnh, rồi lại êm đềm, đắm mình cùng đất màu đỏ thẫm, trải dài, rồi tiếp tục dài mãi, sang hai bên, thấm xuống đất, dài vô tận, thành Tauran thất thủ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free